Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

A night like this - Chương 16









London

Một tuần sau

Cô đã quay lại.

Daniel nghe được từ em gái anh, người nghe được từ mẹ anh, mẹ anh nghe được trực tiếp từ dì anh.

Một chuỗi liên lạc còn hơn cả hiệu quả mà anh không thể tưởng tượng nổi.

Anh không ngờ nhà Pleinsworth lưu lại Whipple Hill quá lâu sau khi anh rời đi như vậy. Hay có lẽ hơn thế nữa, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, không cho đến vài ngày trôi qua và họ vẫn còn ở vùng quê.

Nhưng hóa ra, có lẽ họ ở lại vùng quê là tốt nhất ( và với chữ họ, ý anh là Anne ). Đó là một tuần bận rộn—bận rộn và bực bội, và việc biết Cô Wynter có mặt trong khoảng cách đi bộ sẽ làm anh không tránh khỏi bị phân tâm.

Anh đã nói chuyện với Hugh. Lần nữa. Và Hugh đã nói chuyện với cha anh ta. Lần nữa. Khi Hugh quay về, thuật lại với Daniel rằng anh ta vẫn không nghĩ cha mình dính líu đến những vụ tấn công gần đây, Daniel đã mất tự chủ. Hugh đã làm những gì Daniel nên khăng khăng làm vào vài tuần trước.

Anh ta mang anh đến nói chuyện trực tiếp với Đức ngài Ramsgate.

Và giờ Daniel cũng đang rối trí, bởi vì anh cũng không nghĩ là đức ngài Ramsgate đã cố gắng giết mình. Có lẽ anh là một tên ngốc, có lẽ anh chỉ muốn tin rằng cái chương kinh khủng trong đời anh cuối cùng đã kết thúc, nhưng cơn phẫn nộ đã không còn trong mắt Ramsgate. Không như lần cuối cùng họ gặp nhau, ngay sau khi Hugh bị bắn.

Thêm vào đó là chuyện Hugh hăm dọa tự sát. Daniel không chắc là bạn anh thông minh hay điên khùng, nhưng cả hai cách đó, khi anh ta lặp lại lời thề sẽ tự sát nếu bất kì rủi ro nào xảy đến với Daniel, nó cũng thật ớn lạnh. Đức ngài Ramsgate hiển nhiên là run rẩy, cho dù đó khó mà là lần đầu ông ta nghe con mình đe dọa. Ngay cả Daniel cũng thấy phát bệnh, chứng kiến một lời thề linh thiêng như thế.

Anh tin anh ta. Cái nhìn trong mắt Hugh…Lạnh lẽo, hầu như vô cảm khi anh ta đọc lời thề…thật kinh khủng.

Điều đó có nghĩa khi đức ngài Ramsgate hầu như đã phun vào mặt Daniel, thề rằng ông ta sẽ không làm hại anh, Daniel tin ông ta.

Đó là hai ngày trước, trải qua hai ngày Daniel không nghĩ ngợi được gì nhiều. Về người nào có thể muốn anh chết. Về việc Anne có thể ngụ ý gì khi cô nói cô không thể chịu trách nhiệm về anh. Về bí mật cô đang giấu giếm, và tại sao cô nói anh không biết tất cả mọi việc.

Cô nói thế là có nghĩa chó chết gì?

Có lẽ nào cuộc tấn công là nhằm vào ? Không kì lạ khi có ai đó có thể nhận ra cô đang về nhà trên chiếc xe ngựa. Họ chắc chắn đã ở trong quán trọ đủ lâu để ai đó phá hoại bộ yên cương.

Anh nghĩ về cái ngày cô chạy  vào tiệm của Hoby, mắt mở to và sợ hãi. Cô nói có ai đó không muốn gặp.

Ai nhỉ?

Anne không nhận ra rằng anh có thể giúp cô ư? Có thể gần đây anh mới trở về từ việc lưu vong, nhưng anh có địa vị, và có lại quyền lực, nhất định đủ để bảo vệ cô an toàn. Phải. anh có thể chạy trốn suốt ba năm, nhưng anh đã đứng dậy chống lại Hầu tước Ramsgate.

Daniel là Bá tước Winstead; chỉ có một vài người có địa vị cao hơn anh. Một nhúm công tước, một vài hầu tước, và hoàng gia. Chắc chắn Anne không thể có kẻ thù ở tầng lớp cao quý.

Nhưng khi anh bước lên những bậc thang nhà Pleinsworth để yêu cầu được gặp, anh được thông báo rằng cô không ở nhà.

Và khi anh nhắc lại yêu cầu vào sáng hôm sau, anh nhận được câu trả lời tương tự.

Bây giờ, vài giờ sau, anh trở lại, và lần này dì anh là người chuyển lời từ chối.

“Con nên để cô gái tội nghiệp đó một mình,” bà nói gay gắt.

Daniel không có tâm trạng nghe dì Charlotte thuyết giảng, nên anh đi thẳng vào vấn đề. “Con cần nói chuyện với cô ấy.”

“Ừm, cô ấy có không ở đây.”
“Ôi vì chúa, Dì, con biết cô ấy—“

“Ta thừa nhận cô ấy ở trên lầu khi con đến vào sáng nay,” phu nhân Pleinsworth cắt ngang. “May mắn thay, Cô Wynter có đủ nhận thức để ngăn cản màn tán tỉnh này, cho dù con không có. Nhưng lúc này cô ấy không có ở đây.”

“Dì Charlotte…” anh cảnh báo.

“Cô ấy không ở đây!” bà hắt cằm lên. “Buổi chiều này cô ấy được nghỉ. Cô ấy luôn ra ngoài vào ngày nghỉ của mình.”

“Luôn à?”

“Như ta được biết.” Dì anh nôn nóng vẫy tay trong không khí. “Cô ấy có mấy việc vặt, và…bất kì thứ gì cô ấy làm.”

Bất kì thứ gì cô ấy làm. Một câu nói mới hay làm sao.

“Tốt thôi,” Daniel nói cụt lủn. “Con sẽ đợi cô ấy.”

“Ôi không, không được.”

“Dì đang cản con không được vào thăm nhà dì,” anh nói, nhìn bà với vẻ khó tin.

Bà khoanh tay. “Nếu ta phải làm vậy.”

Anh khoanh tay. “Con là cháu của dì.”

“Và đủ tuyệt vời, mối liên hệ này hình như không cho con có đủ tri thức thông thường.”

Anh nhìn bà.

“Đó là một lời sỉ nhục,” bà kể ra, “trong trường hợp con khó lựa chọn.”

Trời ạ.

“Nếu con có quan tâm đến Cô Wynter,” phu nhân Pleinsworth tiếp tục hống hách, “con sẽ để con ấy yên. Cô ấy là một phụ nữ nhạy cảm, và ta thuê cô ấy bởi vì ta chắc chắn con là người theo đuổi cô ấy chứ không phải ngược lại.”


“Dì có nói với cô ấy về con không?” Daniel hỏi. “Dì hăm dọa cô ấy à?”

“Tất nhiên không,” dì anh nạt, nhưng bà nhìn đi nới khác trong một khắc, và Daniel biết bà đang nói dối. “Làm như ta sẽ hù dọa cô ấy vậy,” cô nổi giận. “Hơn nữa, cô ấy không phải là người cần được nói chuyện. Cô ấy thế giới vận hành ra sao, cho dù con thì không. Những gì xảy ra ở Whipple Hill có thể bỏ qua—“

Chuyện gì xảy ra?” Daniel lặp lại, hoảng sợ dâng lên trong anh khi anh tự hỏi chính xác thì dì anh đang nhắc đến cái gì. Có ai đó đã thấy anh đến phòng ngủ của Anne sao? Không, không thể nào. Anne sẽ bị quăng ra khỏi nhà nếu trường hợp đó xảy ra.

“Lúc con ở một mình với cô ây,” phu nhân Pleinsworth nói trắng ra. “Bộ con nghĩ ta không để ý sao. Làm như ta sẽ tin rằng đột nhiên con có hứng thú với Harriet, Elizabeth và Frances, bất kì kẻ ngốc nào cũng có thể thấy con hổn hển sau Cô Wynter như một con chó con.”

“Con cho rằng đó là một sự xúc phạm khác,” anh cáu.

Bà mím môi, nhưng lại lờ đi lời bình luận của anh. “Ta không muốn đuổi cô ấy,” bà nói, nhưng nếu con theo đuổi mối quan hệ này, ta không còn lựa chọn nào khác. Và con có thể chắc rằng không có gia đình quyền quý nào sẽ thuê một cô gia sư ve vãn với một bá tước?”

Ve vãn?” anh lặp lại, giọng anh ở đâu đó giữa không tin và ghê tởm. “Đừng sỉ nhục cô ấy với một từ như vậy.”

Dì anh giật lùi và nhìn anh với vẻ thương hại dịu dàng. “Dì không phải là người sỉ nhục cô ấy.Thật ra, ta khen ngợi Cô Wynter vì sở hữu óc suy xét sáng suốt mà con không có. Ta đã được cảnh báo không thuê một người phụ nữ hấp dẫn làm gia sư, nhưng mặc cho vẻ ngoài của mình, cô ấy cực kì thông minh. Và các cô gái cực kì yêu mến cô ấy. Con nghĩ ta phân biệt đối xử với cô ấy vì vẻ đẹp của cô ấy sao?”

“Không,” anh cáu cẳn, tâm trạng thất vọng đang leo thang. “Và có chuyện quái gì xảy ra được chứ? Con chỉ muốn nói chuyện với cô ấy.” Anh cao giọng vào lúc cuối, gần như gầm lên.

Phu nhân Pleinsworth đọ mắt với anh. “Không,” bà nói.

Daniel gần như cắn lưỡi để không quát bà. Cách duy nhất dì anh để anh gặp Anne là anh phải kể việc anh cho rằng cô là mục tiêu bị tấn công ở Whipple Hill. Nhưng bất kì dấu hiệu nào của một quá khứ tai tiếng sẽ khiến cô bị sa thải ngay lập tức, và anh sẽ không làm cô bị mất việc.

Cuối cùng, sự kiên nhẫn của anh mòn thành một sợi chỉ, anh rít qua kẽ răng và nói, “Con cần một lần nói chuyện với cô ấy. Chỉ một lần. Có thể ở trong phòng khách của dì với cửa hé mở, nhưng con muốn một cuộc nói chuyện riêng tư.”

Dì anh nhìn anh nghi ngờ. “Một lần sao?”

“Một lần.” Nó không hẳn đúng; anh muốn một thứ còn hơn thế, nhưng đó là tất cả anh yêu cầu.

“Ta sẽ suy nghĩ,” bà hít vào.

“Dì Charlotte!”

“Ôi, được thôi, chỉ một lần, và chỉ bởi vì ta muốn tin mẹ con nuôi lớn một đứa con trai biết lẽ trái lẽ phải.”


“Ôi trời đất quỷ thần—“

“Đừng báng bổ trước mặt ta,” bà cảnh báo, “và đừng để ta xem xét lại phán quyết của mình.”

Daniel ngậm miệng lại, nghiến răng mạnh đến nỗi anh nghĩ nó đã thành bột.

“Con có thể đến thăm vào ngày mai,” phu nhân Pleinsworth ban ơn. “Mười một giờ sáng. Các cô gái lên kế hoạch mua sắm với Sarah và Honoria. Ta muốn bọn chúng không có nhà trong khi con…” Hình như bà không biết diễn tả ra sao, thay vào đó bà vẫy tay vẻ ghê tởm.

Anh gật đầu, rồi cúi chào, và bỏ đi.

Nhưng như dì của mình, anh không thấy Anne, quan sát họ từ khe cửa mở ở phòng kế bên, lắng nghe từng từ họ nói.

Anne chờ đến khi Daniel ra khỏi căn nhà, sau đó nhìn xuống lá thư trong tay cô. Phu nhân Pleinsworth không nói dối; cô đã ra ngoài vì việc riêng. Nhưng cô không đi qua cửa ngách, như thói quen thường lệ khi cô không đi cùng các cô gái. Cô đang trên đường lên phòng mình khi cô nhận ra Daniel đang ở sảnh trước. Cô không nên nghe trộm, nhưng cô không nhịn được. Không quan trọng anh nói gì; cô chỉ muốn nghe giọng anh.

Đó sẽ là lần cuối cùng cô nghe thấy nó.

Lá thư từ chị Charlotte, và nó không đúng ngày, khi nó được để ở chỗ bưu trạm nơi Anne thường hay nhận thư trước khi cô đi đến Whipple Hill. Cái bưu trạm mà cô đã không đi đến vào ngày cô chạy vào tiệm đóng giày bốt trong sợ hãi. Nếu cô nhận lá thư này trước khi cô nghĩ mình gặp George Chervil, cô sẽ không lo sợ.

Mà cô sẽ kinh hãi.

Theo Charlotte, hắn lại đến nhà, lần này là khi ông bà Shawcross ra ngoài. Đầu tiên hắn phỉnh phờ chị ấy tiết lộ nơi ở của Anne, sau đó hắn phách lối và la hét cho đến khi người hầu chạy vào, lo lắng cho an nguy của Charlotte. Sau đó hắn bỏ đi, nhưng không trước khi hắn tiết lộ rằng hắn biết Anne đang làm gia sư cho một gia đình quý tộc, và đó là vào mùa xuân, khi cô có lẽ là ở  London. Charlotte không nghĩ hắn biết Anne đang làm cho gia đình nào; nếu không sao hắn lại mất nhiều công sức để có được câu trả lời từ chị ấy? Nhưng mà chị ấy vẫn lo lắng, và chị ấy mong Anne sẽ cẩn trọng.

Anne vò nát lá thư, sau đó nhìn vào ngọn lửa nhỏ cháy trong lò sưởi. Cô luôn đốt thư của Charlotte sau khi cô nhận chúng. Mỗi lần là một lần đau đớn; hai mảnh giấy mỏng là mối liên kết duy nhất của cô với cuộc đời cũ của mình, và hơn một lần cô ngồi tại bàn viết thư nhỏ, ngăn nước mắt khi cô dùng ngón trỏ kéo thẳng lá thư của Charlotte . Nhưng Anne không có chút ảo tưởng nào rằng cô sẽ tận hưởng sự riêng tư như một người hầu, và cô không biết làm cách nào cô có thể giải thích nếu chúng bị phát hiện. Tuy nhiên lần này, cô hạnh phúc khi ném đám giấy vào lửa.

Không hẳn là hạnh phúc. Cô không chắc cô có bao giờ được hạnh phúc nữa không. Nhưng cô vui khi tiêu hủy nó, tuy nhiên niềm vui đó có thể cũng là sự dữ tợn và phẫn nộ.

Cô nhắm mắt, nhắm chặt mắt để ngăn dòng nước mắt. Cô gần như chắc chắn mình sẽ rời khỏi nhà  Pleinsworth. Cô giận dữ vì điều đó. Đây là vị trí tốt nhất mà cô từng có. Cô không bị mắc kẹt trên một hòn đảo với một bà lão, vướng vào vòng quay vô tận của sự buồn tẻ. Cô không cần trốn sau cánh cửa mỗi đêm để chống lại lão già lỗ mãng người dường như nghĩ rằng sẽ dạy dỗ trong khi các con của gã đi ngủ. Cô thích sống với nhà Pleinsworth. Đây là nơi gần giống nhà nhất mà cô từng cảm thấy kể từ khi…từ khi…

Từ khi cô có một căn nhà.

Cô buộc bản thân hít thở, sau đó dùng mu bàn tay quẹt hết nước mắt. Nhưng sau đó, chỉ khi cô định đi vào sảnh chính và lên lầu, có một tiếng gõ trên cửa. Chắc hẳn đó là Daniel; anh chắc đã quên gì đó.

Cô vội quay lại phòng khách, kéo cánh cửa đóng hờ. Cô nên khép chặt cửa lại, cô biết thế, nhưng lần này có lẽ là lần cuối cô thoáng nhìn thấy anh. Mắt nhìn qua khe cửa, cô quan sát khi quản gia đi vào mở cửa. Nhưng khi Granby mở cửa ra, cô thấy không phải là Daniel mà là một người đàn ông cô chưa gặp bao giờ.

Gã là một người có vẻ ngoài bình thường, mặc bộ đồ đánh dấu gã như người phải bươn chải kiếm sống. Không phải dân lao động chân tay; gã quá sạch sẽ và gọn gàng cho việc đó. Nhưng có thứ gì đó ở gã rất thô bạo, và khi gã nói, trọng âm của gã khàn khàn như ở khu Đông London.

“Giao hàng ở cửa sau,” Granby lập tức nói.

“Tôi ở đây không phải để giao hàng,” gã đàn ông nói với một cái gật đầu. Trọng âm của gã có thể kém nhưng thái độ của gã lại lịch sự, và ông quản gia không đóng cửa vào mặt hắn.

“Vậy ông có việc gì?”

“Tôi đang tìm một người phụ nữa có thể sống ở đây. Cô Annelise Shawcross.”

Anne ngừng thở.

“Không có ai ở đây có tên đó,” Granby quả quyết nói. “Nếu ông thứ lỗi cho tôi—“

“Cô ta có thể gọi mình bằng một tên khác,” người đàn ông xen ngang. “Tôi không chắc cô ta dùng tên gì, nhưng cô ta tóc đen, mắt xanh, và tôi được bảo là cô ta khá xinh đẹp.” Gã nhún vai. “Tôi chưa từng tận mắt thấy cô ta. Cô ta có thể là một người hầu. Nhưng cô ta thuộc tầng lớp quý tộc nhỏ, không còn nghi ngờ gì điều đó.”

Cơ thể Anne căng ra để chạy trốn. Không còn cách nào Granby không thể nhận ra cô từ sự miêu tả đó.

Nhưng Granby nói,” Nghe như không giống bất kì ai trong ngôi nhà này. Ngày tốt lành thưa ông.”

Mặt gã đàn ông căng lại quả quyết, và gã lèn chân vào cửa trước khi Granby có thể đóng nó. “Nếu ông thay đổi suy nghĩ, thưa ông,” gã nói, đưa một thứ ra phía trước,” đây là danh thiếp của tôi.”

Tay Granby giữ chặt hai bên. “Tôi khó mà thay đổi suy nghĩ của mình.”

“Nếu ông nói vậy.” Gã đàn ông bỏ danh thiếp vào lại túi áo, chờ một chút, sau đó bỏ đi.

Anne đặt tay lên tim minh và cố hít thở sâu. Nếu cô còn nghi ngờ rằng cuộc tấn công ở Whipple Hill  có phải do George Chervil hay không, thì cũng không còn nữa. Và nếu hắn sẵn sàng hi sinh mạng sống của bá tước Winstead để tiến hành sự trả thù của mình, hắn sẽ không do dự làm hại một trong những cô con gái nhà Pleinsworth.


Anne đã hủy hoại cuộc sống của mình khi cô để hắn cám dỗ ở tuổi mười sáu, nhưng chết tiệt cô đi trước khi cô cho phép hắn hủy hoại thêm người khác. Cô sẽ phải biến mất. Ngay lập tức. George biết cô ở đâu, và hắn biết cô là ai.

Nhưng cô không thể rời khỏi phòng khách cho đến khi Granby rời tiền sảnh, và ông chỉ đứng đó, đông cứng tại chỗ với bàn tay trên nắm cửa. Sau đó ông quay lại, và khi ông làm vậy…Anne nên nhớ rằng ông không bỏ lỡ điều gì. Nếu đó là Daniel ở ngoài cửa, anh sẽ không chú ý đến cửa phòng khách khép hờ, nhưng Granby? Điều đó giống như vẫy một lá cờ đỏ trước một con bò. Cánh cửa nên được mở ra, hoặc nó nên đóng chặt. Nhưng không bao giờ khép hờ, mở ra khoảng 1 inch.

Dĩ nhiên ông thấy cô.

Anne không cố giấu mình. Cô nợ ông quá nhiều, sau những gì ông đã làm vì cô. Cô mở cửa và bước ra sảnh.

Mắt họ gặp nhau, và cô chờ, nín thở, nhưng ông chỉ gật đầu và nói, “Cô Wynter.”

Cô gật đầu đáp lại, sau đó khẽ nhún gối chào tôn trọng. “Ông Granby.”


“Hôm nay đẹp trời, đúng không?”

Cô nuốt xuống. “Rất đẹp.”

“Buổi chiều được nghỉ của cô, chắc vậy nhỉ?”

“Đúng vậy, thưa ông.”

Ông lại gật đầu, sau đó, như thể không có gì bất thường vừa xảy ra, “Bước tiếp đi.”

Bước tiếp.

Đó không phải những gì cô luôn làm sao? Suốt ba năm trên Đảo Man, không bao giờ nhìn thấy người trạc tuổi mình ngoài cháu trai của bà Summerlin, người nghĩ đó là trò giải trí hay ho khi đuổi theo cô chạy quanh bàn ăn. Sau đó chín tháng gần Birmingham, bị đuổi đi mà không có giấy giới thiệu khi bà Barraclough bắt gặp ông Barraclough dồn cô vào cánh cửa. Sau đó ba năm ở Shropshire, nơi không quá tệ. Chủ của cô là một góa phụ, và các con trai của bà ta không có nhiều thời gian nghỉ ở đại học. Nhưng sau khi các cô con gái lớn lên, Anne được bảo rằng sự phục vụ của cô không còn cần thiết nữa.

Nhưng cô bước tiếp. Cô lấy được một giấy giới thiệu, cái cần thiết để cô có vị trí trong nhà Pleinsworth. Giờ cô phải rời đi, cô lại bước tiếp.


Cho dù cô cũng không biết mình phải đi đâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét