Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

The Blessing - Chương 1.2

“Chú muốn chuyện này gần chết phải không?”

“Mém chết luôn. Em chưa bao giờ cảm thấy như vậy với một người phụ nữ, và em phải cạnh tranh. Mọi gã đàn ông trong thị trấn đều theo đuổi cô ấy.”

“Thế là sao? Một tá gã hay hơn thế? Hay là ông già Johnson đã chết?”

“Ian Newsome theo đuổi cô ấy?”

“Ồ?” Jason cười nhếch mép với em trai. “Có phải cậu chàng là đội trưởng đội bóng bầu dục và đội tuyển bơi lội đồng thời là nhà vô địch của cuộc thi hùng biện của bang không? Cậu chàng mà các cô gái đều quăng mình vào? Chẳng phải cậu ta cưới Angela sao, đội trưởng đội cổ vũ, cô gái có tóc nhiều hơn não ấy?”

“Ly dị rồi. Cậu ta quay lại thị trấn và tiếp quản đại lý xe Cadillac.”

“Chắc phải kiếm được nhiều tiền lắm,” Jason châm biếm. Không có gì gọi là Cadillac ở Abernathy này cả.”

“Còn nghề tay trái nữa, cậu ta bán Mercedes cho người Ả Rập.”

“Ahhh,” Jason nói. “Chú có nhiều vấn đề quá đấy.”

“Tất cả những gì em cần là ở một mình với Amy. Nếu như em có thể ở một mình với cô ấy. Em biết em có thể--“

“Làm cô ta yêu chú? Cách đó không có tác dụng đâu.”

“Được rồi,” David nói, “nhưng ít nhất em cũng có một cơ hội.”

“Những gì Newsome cần làm là gởi cho cô ta một chiếc Mercedes màu đỏ mui trần và cô ta sẽ là của hắn. Có lẽ chú có thể cho cô ta tự--“

“Cô ấy không phải vậy!” David gần như hét lên; sau đó khi cả nửa quán bar nhìn anh, anh hạ giọng xuống. “Em muốn anh ngừng đùa giỡn đi. Em không chắc em muốn sống mà không có cô ấy,” David nhẹ nhàng nói.

Trong một lúc Jason ngâm cứu đỉnh đầu của em trai mình. David không thường hay yêu cầu giúp đỡ và anh không bao giờ yêu cầu cho chính bản thân mình. Anh tự hoàn thành việc học ở trường y, từ chối lời đề nghị được học miễn phí của anh trai. “Em sẽ không coi trọng nếu nó được trao cho em trên một cái dĩa,” David đã nói thế. Nên bây giờ Jason chắc chắn anh vẫn đang nợ ngập đầu vì chuyện học, nhưng anh vẫn không chấp nhận sự giúp đỡ về tài chính.

Nhưng bây giờ David đang nhờ anh trai mình một việc cá nhân, một việc không liên quan đến sự giàu có của Jason. Đã từ rất, rất lâu rồi kể từ khi có bất kì ai yêu cầu Jason một việc gì đó mà không liên quan đến tiền bạc.

“Anh sẽ làm những gì anh có thể,” Jason nhẹ nhàng nói.

Đầu David ngẩng lên. “Anh có ý đó? Không, không, em đang nói gì vậy? Anh sẽ không làm những gì em đang nghĩ trong đầu đâu.”

Jason tự nhiên cảm thấy báo động, nên anh nói. “Chính xác thì chú nghĩ gì trong đầu?”

“Sống với cô ấy.”

“Cái gì!” Jason lắp bắp, khiến các khách hàng lại nhìn họ. Anh nghiêng người về phía em trai. “Chú muốn anh sống với bạn gái chú hả?”

“Cô ấy không phải bạn gái em. Ít nhất là chưa. Nhưng em phải có ai đó ở trong nhà để giữ thằng bé tránh xa cô ấy. Cô ấy phải tin anh hoặc cô ấy sẽ không cho phép anh giữ đứa trẻ.”

“Rồi có Newsome mà chú phải đối phó nữa?”
“Phải, và tất cả những gã khác theo đuổi cô ấy.”

“Được rồi. Anh sẽ gọi Parker và cô ấy có thể--“

“Không! Phải là anh. Chứ không phải thư kí của anh. Không phải đầu bếp hay phi công hay bà lao công của anh. Chính anh.” Khi Jason sửng sốt nhìn em trai vì sự mãnh liệt của mình, David bình tĩnh lại. “Đứa bé này cần ảnh hưởng của một người đàn ông. Anh rất giỏi với mấy đứa ngỗ nghịch. Nhìn xem anh đã làm gì với em.”

Jason không thể không cảm thấy được tâng bốc, và đúng là anh đã giống một người cha đối với đứa em nhỏ của mình hơn là một người anh. Mẹ họ đã qua đời và cha họ làm việc 60 giờ một tuần, nên họ chỉ còn có nhau.

“Đi mà,” David nói.

“Được rồi,” Jason miễn cưỡng trả lời. Ở New York anh được biết đến là không bao giờ thua cuộc ở bất kì cuộc thỏa thuận nào. Nhưng rồi chỉ có David mới có sức mạnh thuyết phục anh.”

Hơn nữa, có một phần trong Jason muốn tái đấu một trong những trận chiến trong cuộc đời mà anh đã thua. Một đứa trẻ hư hỏng đã làm anh rời xa một trong số ít những người phụ nữ mà anh từng nghĩ anh có thể yêu, và trong nhiều năm sau đó, anh đã hối tiếc vì không ở lại và tranh đấu vì cô. Năm ngoái anh đã gặp lại người phụ nữ đó. Cô đã kết hôn tốt đẹp với một người đàn ông mà Jason đã hợp tác làm ăn và trông cô rất tuyệt. Họ có một căn nhà lớn ở Long Island, thậm chí họ còn có vài đứa con với nhau. Bây giờ, ở tuổi 45, Jason tự hỏi cuộc đời anh sẽ ra sao nếu anh ở lại và đấu tranh vì cô ấy, nếu anh không để cho vị nghệ sĩ lừa gạt 13 tuổi đó đánh bại anh.

“Anh sẽ làm,” anh nói nhỏ. “Anh sẽ ở lại và chứng kiến thằng nhóc bị trông chừng trong khi chú ra ngoài với Amy.”

“Không dễ đâu.”

“Anh đoán chú nghĩ rằng phần đời còn lại của anh dễ dàng.”

“Anh chưa gặp thằng nhóc đó, và anh chưa thấy cảnh Amy dính lấy thằng nhóc đó ra sao.”

“Đừng lo chuyện đó. Anh có thể lo liệu bất kì thứ gì chú ném vào anh. Anh sẽ chăm sóc thằng quỷ nhỏ đó một tuần, và nếu chú không thể có cô ta vào lần này, thì chú không xứng đáng với cô ta đâu.”

Thay vì phun ra những câu cảm ơn, như Jason nghĩ anh sẽ làm, David lại nhìn xuống ly bia của mình.

“Giờ thì chuyện gì đây?” Jason nạt. “Một tuần không đủ à?” Tâm trí anh đang chạy đua. Có bao nhiêu trận đấu trong giải Little League một người có thể tham gia mà không bị điên? Ơn Chúa vì có điện thoại di động để anh có thể làm việc trong khi ngồi trên khán đài. Và nếu anh bị kẹt vào chuyện gì đó, anh luôn có thể gọi cho Parker. Cô ấy có năng lực giải quyết bất kì chuyện gì ở mọi lúc, mọi nơi.

“Em muốn anh thề độc.”

Lúc đó, mặt Jason đỏ lên. “Chú nghĩ anh sẽ nuốt lời?”

“Anh sẽ giao việc lại cho người khác.”

“Anh sẽ xuống địa ngục!” Jason lắp bắp, nhưng lại cụp mắt xuống để em trai anh không nhìn thấy mắt anh. Nếu mấy gã ở New York hiểu anh rõ như em trai anh, thì anh sẽ không bao giờ hoàn thành được vụ làm ăn nào cả. “Anh sẽ chăm sóc thằng nhóc một tuần,” anh nói một cách bình tĩnh hơn. “Anh sẽ làm mọi thứ thằng nhóc thích. Anh thậm chí sẽ cho nó chìa khóa xe của anh.”

“Nói xạo, anh không có xe, nhớ không?”

“Vậy anh sẽ mua một cái xe và cho thằng nhóc thứ chết tiệt đó, được chưa?” David làm anh cảm thấy mình rất vô dụng. “Nghe này, bắt đầu chuyện này đi. Anh càng sớm làm xong chừng nào thì anh càng sớm rời khỏi đây chừng đó. Khi nào anh có thể gặp tạo vật đáng yêu đó?”

“Thề độc,” David nói, mắt anh nghiêm túc nhưng giọng anh nghe như thể lúc anh bốn tuổi và đang đòi anh trai hứa rằng sẽ không bao giờ bỏ rơi anh.

Jason thở dài thườn thượt. “Anh thề,” anh lầm bầm, rồi anh không thể không nhìn xung quanh để xem liệu có ai nghe thấy anh nói không. Chỉ trong ba mươi phút anh biến từ một ông trùm kinh doanh thành một thằng nhóc mặt lấm len đang tuyên thệ lời thề độc của mình. “Có bao giờ anh nói với chú là anh ghét giáng sinh chưa?”

“Sao anh có thể ghét thứ gì đó mà anh chưa bao giờ tham gia vào?” David hỏi với một nụ cười vênh váo. “Được rồi, đi thôi. Có thể chúng ta sẽ may mắn và thằng nhóc sẽ ngủ.”

“Anh có nên nói cho chú biết bây giờ là hai giờ sáng không? Anh không nghĩ thiên thần bé nhỏ của chú sẽ đánh giá cao nếu chúng ta ghé qua.”

“Em nói này, chúng ta sẽ lái xe qua nhà cô ấy, nếu đèn tắt chúng ta sẽ về. Còn nếu đèn sáng, chúng ta sẽ biết cô ấy còn thức và chúng ta sẽ dừng lại để thăm cô ấy. Đồng ý không?”

Jason gật đầu khi anh uống cạn ly uýt ki, nhưng anh không thích những gì anh đang nghĩ. Loại phụ nữ nào lại kết hôn với một gã như Billy Thompkin? Và loại phụ nữ nào lại thức trắng đêm? Một ả say xỉn tội nghiệp có lẽ là câu trả lời duy nhất.

Khi họ rời quán bar và đi về phía chiếc xe mui kín nơi người lái xe của Jason đang đợi, Jason bắt đầu tưởng tượng về người phụ nữ đã lôi cuốn em trai mình đến nỗi muốn cưới cô ta. Các sự thật chống lại cô ta đã tích lũy nhanh chóng: một người chồng say rượu, một đứa trẻ không thể dạy dỗ, một lối sống về đêm .

Bên trong xe, Jason nhìn qua em trai mình và tuyên bố sẽ bảo vệ anh khỏi ả đàn bà hư hỏng này, và khi họ lái xe về phía ngoại ô của thị trấn, anh bắt đầu mường tượng hình ảnh của cô ta. Anh có thể thấy tóc cô ta tẩy trắng, một điếu thuốc trên miệng. Cô ta có lớn tuổi hơn David không? David còn quá trẻ, quá ngây thơ. Anh hiếm khi rời Abernathy trong cuộc sống của mình và không biết gì về thế giới này. Sẽ thật dễ dàng cho một số kẻ hám lợi xảo trá để lợi dụng David.

Quay qua , Jason nhìn em trai mình vẻ trang nghiêm . "Thề độc," anh nói nhẹ nhàng , và David mỉm cười với anh. Jason quay đi. Vì mọi thứ này, em trai anh thường là một nỗi phiền toái, David có sức mạnh làm cho Jason cảm thấy như thể anh đáng giá với những gì kế toán của anh bảo.


Hết chương 1

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

The Blessing - Chương 1.1

“Anh nên giết chú, chú biết thế phải không? Giết chú ngay tức khắc,” Jason Wilding nói, nhìn em trai anh từ dưới đôi lông mày đen thẳng bị che phủ bởi mái tóc dày màu xám thép.

“Còn tin gì mới hơn không?” David nói, mỉm cười với anh trai mình, nụ cười có sức mê hoặc làm người ta tin tưởng anh bằng cả mạng sống của họ. David Wilding, hay anh thường được biết đến như Bác sĩ David đối với mọi người ở Abernathy, Kentucky, anh cầm ly bia và nốc một hơi dài, trong khi Jason nhấp nháp ly rượu mạch nha của anh.

“Vậy chú muốn gì?” Jason hỏi, nhướng mày. Đó là cái nhìn khiến nhiều doanh nhân phải run rẩy.

“Giờ thì cái gì khiến anh nghĩ em muốn gì?”

“Nhiều năm kinh nghiệm. Phần còn lại của thị trấn có duy nhất một con ngựa này có thể nghĩ chú sắp thành một vị thánh, nhưng anh hiểu chú rõ hơn. Em đang định làm gì đó và chú muốn thứ đó từ anh.”

“Có lẽ em chỉ muốn thăm hỏi ông anh nổi tiếng của mình và cách duy nhất em có thể bảo anh về nhà vào Giáng Sinh là nói cho anh biết rằng Cha sắp chết.”

“Trò lừa rẻ tiền,” Jason nói với đôi môi mím chặt. Anh bắt đầu mò mẫm trong túi áo sơ mi để tìm thuốc lá, rồi nhớ ra rằng anh đã bỏ thuốc hơn hai năm về trước. Nhưng có điều gì đó về việc ở trong một quán bar tại thị trấn nơi anh lớn lên đã thể hiện phần con người  tốt đẹp xưa cũ trong anh.

“Đó là điều duy nhất em có thể nghĩ ra,” David nói để biện hộ cho những gì anh đã làm. Anh đã đánh điện xuyên đại dương để nói cho người anh trai giàu có, cuồng công việc ở New York biết rằng cha họ bị lên cơn đau tim và có lẽ chỉ còn sống được vài ngày nữa thôi. Trong vài giờ đồng hồ chiếc phi cơ riêng của Jason đã đáp xuống một sân bay cách Abernathy 50 dặm, và một giờ sau đó Jason đứng trong phòng khách nhà họ. Khi Jason nhìn thấy cha anh uống bia và chơi xì phé với mấy ông bạn thân, có một vài phút, David đã lo sợ cho mạng sống của mình. Nhưng, như anh hiểu rõ, tiếng quát tháo của Jason còn tệ hơn cả nấm đấm.

“Anh sẽ không ở lại,” Jason nói, “vậy nên quên cái ý tưởng đó đi.”

“Tại sao không?” David nói, cố gắng nghe thật ngây thơ. Từ lâu trong gia đình họ có một trò đùa rằng David có thể chối tội với bất cứ điều gì và Jason luôn bị đổ lỗi vì mọi thứ. Là do vẻ ngoài của họ. David có mái tóc vàng óng với đôi mắt xanh thẳm cùng với nước da trắng hồng. Ngay cả ở tuổi 37 anh vẫn trông như một thiên thần. Và khi anh mặc áo blu trắng, với cái ống nghe trên cổ, mọi người nhìn thấy anh đều thở phào nhẹ nhõm, vì bất kì người đàn ông nào cũng trông thật siêu phàm khi anh ta có khả năng cứu người.

Mặt khác, Jason là bóng tối cũng như David là ánh sáng, cha của anh thường nói, “Ngay cả khi con không làm gì cả, trông con giống như đã làm,” vì Jason sinh ra với vẻ mặt cau có.

“Để em đoán,” David nói, “anh đã đặt phòng bốn tuần ở Tahiti và anh sẽ lên giường với ba người phụ nữ cùng lúc.”

Jason chỉ hớp một ngụm uýt ki và nhìn em trai mình với vẻ tinh nghịch.

“Không, không, đừng nói với em.” David nói. “Em thật sự có thể đoán được chuyện này. Có lẽ là ở Paris và anh đang hẹn hò với một cô người mẫu dáng phẳng nào đó. Một tạo vật cao và lạnh lùng với bộ ngực bằng nhựa.”

Jason nhìn đồng hồ của mình. “Anh phải đi, Leon đang đợi.”

David biết Leon là phi công riêng của anh trai mình, trong những trường hợp như chuyến đi này, anh ấy sẽ kiêm luôn lái xe. David cũng biết rằng nhân viên của Jason được đối xử như gia đình của anh, kể từ khi anh không thèm quay về nhà và anh luôn quá bận rộn để tạo dựng gia đình của riêng mình.

Jason nhìn em trai, rồi kết thúc ly rượu và đứng dậy. “Nghe này, em biết anh muốn ở lại và nghe em chọc cười anh đến thế nào mà, nhưng anh có—“

“Để em nói cho,” David nặng nề nói. “Anh có việc phải làm.”

“Phải, đúng vậy, và anh không thể hình dung được chỉ Giáng sinh mà người ta dừng bị bệnh,  ngay cả nơi ít dễ chịu như Abernathy.”


“Không, và họ không ngừng cần được giúp đỡ, thậm chí ở Abernathy.”

Lúc đó Jason ngồi xuống. David yêu cầu giúp đỡ chỉ khi anh thật sự cần nó. “Nó là gì vậy? Tiền à?” Jason nói. “Bất cứ thứ gì chú cần, nếu anh có nó sẽ là của chú.”

“Em ước gì nó đúng như vậy,” David nói, nhìn ly bia của anh.


Jason ra hiệu cho người bồi bàn mang một ly rượu mạch nha khác, và David ngẩng đầu nhìn anh với vẻ suy xét. Jason không phải là người uống nhiều rượu. Anh bảo rượu làm cùn não anh và anh cần sự sáng suốt nếu anh muốn làm việc. Và tất nhiên làm việc là mọi thứ trong cuộc đời của Jason.

“Em đang yêu,” David nói nhẹ nhàng; sau đó khi anh trai anh im lặng, anh nhìn lên và thấy một trong những nụ cười hiếm có của anh trai.

“Và gì khác nữa?” Jason hỏi. “Cô ấy lầm đường lạc lối à? Và các cô chíp hôi ở thị trấn này kịch liệt phản đối vì bác sĩ David đáng kính của họ không còn độc thân nữa?”

“Em ước gì anh đừng ghét thị trấn này đến thế. Đây là một nơi tuyệt vời, thật đấy.”

“Nếu như chú thích những người người có đầu óc bảo thủ,” Jason nói vui vẻ.

“Nghe này, những gì đã xảy ra với Mẹ - Không, em không định nhắc tới chuyện đó. Em thích thị trấn này và em dự định ở lại.”

“Với người yêu mới của chú. Vậy vấn đề với cô gái này là gì mà chú nghĩ chú cần anh? Anh có biết cái quái gì về yêu đương đâu?”

“Anh biết về chuyện hẹn hò. Em thấy tên anh trong tất cả mục báo xã hội.”

“Hừm. Anh cần giao thiệp làm ăn trong mấy buổi lễ từ thiện đó…và rất có ích cho anh khi có phụ nữ theo cùng,” Jason nói mà không có cảm xúc gì nhiều.

“Thật hay khi  những người phụ nữ anh hộ tống tình cờ là một vài người đẹp nhất thế giới.”

“Và là những người tham lam nhất,” lần này Jason nói với chút ít cảm xúc. “Chú có biết chi phí cho nguyên liệu máy bay tốn bao nhiều tiền không? Nếu có, thì chú nên kể tiếp chuyện gì đã xảy ra để khiến chú nói dối và thông đồng để kéo anh đến đây.”

“Em nghĩ chi phí cho một chuyến đi như vầy ít hơn nhiều so với một cái máy đo điện tâm đồ.”

Jason không bỏ lỡ lời bóng gió. “Chú thắng rồi, nên ngừng cầu xin và kể tiếp đi. Chú yêu ai và vấn đề là gì? Chú muốn anh chi trả cho đám cưới à?”

“Tin hay không thì tùy,” David giận dữ nói, “vài người trên quả đất này cần thứ khác từ anh chứ không phải tiền bạc mà nó dường như là cả cuộc sống của anh.”

Ngay lập tức, Jason chùn bước. “Anh xin lỗi vì lời ám chỉ. Chỉ cần kể với anh về người phụ nữ đó và anh có thể làm cái quái gì để giúp chú.”

David thở vào một hơi. “Cô ấy là góa phụ. Cô ấy…”. Anh ngước lên nhìn anh trai mình. Cô ấy là góa phụ của Billy Thompkins.”

Jason khẽ huýt sáo.

“Cô ấy không phải vậy đâu. Em biết Billy có vấn đề, nhưng—“

“Phải, bộ ba: ma túy, nghiện rượu, và lái xe.”

“Anh không biết anh ta vào những năm cuối đời. Cuối cùng anh ta cũng ổn định. Anh ta qua bên kia sông để làm việc. Hai năm sau đó anh ta quay lại với Amy và cô ấy đang mang thai bốn tháng. Dường như đời anh ta đã sang một trang mới. Anh ta thậm chí còn mua một căn nhà Salma cũ**.”

Jason nhướng mày. “Cái đống đó còn đứng được à?”          

“Khá được. Dù sao thì, anh ta mua nó với sự giúp đỡ của người mẹ. Bà ấy ký đồng thế chấp.”

“Nhưng ai ở Abernathy này sẽ cho Billy mượn tiền?”

“Chính xác. Nhưng nó không thành vấn đề. Bởi vì bốn tháng sau anh ta chết. Đâm vào một cái cây với tốc độ khoảng 80.”

“Say rượu?”

“Phải, say rượu, và vợ anh ta chẳng còn ai ngoài Mildred. Anh nhớ bà ấy không? Mẹ của Billy ấy?”

“Anh luôn thích bà ấy,” Jason nói. “Bà ấy xứng đáng với thứ tốt hơn Billy.”

“Ừm, bà ấy có Amy. Cô ấy là người ngọt ngào nhất anh từng gặp.”

“Vậy vấn đề của chú là gì? Anh không tưởng tượng được Mildred sẽ cản trở chú. Đừng nói với anh là Cha—“

“Ông yêu Amy nhiều như em vậy,” David nói, nhìn xuống ly bia đã vơi phân nửa của anh.

“Nếu chú không nói tiếp, anh đi đây,” Jason dọa.

“Là con trai cô ấy. Em kể với anh là Amy đang mang thai khi quay lại với Billy. Ừm, nó là con trai.”

“Chú đỡ đẻ cho nó?” Jason hỏi, mày nhướng lên.

“Không, đừng có bắt đầu đấy. Nó khác khi anh là bác sĩ cho một phụ nữ.”

“Hừm. Con trai cô ấy thì sao. Nó có giống cha không?”

“Billy có khiếu hài hước. Còn thằng bé…Anh phải gặp nó để hiểu ý em là gì. Nó rất ngỗ nghịch. Hoàn toàn không có lương tâm. Thằng nhóc là một con quái vật nhỏ mưu mô và quỷ quyệt nhất mà em từng gặp. Ghen tị không thể miêu tả hết thằng bé. Nó hoàn toàn điều khiển Amy.”

“Và cô ấy không biết những gì thằng bé đang làm, đúng không?” Jason nói, môi mím chặt. Anh đã từng ở hoàn cảnh giống như David. Nhiều năm trước, anh gặp một người phụ nữ mà anh cảm thấy nhiều hơn là sự thu hút thể xác. Sau một lần hẹn hò thì anh bắt đầu nghĩ có lẽ có thể có thứ gì đấy giữa hai người họ. Nhưng sau đó anh gặp đứa con trai 13 tuổi của cô ấy. Thằng nhóc là một tên tội-phạm-hành-động. Nó lục lọi túi áo khoác của anh và ăn cắp bất kì cái gì nó tìm thấy. Một lần nó lấy chìa khóe xe của anh, làm anh rời đi mà không có chiếc Jaguar của mình vào đêm đó. Một tuần sau chiếc xe được tìm thấy dưới đáy của Sông Đông. Dĩ nhiên mẹ của thằng nhóc không tin con mình làm những chuyện như vậy, sau đó họ chia tay. Lần cuối cùng Jason nghe tin, thằng nhóc đang làm việc tại Wall Street và là một tỉ phú.

“Anh có kinh nghiệm trong chuyện này à?” David hỏi.

“Một ít. Chú không thể ở bên cô ấy trừ khi thằng bé cho phép, phải không? Và người mẹ rất yêu thương nó.” Có một chút cay đắng trong giọng anh.

“Giống như anh chưa bao giờ thấy trong cuộc đời mình. Cô ấy không đi đâu mà không có thằng bé. Em cố thuyết phục cô ấy để em mướn người giữ trẻ, nhưng cô ấy quá kiêu hãnh để nhận sự giúp đỡ của em, nên hoặc thằng bé đi với chúng em hoặc chúng em không đi đâu hết. Và không thể nào ở lại nhà cô ấy được.” David nghiêng người qua nửa bàn. “Thằng bé không chịu ngủ. Ý em là. Không bao giờ. Thằng bé hoặc là quái vật hoặc là con của quỷ. Và dĩ nhiên Amy dành 100 phần trăm sự quan tâm cho thằng bé mỗi khi nó thức.”

“Bỏ cô ta.” Jason nói. “Tin anh đi. Nhanh chóng rời xa cô ta. Nếu như chú có được cô ta, thì chú phải sống với thằng nhóc. Và một buổi sáng chú sẽ tỉnh giấc với một con rắn mang bành trên giường.”

“Con rắn phải chiến đấu với Max để tìm chỗ trống.”

“Thằng nhóc vẫn còn ngủ với mẹ nó?” Jason nói với vẻ ghê tởm.

“Khi nó muốn.”

“Chạy đi.”
“Anh nói thì dễ lắm. Anh chưa bao giờ yêu. Xem này, em nghĩ em có thể xử lý thằng nhóc nếu em có được mẹ nó. Nhưng sự thật là, em không có thời gian ở một mình với cô ấy.” Đến đó David ngước lên nhìn Jason theo cái cách anh đã thấy hàng ngàn lần trước đây.

“Ôi, không, không. Đừng. Chú đừng kéo anh vào chuyện này. Anh còn công việc nữa.”

“Không, anh không có. Đã bao nhiêu lần em nghe anh phàn nàn vì nhân viên của anh muốn dành thời gian nghỉ vào dịp Giáng sinh ? Vì vậy, năm nay anh có thể ở lại đây giúp em và cho thư ký của anh nghỉ một thời gian. Tiện đây thì sinh vật tuyệt vời đó sao rồi?”

“Khỏe.” Jason nghiến răng nói. “Vậy đó là những gì chú muốn? Chú muốn anh bắt cóc thằng nhóc? Hay có lẽ chúng ta nên kết thúc và giết nó luôn.”

“Thằng nhóc cần một người cha,” David nói, miệng nhăn nhó.


A night like this - Chương 6

Người dịch :Sunday_Crystal

Chỉnh sửa: themythkyra



Tám năm trước

Tối nay, Annelise nghĩ với sự háo hức ngày càng tăng. Tối nay sẽ là thời điểm đó.

Việc cô đính hôn trước cả hai chị gái của mình sẽ ít nhiều gây xôn xao dư luận, nhưng nó cũng không hoàn toàn đáng ngạc nhiên. Charlotte chưa bao giờ trưng ra một chút hứng thú với cộng đồng địa phương của họ, và Marabeth thì lúc nào trông cũng cáu kỉnh và quạu quọ - thật khó tưởng tượng ra có người  muốn cưới chị ấy.

Mặc dù vậy, Marabeth có một mối thích hợp, và cha mẹ chắc chắn sẽ an ủi cô, nhưng riêng lần này họ sẽ không buộc đứa con gái út phải từ bỏ một chiến lợi phẩm vì lợi ích của người chị cả. Khi Annelise kết hôn với George Chervil, nhà Shawcross sẽ có một mối liên kết vĩnh viễn với gia đình danh giá nhất tại Northumberland này. Ngay cả Marabeth cuối cùng sẽ nhận ra rằng việc làm táo bạo của Annelise là vì lợi ích tối ưu của chị ấy.

Một cơn thủy triều dâng sẽ thực sự nâng lên mọi con thuyền, ngay cả những con thuyền đầy gai mang tên Marabeth.

“Trông em cứ như một cô mèo trong một đống kem ấy,” Charlotte nói khi nhìn em gái ngắm nghía mình trong gương và thử hai đôi hoa tai. Dĩ nhiên chúng là kim cương giả; bộ nữ trang thích hợp duy nhất của nhà Shawcross thuộc về mẹ của họ, và tất cả những gì bà có ngoài chiếc nhẫn cưới là một chiếc vòng cổ nhỏ, với ba viên kim cương nhỏ xíu và một viên hoàng ngọc lớn. Thậm chí trông nó cũng chẳng đẹp cho lắm.

“Em nghĩ George sẽ cầu hôn em,” Annelise thì thầm. Cô không bao giờ có thể giữ bí mật với chị gái của mình. Ít nhất là không cho tới gần đây. Charlotte biết hầu hết mọi chi tiết về cuộc tình bí mật kéo dài mấy tháng nay của Annelise, nhưng không phải là tất cả.

“Không phải chứ!” Charlotte thở gấp với niềm vui và siết hai bàn tay của em gái mình. “Chị rất mừng cho em!”

“Em biết, em biết mà.”Annelise không thể ngăn bản thân cười toe toét. Cô chắc chắn là đến hết tối nay má cô sẽ bị đau, nhưng cô đang rất vui. George có mọi thứ mà cô mong muốn ở một người chồng. Anh là mọi thứ mà bất kì cô gái nào cũng mong muốn- đẹp trai, vạm vỡ, sôi nổi. Còn chưa kể đến các mối quan hệ rộng rãi đáng kinh ngạc của anh. Với tư cách là bà George Chervil, Annelise sẽ được sống trong căn nhà hoành tráng nhất trong hàng dặm quanh đây. Người ta sẽ háo hức trông chờ những lời mời và mong mỏi tình bạn từ cô.  Biết đâu thậm chí họ còn đi tới London vào mùa lễ hội. Annelise biết rằng một chuyến đi như thế rất đắt đỏ, nhưng một ngày nào đó George sẽ trở thành một tòng nam tước. Một lúc nào đó anh sẽ cần có chỗ đứng thích hợp trong xã hội, đúng không nào?


“Cậu ấy có gián tiếp gợi ý gì không?”Charlotte hỏi.“Tặng quà cho em chẳng hạn?”

Annelise quay đầu lại. Cô thích nhìn mình trông ra sao khi ánh sáng chiếu lên làn da sáng trắng của cô. “Anh ấy không biểu lộ gì rõ ràng cả. Nhưng đằng sau Vũ hội Mùa hè là cả một lịch sử. Chị có biết là cha mẹ anh ấy đã đính hôn đúng vào dịp đó không? Và giờ khi George đã 25 tuổi…” Cô quay sang chị gái với đôi mắt mở to đầy háo hức. “Em đã nghe lỏm được cha anh ấy nói rằng đã đến lúc anh ấy kết hôn.”

“Ôi Annie,” Charlotte thở dài. “Thật lãng mạn quá đi mất.” Vũ hội Mùa hè do nhà Chervil tổ chức là sự kiện lớn của năm, mọi năm đều thế. Nếu có một giây phút khi mà anh chàng độc thân sáng giá nhất của làng họ thông báo đính hôn, thì chính là thời điểm đó.

“Đôi nào đây ạ?” Annelise hỏi, giơ hai đôi khuyên tai lên.

“Nhất định phải là xanh dương,” Charlotte nói trước khi cười toe. “Bởi vì chị phải mang màu xanh lục để hợp với mắt chị.”

Annelise cười và ôm chị gái.“Bây giờ em rất hạnh phúc,” cô nói. Cô nhắm chặt mắt lại như thể cô không tài nào kìm nén cảm xúc được nữa. Niềm hạnh phúc cứ lớn dần và chảy tràn mọi ngóc ngách bên trong cô. Cô đã biết George được nhiều năm rồi, và cũng như mọi thiếu nữ, cô thầm ước anh sẽ đặc biệt chú ý tới mình.Và rồi anh đã làm như thế! Mùa xuân năm đó cô bắt gặp anh nhìn cô với ánh mắt rất khác, và đến cuối mùa hè anh đã bí mật tán tỉnh cô. Cô mở mắt ra và nhìn chị gái, cười rạng rỡ.“Em đã không nghĩ là mình có thể hạnh phúc nhiều đến thế.”

“Và nó sẽ chỉ trở nên tốt đẹp hơn mà thôi,” Charlotte tiên đoán. Họ đứng đó, tay trong tay, và cùng đi tới cánh cửa. “Một khi George cầu hôn, em chắc chắn sẽ thấy hạnh phúc tột cùng.”

Annelise cười khúc khích khi họ nhảy nhót ra cánh cửa. Tương lai đang chờ đợi cô, và cô nóng lòng được nắm bắt nó.

Annelise nhìn thấy George ngay lập tức khi cô đến. Anh là kiểu đàn ông không thể bị bỏ qua- đẹp trai rạng ngời với một nụ cười có thể làm tan chảy một thiếu nữ từ trong ra ngoài. Tất cả các cô gái đều phải lòng anh. Mọi cô gái đều muốn được yêu anh.

Annelise cười bí hiểm khi bước vào phòng khiêu vũ. Các cô gái khác có thể yêu anh, nhưng cô là người duy nhất được anh yêu.

Anh đã nói với cô như thế.

Nhưng sau một tiếng đồng hồ nhìn anh chào hỏi các vị khách của gia đình, Annelise dần mất kiên nhẫn. Cô đã nhảy với ba quý ông khác nhau- hai trong số họ rất thích hợp để kết hôn- và George đã không cố cắt ngang một lần nào. Không phải cô làm thế vì muốn anh phải ghen tuông- ừm, có lẽ là một chút.Nhưng cô luôn chấp nhận lời mời với bất cứ ai.

Cô biết rằng cô xinh đẹp. Hẳn là không thể lớn lên mà không biết điều đó khi mỗi ngày mọi người đều nói thế. Annelise trông giống như con lai, mọi người nói vậy, với những lọn tóc đen mượt mà mang dấu ấn của vị tổ tiên xứ Wales. Tóc của cha cô cũng có màu sẫm, khi mà ông còn có tóc trên đầu, nhưng mọi người nói nó khác tóc cô - với những lọn xoăn cực kỳ thanh nhã và óng ả.

Marabeth lúc nào cũng ghen tị. Marabeth, thực ra trông khá giống Annelise, nhưng chỉ là...không nhiều lắm. Da chị không sáng lắm, mắt chị không hẳn là xanh dương. Marabeth luôn mô tả Annelise như một đứa con gái hư hỏng, và có lẽ đó là lý do Annelise quyết định, vào lễ ra mắt đầu tiên của mình, cô sẽ nhảy với mọi người đàn ông mời cô. Sẽ không có ai buộc tội cô vì đã vượt quá địa vị của mình; cô sẽ là một cô gái vừa xinh đẹp vừa tử tế, cô gái mà mọi người đều muốn yêu.

Và giờ thì, đương nhiên rồi, mọi người đàn ông đều mời cô nhảy, bởi có ai lại không muốn nhảy với cô gái xinh đẹp nhất vũ hội cơ chứ? Đặc biệt là khi không có nguy cơ bị từ chối.

Đây chắc hẳn là lý do vì sao George lại không tỏ ra ghen tuông, Annelise quyết định. Vì anh biết cô là một cô gái tử tế. Anh biết rằng việc cô nhảy với những quý ông khác chẳng có ý nghĩa gì với cô cả. Không ai có thể chạm tới trái tim cô như anh đã làm.

“Sao anh ấy vẫn chưa mời em nhảy nhỉ?” cô nói thầm với Charlotte. “Em sẽ héo mòn vì dè chừng mất, chị biết mà.”

“Trong vũ hội của gia đình cậu ấy,” Charlotte an ủi cô. “Cậu ấy phải có trách nhiệm như chủ nhà.”

“Em biết. Em biết mà. Chỉ là… em yêu anh ấy quá nhiều!

Annelise ho và cảm thấy má cô nóng bừng lên vì xấu hổ. Tiếng ho đã bật ra với âm lượng lớn hơn so với cô dự định, nhưng thật may là hình như chẳng ai chú ý đến nó cả.

“Đến đây nào,” Charlotte nói với quyết tâm cứng rắn của một người vừa mới nảy ra một kế hoạch.“Chúng ta hãy đi một vòng quanh phòng nào. Chúng ta sẽ tới gần ngài Chervil đến mức cậu ấy sẽ khát khao muốn vươn ra và nắm lấy tay em.

Annelise cười và khoác tay Charlotte. “Chị là người chị tốt nhất,” cô nghiêm túc nói.

Charlotte chỉ siết tay em gái. “Cười lên nào,” chị nói thầm.“Cậu ấy có thể nhìn thấy em đấy.”

Annelise nhìn lên, và đúng là anh đang nhìn cô chăm chú, với đôi mắt xanh xám cháy âm ỉ đầy tính chiếm hữu.

“Ôi Chúa tôi,” Charlotte nói.“Hãy xem cái cách ngài ấy nhìn em kìa.”

“Nó làm em rùng cả mình,” Annelise thừa nhận.

“Hãy tới gần hơn nữa nào,” Charlotter quyết định, và họ bước tới gần cho đến khi không còn cách nào George và cha mẹ anh không chú ý đến họ.

 “Chúc buổi tối tốt lành,” cha anh vui vẻ cất tiếng.“Đây chẳng phải là quý cô Shawcross đáng yêu đó sao.Và một quý cô Shawcross đáng yêu khác nữa.”Ông khẽ gật đầu chào hai cô gái, và hai cô nhún gối đáp lại.
“Ngài Charles,” Annelise thì thầm, hết sức mong mỏi cho ông thấy cô là một quý cô trẻ lịch sự và biết phép tắc người muốn là một cô con dâu hoàn hảo của ông. Cô quay sang mẹ của George với cùng biểu hiện đó. “Phu nhân Chervil.”

“Thế còn quý cô đáng yêu còn lại của nhà Shawcross đâu rồi nhỉ?”Ngài Charles hỏi.

“Tôi không trông thấy Marabeth được một lúc rồi,” Charlotte trả lời cùng lúc George nói, “Con nghĩ là cô ấy đang ở đằng kia, gần mấy cánh cửa dẫn ra vườn ấy ạ.”

Và điều này đã cho Annelise cơ hội hoàn hảo để nhún chào anh và nói: “Ngài Chervil.” Anh cầm lấy tay cô và hôn lên đó, và cô không nghĩ là cô chỉ tưởng tượng thấy anh đã nấn ná trên tay cô lâu hơn mức cần thiết.

“Nàng vẫn quyến rũ như mọi khi, thưa quý cô Shawcross.” Anh thả tay cô ra và đứng thẳng người lên. “Ta đã bị bỏ bùa mất rồi.”

Annelise cố gắng để nói gì đó, nhưng cô quá choáng váng. Cô cảm thấy nóng bức, run rẩy và phổi cô có cảm giác rất là lạ, như thể tất cả không khí trên thế giới này cũng không đủ để lấp đầy nó được.

“Thưa quý bà Chervil,” Charlotte nói. “Tôi rất thích thú với những đồ trang trí này. Bà có thể nói cho tôi biết bà và quý ngài Charles làm thế nào mà tìm được đúng sắc vàng để diễn tả mùa hè thế ạ?”

Đó là câu hỏi ngớ ngẩn nhất trần đời, nhưng Annelise rất cảm kích chị cô vì điều đó.Cha mẹ George ngay lập tức hăng hái tham gia trò chuyện với Charlotte , và thế là cô với Goerge có cơ hội lùi dần ra xa khỏi họ.

“Em đã không gặp anh cả tối nay,” Annelise hụt hơi nói. Chỉ ở gần anh cũng làm cô run lên với khao khát. Khi họ gặp nhau vào ba đêm trước anh đã hôn cô đầy đam mê.Tâm trí cô bùng cháy vì nụ hôn đó, và cô còn khao khát nhiều hơn nữa.

Những gì anh làm sau nụ hôn thì không hoàn toàn dễ chịu, nhưng vẫn rất kích thích. Khi biết rằng cô đã tác động đến anh mạnh mẽ thế nào, rằng cô đã làm anh mất kiểm soát…

Điều đó thật cám dỗ.Cô chưa bao giờ biết đến một thứ quyền lực như thế.

“Ta rất bận rộn với cha mẹ ta,” George nói, nhưng mắt anh bảo rằng anh muốn được ở cùng cô hơn nhiều.

“Em nhớ anh,” cô mạnh dạn nói. Lối cư xử cô thật đáng hổ thẹn, nhưng cô cảm thấy đúng như thế, như thể cô có quyền kiểm soát cuộc đời mình và tạo nên số phận của riêng cô. Thật là một điều tuyệt diệu khi mình đang phơi phới tuổi xuân và chìm đắm trong tình yêu như thế này. Cả thế giới này sẽ là của cô và anh. Họ chỉ cần vươn tay ra và nắm lấy nó mà thôi.

Mắt George mở rộng với khao khát, và anh lén lút liếc qua vai mình. “Phòng tiếp khách của mẹ ta. Em có biết nó ở đâu không?”

Annelise gật đầu.

“Gặp ta ở đó trong vòng 15 phút nữa. Đừng để bị ai nhìn thấy đấy.”

Anh bước ra để mời một cô gái khác nhảy- cách tốt nhất để đánh lạc hướng bất kỳ sự suy đoán nào về cuộc đối thoại kín đáo vừa rồi của họ. Annelise đi tìm Charlotte, cuối cùng chị cũng kết thúc màn thảo luận về những thứ màu vàng, xanh, và vàng.“Em sẽ đi gặp anh ấy trong mười phút nữa,” cô thì thầm.“Chị có thể đảm bảo sẽ không có ai thắc mắc là em ở đâu không?”

Charlotte gật đầu, nắm tay em gái để ủng hộ cô, rồi hất đầu về phía cửa. Không ai đang nhìn cả. Đây là thời điểm tốt nhất để rời đi.

Annelise mất nhiều thời gian để tìm thấy phòng tiếp khách của phu nhân Chervil hơn là cô nghĩ. Phải đi xuyên qua căn nhà mới tới được- đó hẳn là lý do George đã chọn nó. Cô đã phải đi đường vòng  để tránh những người dự tiệc khác khi họ cũng chọn nơi tình tự kín đáo của riêng mình. Khi cô trượt vào căn phòng tối tăm thì George đã ở đó rồi và đang đợi cô.

Anh đã ở trên cô trước khi cô có thể nói gì đó, hôn cô điên cuồng, tay anh lần xuống mông cô xoa bóp nó với một sự thân mật đầy sở hữu. “Ôi Annie,” anh rên lên. “Em thật tuyệt. Dám đến đây ngay giữa buổi tiệc. Thật hư hỏng quá.”

“George,” cô thì thầm.Những nụ hôn của anh rất đáng yêu, và thật xúc động khi anh muốn cô đến tuyệt vọng như thế, nhưng cô không chắc mình thích được gọi là hư hỏng. Cô đâu có hư hỏng, đúng không?


“George à?” cô nhắc lại, lần này như một câu hỏi.

Nhưng anh không trả lời.Anh đang thở nặng nhọc và cố vén váy cô lên cao trong khi anh hướng cô về chiếc trường kỷ gần đó.

“George!” Điều này rất khó, bởi vì cô cũng đang kích động, nhưng cô chèn tay vào giữa họ và đẩy anh ra.

“Gì thế?” anh hỏi, nhìn cô với vẻ nghi ngờ. Và gì đó khác nữa. Tức giận ư?

“Em không đến đây vì chuyện này,” cô nói.

Anh phá ra cười.“Thế em nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra hả?”Anh lại tiến về phía cô, đôi mắt anh dữ tợn và đầy tà tâm. “Ta đã cương cứng vì em mấy ngày nay rồi.”

Cô đỏ mặt dữ dội, bởi cô biết điều đó có nghĩa là gì. Thật hào hứng khi biết rằng anh khao khát muốn cô, nhưng cũng có thứ gì đó thật hụt hẫng. Cô không biết đó là gì, hay tại sao, nhưng cô không còn chắc rằng cô muốn ở đây cùng anh, trong một căn phòng tối tăm và bị cô lập như thế này.

Anh tóm lấy tay cô và giật mạnh cô về phía anh. “Cùng tận hưởng nào, Annie,” anh thì thầm.“Em biết là em muốn nó mà.”

“Không, em- em chỉ-“ Cô cố gắng vùng ra, nhưng anh không để cô đi. “Đây là Vũ hội Mùa hè. Em đã nghĩ…” Giọng cô nghẹn lại. Cô không thể nói điều đó ra được. Cô không thể bởi cái nhìn trên mặt anh nói cho cô biết rằng anh chưa bao giờ có ý định hỏi cưới cô. Anh đã hôn cô, rồi quyến rũ cô, lấy đi thứ mà đáng lẽ ra phải được giữ cho chồng cô, và anh nghĩ anh có thể có nó lần nữa ư?


“Ôi Chúa ơi,” anh nói, trông như thể sắp cười đến nơi. “Em nghĩ ta sẽ cưới em.” Rồi sau đó anh cười thật, và Annelise chắc chắn rằng thứ gì đó trong cô đã chết.

“Em rất đẹp,” anh nói với vẻ chế giễu. “Ta công nhận với em điều đó. Và ta đã có một khoảng thời gian vui vẻ giữa hai đùi em, nhưng thôi nào, Annie. Em không có của hồi môn, và gia đình em chắc chắn sẽ không nâng cao được địa vị của ta.”


Cô muốn nói gì đó. Cô muốn đánh hắn ta. Nhưng cô chỉ có thể đứng chết trân tại đó trong nỗi kinh hoàng ngày càng tăng, không thể tin những lời đang tuôn ra từ đôi môi của hắn.

“Hơn nữa,” hắn nói với một nụ cười hiểm ác, “Ta đã có hôn thê rồi.”

Đầu gối Annelise dường như có thể sụm xuống, và cô phải nắm lấy cạnh bàn của mẹ hắn để đứng cho vững.“Ai?” cô xoay sở hỏi thầm.

“Fiona Beckwith,” hắn nói. “Con gái của Đức ngài Hanley. Ta đã hỏi cô ta tối qua.”

“Cô ấy có chấp nhận không?”Annelise thì thầm.

Hắn cười. Cười rất to.“Đương nhiên là có. Và cha cô ta - ngài tử tước - đã tuyên bố là ông ta rất vui. Cô ta là con út nhưng được ông ta cưng chiều nhất, và ta không hề nghi ngờ gì là ông ta sẽ chu cấp rất hào phóng.”

Annelise nuốt vào. Cô ngày càng hít thở khó nhọc. Cô cần ra khỏi căn phòng này, ra khỏi ngôi nhà này.

“Cô ta cũng khá là ngon mắt,” George nói, thong thả lại gần cô hơn. Hắn cười, và dạ dày cô lộn nhào khi nhận ra đó cũng là nụ cười hắn đã sử dụng để quyến rũ cô trước đây. Hắn ta là một tên khốn điển trai, và hắn ta biết điều đó.“Nhưng ta ngờ rằng,” hắn lẩm bẩm, một ngón tay vuốt ve theo chiều dài đôi má cô, “rằng cô ta sẽ là một cô ả lẳng lơ được như em.”

“Không,” cô cố gắng nói, nhưng miệng hắn lại đang ở trên miệng cô, và tay hắn thì ở khắp nơi trên người cô. Cô cố vùng vẫy, nhưng điều đó dường như càng làm hắn thêm thích thú.“À, em thích mạnh bạo, đúng không?” hắn vừa nói vừa cười. Rồi hắn véo cô, khá mạnh, nhưng cô chào đón cơn đau. Nó giúp cô thức tỉnh lại từ cơn choáng váng trước đó, vận hết sức lực, cô gầm lên, xô hắn ra khỏi người cô.

“Tránh xa tôi ra!” cô khóc, nhưng hắn chỉ cười. Trong tuyệt vọng cô nắm lấy thứ vũ khí duy nhất cô tìm được, 1 con dao rọc thư kiểu cổ, nằm trên bàn của phu nhân Chervil. Cô vẫy nó trong không khí và cảnh cáo: “Đừng có tới gần tôi, tôi cảnh cáo anh đấy!”

“Ôi Annie,” hắn trịnh thượng nói, và bước về phía trước cùng lúc cô dùng hết sức vung con dao trong không khí.

“Đồ chó cái,” hắn rống lên, ôm lấy má.“Ngươi đã cắt ta.”

“Ôi Chúa ơi. Ôi lạy Chúa.Tôi không cố ý.”Món vũ khí rơi khỏi tay cô và cô lùi lại, đến khi chạm tường, như thể cô đang cố gắng tránh xa khỏi chính bản thân mình.“Tôi không cố ý,” cô nói lần nữa.

Hay có lẽ đúng là cô đã cố ý làm vậy.

“Ta sẽ giết ngươi,” hắn rít lên. Máu đang chảy qua kẽ ngón tay, làm vấy bẩn chiếc áo sơ mi trắng tinh diêm dúa của hắn. “Ngươi có nghe thấy không hả?” hắn hét lên. “Ta sẽ gặp ngươi ở địa ngục!”

Annelise lách qua hắn và chạy.

Ba ngày sau Annelise đứng trước cha cô, và cha của George, lắng nghe họ thỏa thuận vô- số-điều.
Cô là một ả đàn bà phóng đãng.

Cô có thể hủy hoại cuộc sống của George.

Cô còn có thể hủy hoại cuộc sống của các chị gái mình nữa.

Nếu cô có thai thì đó là do cái lỗi chết tiệt của chính cô và tốt nhất là cô đừng mơ George có nghĩa vụ phải cưới cô.

Cứ làm như là hắn ta sẽ phải cưới đứa con gái đã để lại sẹo cho hắn cả đời vậy.

Annelise vẫn cảm thấy muốn bệnh về chuyện đó. Không phải việc bào chữa cho mình. Mặc dù hình như chẳng có ai đồng tình với cô cả. Tất cả bọn họ có vẻ đều cảm thấy nếu cô đã trao thân cho hắn ta một lần rồi thì việc hắn có quyền tin cô sẽ làm thế lần nữa.

Nhưng cô vẫn có thể cảm thấy choáng váng kinh khủng về chuyện đó, cái cảm giác cắt vào da thịt nhầy nhụa máu khi lưỡi dao xẹt qua khuôn mặt hắn. Cô đã không mong chờ nó xảy ra như thế. Cô chỉ định vung vẩy con dao trong không khí, để dọa hắn tránh xa cô mà thôi.

“Mọi chuyện đã được quyết định,” cha cô nói, “và cô nên quỳ xuống mà cảm ơn Ngài Charles vì đã rộng lượng đến vậy.”

“Cô sẽ rời khỏi thị trấn này,” Ngài Charles sắc giọng nói, “và cô sẽ không bao giờ được quay về. Cô sẽ không có bất kỳ liên hệ nào với con trai ta hay bất kỳ thành viên nào trong gia đình ta hết. Cô sẽ không được liên lạc với gia đình mình. Mọi chuyện sẽ như thể cô chưa từng tồn tại. Cô hiểu chưa?”

Cô lắc đầu với sự hoài nghi trì trệ. Cô không hiểu. Cô sẽ không bao giờ hiểu được chuyện này. Ngài Charles, có thể cô còn hiểu được, nhưng gia đình cô thì sao? Hoàn toàn ruồng bỏ cô ư?

“Chúng ta đã tìm cho cô một công việc,” cha cô nói, giọng ông trầm và cụt lủn với vẻ khinh miệt. “Chị gái của vợ của anh họ của mẹ cô cần một người đồng hành đấy.”

Ai cơ? Annelise lắc đầu, tuyệt vọng nỗ lực để hiểu. Cha đang nói về ai vậy?

“Bà ấy sống ở đảo Man.”

“Gì ạ? Không!” Anne đi lấp bấp về phía trước, cố gắng nắm lấy tay cha cô. “Nơi đó quá xa. Con không muốn đi.”

“Im ngay!” ông gầm lên, mu bàn tay ông đập mạnh vào má cô. Annelise lảo đảo ngả về sau,  sốc vì cái tát thô bạo của ông hơn là cơn đau từ nó. Cha cô vừa mới đánh cô. Ông đã đánh cô. Trong suốt 16 năm qua, ông chưa bao giờ hành hung cô, và giờ thì…

“Mày đã bị hủy hoại trong mắt tất cả những người biết mày rồi,” ông rít lên không thương xót.“Nếu mày không làm như những gì chúng ta bảo, mày sẽ càng đem lại nhiều xấu hổ hơn cho gia đình này và phá hủy bất kì cơ hội kết hôn nào mà các chị mày còn có thể có được.”

Annelise nghĩ về Charlotte, người mà cô yêu quý hơn bất kì ai khác trên đời này. Và Marabeth, người mà cô chưa bao giờ thực sự gần gũi… Nhưng dù gì đi nữa đó vẫn là chị gái cô. Không gì có thể quan trọng hơn điều đó được.

“Con sẽ đi,” cô thì thầm. Cô chạm vào má mình. Nó vẫn đau rát từ cơn bùng nổ của cha cô.

“Mày sẽ đi trong vòng hai ngày nữa,” ông bảo cô. “Chúng ta phải—“

Cô ta đâu?”

Annelise thở dốc khi George lao vào phòng. Mắt hắn điên dại, và da hắn lấp loáng mồ hôi. Hắn đang thở khó nhọc; chắc hẳn hắn ta đã lao vội qua ngôi nhà khi biết rằng cô đang ở đây. Một bên mặt hắn đang bị  băng bó, nhưng rìa băng đã bắt đầu rũ xuống và rơi ra. Annelise sợ rằng chúng sẽ chỉ đơn giản là rớt xuống. Cô không muốn nhìn thấy thứ nằm bên dưới nó.

“Ta sẽ giết ngươi,” hắn gầm lên, lao về phía cô.

Cô nhảy lùi lại và theo bản năng chạy về phía cha cô mong được ông che chở. Và ông chắc hẳn còn có vài mảnh vụn tình thương dành cho cô ở trong tim, vì ông đã đứng phía trước cô, giơ một tay ra để cản George lại khi hắn nhào về trước cho tới khi ngài Charles phải kéo hắn lại.

“Ngươi sẽ phải trả giá vì chuyện này,” hắn chửi bới. “Nhìn xem ngươi đã làm gì ta.Nhìn đi!” Hắn xé cái băng ra khỏi mặt, và Annelise chết điếng khi nhìn thấy vết thương của hắn, đỏ rực và viêm tấy, một vết cắt dài chéo từ xương gò má đến tận cằm.

Nó sẽ không lành lại hoàn toàn. Ngay cả cô cũng biết điều đó.

“Dừng lại,” ngài Charles ra lệnh.“Tự kiềm chế bản thân mình đi.”
Nhưng George không nghe.“Ngươi sẽ bị treo cổ vì điều này.Có nghe ta nói không hả? Ta sẽ triệu tập một quan tòa và--”

“Im ngay,” cha hắn nạt. “Con sẽ không làm điều gì như thế hết. Nếu con cho nó ra tòa, mọi chuyện sẽ lộ ra và đứa con gái nhà Hanley sẽ hủy hôn ngay trước khi con nói được câu làm ơn đấy.”

“Ôi,” George càu nhàu, vẫy tay trước mặt mình với điệu bộ vô cùng khinh miệt, “ và cha không nghĩ là mọi chuyện sẽ lộ ra khi người ta thấy cái này à?”

“Sẽ có những tin đồn.Nhất là khi nó rời thị trấn.”Ngài Charles bắn cho Annelise một cái liếc gay gắt khác.“Nhưng chúng sẽ chỉ là tin đồn. Đem ra tòa thì con sẽ mang cả đống lộn xộn bẩn thỉu này lên báo.

Trong vài khoảnh khắc Annelise nghĩ George sẽ không chịu nhượng bộ. Nhưng cuối cùng hắn cũng dứt mắt ra khỏi cô, xoay đầu nhanh đến nỗi vết thương của hắn bắt đầu chảy máu lại. Hắn chạm vào má, rồi nhìn máu trên những ngón tay mình. “Cô sẽ phải trả giá vì chuyện này,” hắn nói, chậm rãi tiến lại gần Annelise. “Có thể không phải là hôm nay, nhưng cô sẽ phải trả giá.”


Hắn chạm ngón tay vào má cô, chậm rãi vẽ một đường máu xiên từ xương gò má tới cằm cô. “Ta sẽ tìm cô,” hắn nói, và trong khoảnh khắc đó giọng hắn gần như là vui sướng. “Và đó sẽ là một ngày đẹp trời đấy.”