Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

A night like this - Chương 9







Em cũng vậy.

Cô điên rồi.

Không còn lời giải thích nào khác. Cô đã dành hai ngày vừa qua tự nói với mình tất cả những lý do tại sao cô không thể cho phép mình ham muốn người đàn ông này, và bây giờ, ngay khoảnh khắc đầu tiên khi họ thực sự riêng tư và tách biệt, cô lại nói vậy?

Tay cô đưa lên bụm miệng, và cô không biết liệu nó là do cơn sốc hay bởi vì các đầu ngón tay cô có nhiều giác quan hơn các phần còn lại của cô và chúng đang cố gắng tránh cho cô khỏi một sai lầm cực cực bự.

"Anne," anh thì thầm, nhìn chằm chằm vào cô với sự thân mật nóng bỏng.

Không phải cô Wynter. Anne. Anh đang nói năng tùy tiện; cô chưa cho phép anh được sử dụng tên thánh của cô. Nhưng cô không cảm thấy bị xúc phạm như cô biết cô nên thế. Bởi vì khi anh gọi cô là Anne, như thể lần đầu tiên cô cảm thấy đó cái tên đó thực sự là của cô. Suốt tám năm cô đã tự gọi mình là Anne Wynter, nhưng đối với phần còn lại của thế giới cô luôn là Cô Wynter. Chưa có ai trong đời gọi cô là Anne. Không phải một người độc thân.

Cô không chắc cô thậm chí sẽ nhận ra điều đó cho đến thời điểm này.

Cô luôn nghĩ rằng cô muốn trở thành Annelise một lần nữa, để trở về một cuộc sống mà mối quan tâm lớn nhất của cô là chiếc váy  nào để mặc vào mỗi sáng, nhưng bây giờ, khi nghe đức ngài Winstead thì thầm tên cô, cô nhận ra rằng cô thích người phụ nữ cô đã trở thành. Cô có thể không thích những sự kiện đã mang cô đến thời điểm này, hoặc nỗi sợ hiện tại rằng George Chervil một ngày nào đó có thể tìm thấy và cố gắng hủy hoại cô, nhưng cô thích chính mình.

Đó là một ý tưởng tuyệt vời.

"Anh có thể hôn em chỉ một lần không?" Cô thì thầm. Bởi vì cô muốn nó. Cô muốn một nếm trải hoàn hảo, ngay cả khi cô biết rằng mình không thể đòi hỏi nhiều thêm nữa. "Anh có thể hôn em một lần, và sau đó không bao giờ làm như vậy nữa được không?"

Đôi mắt của anh bị che khuất, và trong một khoảnh khắc cô nghĩ là anh có thể không lên tiếng. Anh đã kềm nén chính mình chặt đến nỗi cằm run rẩy, và tiếng ồn duy nhất là âm thanh hít thở khó nhọc của anh.

Cơn thất vọng chảy qua cô. Cô không biết cô đã nghĩ gì, yêu cầu một điều như vậy. Một nụ hôn, và sau đó không có gì khác? Một nụ hôn, khi cô cũng biết rằng cô muốn nhiều hơn nữa? cô đã—

“Anh không biết", anh nói đột ngột.

Đôi mắt mà cô đã cho phép trôi xuống dưới chân, đã bay trở lại khuôn mặt của anh. Anh vẫn nhìn cô mãnh liệt không nao núng, nhìn chằm chằm như thể cô có thể cứu rỗi anh. Khuôn mặt của anh chưa lành, với vết cắt và vết xước trên da, và vết bầm tím đen xung quanh mắt anh, nhưng vào lúc đó anh là điều đẹp nhất mà cô từng thấy.

"Anh không nghĩ rằng một lần là đủ", anh nói.

Lời nói của anh thật xúc động. Người phụ nữ nào lại không muốn được khao khát như vậy? Nhưng phần cẩn thận của cô, phần nhạy cảm, nhận ra cô đang giẫm chân xuống một con đường nguy hiểm. Cô đã làm điều này một lần trước đây, cho phép bản thân yêu đương với một người đàn ông sẽ không bao giờ kết hôn với cô. Sự khác biệt duy nhất là lúc này, cô hiểu điều đó. Đức ngài Winstead là một bá tước—gần đây vừa bị ghét bỏ, đó là sự thật—nhưng vẫn là một bá tước, và với vẻ ngoài và sự hấp dẫn của anh, xã hội sẽ sớm mở lại vòng tay chào đón anh.

Và cô là. . .  gì? Một gia sư? Một gia sư giả mạo có cuộc sống quá khứ bắt đầu vào năm 1816 khi cô bước ra khỏi chiếc phà, bị say sóng và tê liệt, đặt chân lên vùng đất sỏi đá của Đảo Man.

Anne Wynter được sinh ra vào ngày đó, và Annelise Shawcross…

Cô ấy đã biến mất. Tan thành khói như bọt biển ở xung quanh cô.

Nhưng thật sự thì không quan trọng cô là ai. Anne Wynter…Annelise Shawcross…Cả hai người họ đều không phù hợp với Daniel Smyther-Smith, bá tước Winstead, tử tước Streathermore, và nam tước Touchton xứ Stoke.

Anh có nhiều tên hơn cô. Điều đó hài hước làm sao.

Nhưng không hẳn vậy. Tất cả tên của anh là thật. Anh có thể giữ được tất cả chúng. Và chúng là tước hiệu cho địa vị của anh, đó là một trong mỗi lí do tại sao cô không nên ở đây với anh, nghiêng mặt cô về phía anh.

Nhưng mà, cô muốn khoảnh khắc này. Cô muốn hôn anh, cảm nhận cánh tay anh vòng quanh cô, để đánh mất chính mình vào vòng ôm của anh, để lạc mất vào màn đêm bao quanh họ. Mềm mại và bí ẩn, nhức nhối với lời hứa…

Lời hứa gì về một đêm như thế?

Anh chìa tay và nắm lấy tay cô, và cô để anh làm vậy. Các ngón tay anh bao phủ ngón tay cô, và mặc dù anh không kéo cô về phía anh, cô cảm thấy sự quyến rũ, xúc cảm rộn ràng, nóng bỏng, sức lôi cuốn cô tới gần hơn. Cơ thể cô biết làm gì. Nó biết nó muốn gì.

Thật dễ dàng để từ chối nếu đó không phải là những gì trái tim cô cũng muốn.

“Anh không thể hứa điều đó,” anh nói nhẹ nhàng, “nhưng anh sẽ nói em biết điều này. Ngay cả khi anh không hôn em lúc này, nếu anh bỏ đi và dùng bữa tối và giả vờ rằng không có gì xảy ra, anh không thể hứa với em anh sẽ không bao giờ hôn em lần nữa.” Anh nâng tay cô lên miệng. Cô đã lột găng tay của mình trong xe ngựa, và làn da trần của cô nhức nhối và rộn lên với niềm khao khát nơi môi anh chạm vào.

Cô nuốt xuống. Cô không biết nói gì.

“Anh có thể hôn em bây giờ,” anh nói, “mà không có lời hứa đó. Hoặc chúng ta không làm gì cả, cũng không có lời hứa đó. Là lựa chọn của em.”

Nếu anh nghe quá tự tin, cô sẽ có sức mạnh để giật ra xa. Nếu dáng điệu của anh quá huê hoang, hoặc nếu có bất cứ loại dụ dỗ nào trong giọng anh, mọi chuyện sẽ khác.

Nhưng anh không phải đang đe dọa. Anh thậm chí còn không hứa hẹn. Anh chỉ đơn giản nói với cô sự thật.

Và cho cô lựa chọn.

Cô hít vào. Nghiêng mặt cô về phía anh.

Và  cô thì thào, “Hôn em đi.”

Cô sẽ hối tiếc chuyện này vào ngày mai. Hoặc có lẽ cô sẽ không. Nhưng ngay bây giờ cô không quan tâm. Không gian xung quanh họ tan chảy, và vòng tay anh, quá mạnh mẽ và an toàn, bao bọc lấy cô. Và khi môi anh chạm vào môi cô, cô nghĩ cô nghe anh gọi tên cô lần nữa.

“Anne.”

Đó là một tiếng thở dài. Một lời câu xin. Một tiếng kinh cầu.

Cô vươn ra chạm vào anh không ngập ngừng, những ngón tay cô nhẹ nhàng chìm vào mái tóc đen của anh. Bây giờ khi cô đã làm điều này, đã thật sự bảo anh hôn cô, cô muốn nó trọn vẹn. Cô muốn kiểm soát cuộc sống của mình, hay ít nhất là ở giây phút này.

“Gọi tên anh,” anh thì thào, môi anh trượt dọc má đến dái tai cô. Giọng anh ấm áp phả trên tai cô, thấm vào da cô như một lời an ủi.

Nhưng cô không thể. Nó quá thân mật. Cô không biết tại sao lại như vậy, khi cô đã run lên khi nghe âm thanh tên cô trên môi anh, và hơn nữa, cô được bao bọc bởi đôi tay anh và hy vọng được ở đó mãi mãi.

Nhưng cô chưa hoàn toàn sẵn sàng gọi anh là Daniel.

Thay vào đó cô thốt ra một hơi thở nhỏ, hoặc có lẽ là một tiếng rên rỉ, và cô nghiêng người sâu hơn vào anh. Cơ thể anh ấm, và cơ thể cô quá nóng đến nỗi cô nghĩ họ có lẽ sẽ bùng cháy thành lửa mất.

Tay anh trượt xuống lưng cô, một tay anh đặt lên lưng, tay kia trượt xuống để ôm lấy hông cô. Cô thấy mình được nâng lên, ấn mạnh vào người anh, ấn mạnh vào bằng chứng  nhu cầu của anh đối với cô. Cô biết mình nên bị sốc, hay ít nhất là nhớ lại rằng cô không nên ở đây với anh, cô chỉ có thể rùng mình vì thích thú.

Thật tuyệt khi được ham muốn như thế. Có ai đó muốn cô đến tuyệt vọng. Cô. Không phải một cô gia sư nhỏ bé xinh đẹp người ta có thể dồn vào góc nhà và mò mẫm. Không phải một người bầu bạn của vài phu nhân mà cháu trai họ nghĩ rằng cô sẽ rất biết ơn vì được chú ý.

Thậm chí không phải một cô gái trẻ người thực sự là một mục tiêu dễ dàng.

Đức ngài Winstead muốn cô. Anh muốn cô trước khi anh thậm chí biết cô là ai. Đêm đó ở nhà Winstead, khi anh hôn cô…Mặc dù anh biết cô là con gái của một công tước, người mà anh rất vinh dự để kết hôn chỉ trước khi ở một mình với cô trong hành lang tối đen**. Có lẽ điều đó không có nghĩa nhiều lắm, bởi vì không phải như thể họ đã chia sẻ với nhau nhiều hơn một vài câu, nhưng anh vẫn muốn cô lúc này, cô không nghĩ nó chỉ là vì anh nghĩ anh có thể lợi dụng cô.

Nhưng cuối cùng sự tỉnh táo đã làm cô dịu lại hay có lẽ chỉ đơn giản là bóng ma của hiện thực, cô buộc bản thân đẩy anh ra xa. “Ngài cần quay lại,” cô nói, ước gì giọng mình được vững vàng. “Họ chắc đang chờ ngài.”

Anh gật, mắt anh trông hơi hoang dã, như thể anh không biết chuyện gì vừa xảy ra bên trong anh.

Anne hiểu. Cô cảm thấy chính xác như vậy.

“Ở đây,” cuối cùng anh nói. “Ta sẽ gọi một cô hầu đến chỉ phòng cho em.”

Cô gật, nhìn theo khi anh băng ngang qua phòng tranh, dáng đi của anh không hẳn quả quyết như cô từng nhìn thấy trong anh.

“Nhưng chuyện này,” anh nói—quay lại với một cánh tay duỗi ra. “Chuyện này chưa kết thúc đâu.” Sau đó, với giọng nói đầy khao khát, quả quyết, và hơn cả hoang mang, anh thêm vào, “Nó không thể kết thúc.”

Lần này cô không gật. Một trong hai người họ phải tỉnh táo. Kết thúc tất yếu.

Không thể kì vọng gì nhiều về thời tiết nước Anh, nhưng khi mặt trời tỏa sáng và không kí thoáng đãng, thì không có nơi nào hoàn hảo hơn, đặt biệt là vào buổi sáng, khi ánh sánh vẫn còn xiên xiên và mang sắc hồng, và những ngọn cỏ lấp lánh trong sương lạnh.

Daniel cảm thấy đặc biệt thư thái khi đi xuống ăn điểm tâm. Ánh mặt trời buổi sáng đang luồng qua từng khung cửa, bao phủ căn nhà với ánh sáng của bầu trời, mùi hương tuyệt vời của thịt xông khói thoảng qua mũi anh—không phải có một động cơ kín đáo nào dẫn đến điều này—đêm hôm qua anh gợi ý rằng Elizabeth và Frances dùng điểm tâm với gia đình hơn là ăn trong phòng trẻ.

Thật ngớ ngẩn khi để chúng ăn riêng vào buổi sáng. Điều đó sẽ tăng thêm việc cho mọi người tham gia, vì tất nhiên anh không muốn bị tước đi sự bầu bạn của họ. Anh chỉ vừa trở về quê hương sau ba năm dài xa cách. Anh bảo với họ, đây là lúc ở bên gia đình mình, đặc biệt là các em họ của anh, đã thay đổi rất nhiều khi anh vắng mặt.

Sarah có lẽ đã nhìn anh châm biếm khi anh nói thế, và dì anh tự thắc mắc thành lời khi tại sao, anh lại không ở với mẹ và em gái anh. Nhưng anh cực giỏi khi lờ đi những nữ họ hàng của mình khi nó thích hợp với anh, và hơn nữa, anh khó có thể trả lời với những tiếng ya hú và hoan hô đến từ hai cô bé nhà Pleinsworth.

Vậy nên nó được định đoạt. Elizabeth và Frances sẽ không ăn sáng ở phòng trẻ mà thay vào đó sẽ xuống ăn với gia đình. Và nếu các cô bé đi, thì Cô Wynter cũng sẽ ở đó, và bữa điểm tâm sẽ thật sự rất tuyệt.

Với một bước nhảy phải nói là hơi ngố, anh băng ngang sảnh chính để đến phòng ăn sáng, dừng lại chỉ để lén nhìn vào phòng ăn qua cửa sổ lớn đã những người hầu mạn phép mở ra để đón khí xuân ấm áp. Một ngày tuyệt vời làm sao, tuyệt vời làm sao. Chim đang líu lo, bầu trời xanh thẳm, cỏ xanh màu lá ( hiển nhiên thôi, những nó vẫn thật tuyệt vời ),và anh đã hôn Cô Wynter.

Anh gần như nhảy cẫn lên, chỉ vì nghĩ về nó thôi.

Nó thật rực rỡ. Phi thường. Nụ hôn phủ định tất cả các nụ hôn trước đó. Thật sự, anh không biết anh đã từng làm vậy với những phụ nữ khác, bởi vì bất kể chuyện gì xảy ra khi môi anh chạm môi họ, đó không phải là hôn.

Không như đêm qua.

Khi anh đến phòng ăn sáng, anh đang vui sướng để thấy Cô Wynter đứng bên tủ búp phê. Nhưng bất kì ý nghĩ tán tỉnh nào cũng mất sạch khi anh chỉ phát hiện ra Frances đang chỉ thị để lấy nhiều đồ ăn hơn để vào đĩa của cô bé.

“Nhưng em không thích cá hun khói,” Frances nói.

“Em không cần phải ăn chúng,” Cô Wynter cực kì kiên nhẫn trả lời. Nhưng em sẽ không sống nổi để ăn tối chỉ với duy nhất một miếng thịt xông khói thế đâu. Ăn thêm trứng đi.”

“Em không thích chúng nấu kiểu này.”

“Từ khi nào?” Cô Wynter hỏi, nghe hơi nghi ngờ. Hoặc có lẽ đơn thuần là bực mình.

Frances nhăn mũi và khom xuống lò hâm. “Chúng trông rất nhầy nhụa.”

“Chúng sẽ đặc lại ngay thôi,” Daniel thông báo, quyết định đó là lúc tốt hơn cả để thông báo sự hiện diện của anh.

“Daniel!” Frances la, mắt cô bé sáng lên vì vui sướng.

Anh lén liếc nhìn Cô Wynter—anh vẫn không hoàn toàn nghĩ cô là Anne, ngoại trừ nó dường như là vậy khi anh cô trong vòng tay. Phản ứng của cô không hẳn là dạt dào tình cảm, nhưng má cô chuyển thành sắc đỏ cực kì quyến rũ.

“Anh sẽ bảo đầu bếp chuẩn bị cho em phần ăn mới,” anh nói với Frances, giơ tay ra vò tóc cô bé.

“Ngài sẽ không làm vậy,” Cô Wynter nói nghiêm khắc. “Món trứng này hoàn toàn ăn được. Sẽ rất lãng phí thức ăn khi chuẩn bị thêm nữa.”

Anh liếc xuống Frances, nhún vai đồng cảm. “Anh e là không gì vượt qua được Cô Wynter. Sao em không tìm thứ gì em thích ăn ấy?”

“Em không thích cá hun khói.”

Anh liếc qua dĩa đồ ăn gây khó chịu và nhăn mặt. “Anh cũng không thích. Anh không biết ai sẽ thích chúng, thành thật mà nói ngoại trừ em gái anh, và anh nói em nghe, con bé có mùi cá trong suốt phần ngày còn lại.”

Frances thở gấp với sự khiếp sợ sung sướng.

Daniel nhìn qua Cô Wynter. “Em có thích cá hun khói không?”

Cô nhìn lại. “Rất thích.”

“Đáng tiếc.” Anh thở dài và quay qua Frances. “Anh sẽ khuyên Đức ngài Chatteris về việc này khi mà giờ cậu ấy và Honoria đã kết hôn. Anh không hình dung được cậu ấy sẽ muốn bị một người tanh mùi cá hôn mình.”

Frances vỗ một cái vào miệng và cười rúc rích. Cô Wynter nhìn anh nghiêm khắc và nói, “Đó khó là một cuộc nói chuyện phù hợp với trẻ con.”

Anh chỉ đơn giản nói, “Nhưng nó phù hợp với người lớn chứ?”

Cô suýt nữa thì cười. Anh biết cô muốn vậy. Nhưng cô nói, “Không.”

Anh gật đầu buồn bã. “Đáng tiếc.”

“Em sẽ ăn bánh mì nướng,” Frances thông báo. “Với hàng đống mứt.”

“Chỉ một miếng mứt thôi,” Cô Wynter chỉ thị.

“Nanny Flanders cho em ăn hai miếng mứt.”

“Cô không phải Nanny Flanders.”

“Đồng ý, đồng ý,” Daniel êm ả nhận xét.

Cô Wynter trừng mắt nhìn anh.

“Trước mặt trẻ con đấy. Thật là,” anh trách, làu bàu khi anh lướt nhẹ qua cô để Frances không nghe thấy. “Những người khác đâu?” anh hỏi lớn, lấy một cái dĩa và hướng thẳng đến thịt xông khói. Mọi thứ đều tốt hơn với thịt xông khói.

Cuộc đời đẹp hơn với thịt xông khói.

“Elizabeth và Harriet sẽ nhanh chóng đi xuống,” Cô Wynter trả lời. “Tôi không biết phu nhân Pleinsworth và tiểu thư Sarah. Họ không ở đâu gần phòng mình.”

“Sarah ghét dậy sớm vào buổi sáng,” Frances nói, theo dõi Cô Wynter khi cô bé múc mứt của mình.

Cô Wynter nhìn lại cô bé, và Frances dừng lại với một muỗng, trông hơi bất mãng khi cô bé ngồi vào chỗ.

“Dì của ngài cũng không phải là người dậy sớm,” Cô Wynter nói với Daniel, cẩn thẩn làm đầy dĩa của mình. Thịt xông khói, trứng, bánh mì nướng, mứt, một miếng chả nướng Cornish…Anh thấy cô là người thích ăn sáng.

Một muỗng bơ đầy, một miếng mứt cam vừa phải, và rồi…

Không có cá hun khói.

Cá hun khói. Ít nhất là ba lần cho một người bình thường nên tiêu thụ.

“Cá hun khói?” anh hỏi. “Chẳng phải em nên ăn sao?”

“Tôi bảo với ngài là tôi thích chúng.”

Hoặc quan trọng hơn nữa, anh định bảo cô rằng họ cư xử tốt ra sao như áo giáp chống lại một nụ hôn.

“Thực tế thì chúng là món ăn quốc gia của Đảo Man,” cô nói, thả thêm một miếng cá nhỏ lầy nhầy cuối cùng vào trong dĩa.

“Chúng em đã học về Đảo Man trong môn địa lý,” Frances ủ rủ nói.

“Con người là Manx. Có loại mèo tên là Manx. Đó là điều hay nhất về nó. Từ Manx ấy.”

Daniel thậm chí không thể nghĩ ra một lời bình luận.

“Từ đó kết thúc với chứ x,” Frances giải thích, mà cũng chẳng rõ rằng gì hơn.

Daniel hắng giọng, quyết định không đuổi theo con đường trò chuyện về chữ x-ish ( hay x-ient? hay x-astic? ), và theo Cô Wynter trở lại bàn. “Đó không phải là một hòn đảo lớn,” anh nhận xét. “Anh không nghĩ có nhiều thứ để học lắm.”

“Ngược lại đấy,” cô lưu ý, ngồi chéo qua với Frances. “Hòn đảo có lịch sử phong phú.”

“Và cá, hình như vậy.”

“Đúng vậy,” Cô Wynter thừa nhận, thọc mạnh cái muỗng vào một miếng cá, “đó là thứ duy nhất tôi nhớ lúc tôi ở đó.”

Daniel hiếu kì để ý đến cô khi anh ngồi gần cô, ngồi thẳng đối diện Frances. Đó là một câu nói lạ lùng, thốt ra từ một người phụ nữ giữ kín quá khứ của mình.

Nhưng Frances đã giải nghĩa lời bình luận theo kiểu hoàn toàn khác. Một nửa cái bánh mì nướng nằm lỏng lẻo trên các ngón tay cô bé, cứng người lại, cô bé nhìn chằm chăm gia sư của mình với vẻ sửng sốt tột cùng.  Cuối cùng cô bé hỏi, “Vậy đó là lí do tại sao cô bắt chúng em học nó ư?”

Cô Wynter nhìn lại cô bé với vẻ bình thản ấn tượng. “Ừm, cô khó có thể soạn bài giảng về Đảo Wight.” Cô quay sang Daniel và nói, “Thành thật mà nói, tôi không biết điều cơ bản nhất về hòn đảo đó.”

“Cô ấy có quan điểm rất tốt,” anh bảo Frances. “Cô ấy khó có thể dạy em những gì cô ấy không biết.”

“Nhưng nó thật vô dụng,” Frances phản kháng. “Ít nhất Đảo Wight thì gần đây. Một ngày nào đó có lẽ chúng em thật sự sẽ đến đó. Đảo Man thì ở tận đâu đâu.”

“Thực ra thì ở biển Ai-len,” Daniel thêm vào.

“Người ta không bao giờ biết cuộc đời sẽ mang mình đi đâu,” Cô Wynter trả lời nhẹ nhàng. “Cô có thể cam đoan với em rằng khi bằng tuổi của em, cô khá chắc là mình sẽ không bao giờ bước chân lên Đảo Man.”

Giọng cô nghe có vẻ uy nghiêm thật lôi cuốn, cả Daniel và Frances đều không lên tiếng. Cuối cùng, Cô Wynter nhẹ nhún vai, quay lại với đồ ăn của cô, múc một muỗng cá khác, và nói, “Cô thậm chí còn không biết mình có thể định vị nó trên bản đồ.”

Một sự im lặng khác, còn lúng túng hơn hồi nãy. Daniel quyết định đây là lúc để giải quyết sự ngăn cách thoáng qua và nói, “Ừm,” Cái mà, như thường lệ, cho anh đủ thời gian để nghĩ về thứ gì đó khôn ngoan hơn để nói:

“Ta có kẹo bạc hà trong văn phòng.”

Cô Wynter quay qua. Chớp mắt. Rồi nói, “Gì cơ?”

“Tuyệt cú mèo!” Frances thêm vào, đảo Man bị quên bẵng hoàn toàn. “Em thích kẹo bạc hà.”

“Còn cô thì sao, cô Wynter?” anh hỏi.

“Cô ấy thích chúng,” Frances nói.

“Có lẽ chúng ta nên đi vào làng,” Daniel nói, “để mua một ít.”

“Em nghĩ anh nói anh có kẹo bạc hà,” Frances nhắc anh.

“Đúng vậy.” Anh liếc qua đám cá hun khói của cô Wynter, lông mày anh nhướng lên vẻ cảnh giác. “Nhưng anh có cảm giác là không đủ.”

“Làm ơn,” Cô Wynter nói, dùng nĩa xiên một miếng cá khác và vung vẩy nó trong không khí. “Không cần phải vì tôi đâu.”

“Ồ, ta nghĩ có thể vì tất cả mọi người.”

Frances nhìn từ anh mình đến gia sư của cô bé rồi lại nhìn anh, hết sức khó chịu. “Em không hiểu hai người đang nói chuyện gì,” cô bé nói.

Daniel điềm nhiên cười với Cô Wynter, người chọn cách im lặng.

“Hôm nay chúng em có bài học ngoài trời,” Frances bảo anh. “Anh có muốn đi cùng tụi em không?”

“Frances,” Cô Wynter nói nhanh, “Cô chắc chắn ngài ấy—“

“Sẽ rất vui khi bầu bạn cùng em,” Daniel nói với sự tinh tế tuyệt vời. “Anh chỉ vừa mới nghĩ quả là một ngày tuyệt diệu để ra ngoài. Nắng ngập tràn và thật ấm áp.”

“Ở Ý không có nắng và ấm áp à?” Frances hỏi.

“Có chứ, nhưng không giống thế này.” Anh ăn một miếng thịt xông khói lớn, món này ở Ý cũng không giống. Mọi thư khác ăn vào có thể ngon hơn, nhưng không phải thịt xông khói.

“Như thế nào?” Frances hỏi.

Anh nghĩ về điều đó một lúc. “Câu trả lời hiển nhiên có lẽ là trời quá nóng để mà hưởng thụ.”

“Và câu trả lời ít hiển nhiên nhất?” Cô Wynter hỏi.

Anh mỉm cười, thấy vui đến ngớ ngẩn khi cô tham gia vào cuộc nói chuyện. “Ta e rằng nó cũng ít hiển nhiên với ta, nhưng nếu ta phải nói thêm, ta sẽ nói rằng nó có cảm giác như thể thuộc về ai đó. Hay có lẽ là không.”

Frances gật đầu vẻ hiểu biết.

“Đó có thể là một ngày đẹp trời,” Daniel tiếp tục. “Cực kỳ hoàn hảo, nhưng nó không bao giờ giống một ngày đẹp trời ở nước Anh. Hương thơm khác biệt, và không khí khô hơn. Phong cảnh tuyệt đẹp, dĩ nhiên, đặc biệt là gần bờ biển, nhưng—“

“Chúng ta đang ở gần biển,” Frances cắt ngang. “Chúng ta cách bao nhiêu nhỉ, mười dặm từ Whipple Hill đúng không?”

“Xa hơn thế nhiều,” Daniel nói, “nhưng em không bao giờ có thể so sánh eo biển nước Anh với Biển Tyrrhenian. Một cái thì màu xanh xám và dữ dội, và cái còn lại thì có màu xanh mờ.”

“Tôi muốn xem đại dương xanh mờ,” Cô Wynter nói với tiếng thở dài khao khát.

“Nó rất ngoạn mục,” anh thêm vào. “Nhưng không phải là nhà.”

“Ồ, nhưng nghĩ xem thật siêu phàm như thế nào,” cô tiếp tục, “khi ở trên mặt nước mà không bị ói kịch liệt.”

Anh khúc khích cười dù cố kiềm lại. “Em nằm xoài ra vì bị say sóng à?”

“Đáng buồn là vậy.”

“Em không bao giờ bị say sóng,” Frances nói.

“Em chưa bao giờ đi biển,” Cô Wynter sỗ sàng chỉ ra.

“Do đó, em không bao giờ bị say sóng biển,” Frances trả lời vẻ chiến thắng. “Hoặc có lẽ em nên nói rằng em chưa bao giờ bị say sóng.”

“Nói thế chắc sẽ chính xác hơn.”

“Em thật đúng là một gia sư,” Daniel nói trìu mến.

Nhưng mặt cô mang vẻ rất kì quặc, như thể cô không muốn bị nhắc đến sự thật đó. Dấu hiệu rõ rang để đổi chủ đề, nên anh nói,” Ta thậm chí không nhớ nổi làm thế nào chúng ta lại đi thảo luận về Biển Tyrrheniam. Ta đang—“

“Đó là vì em đang hỏi anh về nước Ý,” Frances nói thêm để giúp đỡ.

“—định nói,” anh nói êm ả, vì dĩ nhiên anh biết chính xác làm thế nào họ lại thảo luận về Biển Tyrrhenian, “rằng anh rất mong chờ được tham gia vào bài học en plein air cùng các em.”

“Có nghĩa là ở ngoài trời,” Frances nói với Cô Wynter.

“Cô biết,” cô lẩm bẩm.

“Em biết là cô biết,” Frances trả lời. “Em chỉ muốn chắc chắn cô biết là em biết.”

Sau đó Elizabeth đến, và trong khi Frances đang xác định rằng cô bé có biết dịch từ en plein air hay không, Daniel quay sang Cô Wynter và nói, “ta tin rằng ta không xâm phạm buổi trưa này nếu ta đồng hành cùng em trong buổi học.”

Anh biết rõ rằng cô không thể nói gì hơn ngoài “Dĩ nhiên không.” (Mà rõ ràng là cô vừa nói ra.) Nhưng hình như đó là một câu mở đầu hay hớm để bắt chuyện. Anh chờ cho đến khi cô ăn xong trứng của mình, sau đó anh thêm vào, “Ta rất vui được hỗ trợ bằng bất kì cách nào.”

Cô lau miệng một cách tế nhị, rồi nói, “Tôi chắc là các cô gái sẽ thấy hài lòng hơn nhiều nếu ngài tham gia vào bài  học.”

“Còn em?” Anh cười ấm áp.

“Tôi cũng thấy hài lòng.” Cô nói với một chút nghịch ngợm.

“Vậy ta sẽ làm vậy,” anh trả lời đàng hoàng. Rồi anh nhướng mày. “Ta tin là em không có kế hoạch mổ xẻ vào chiều nay?”

“Chúng tôi chỉ mổ xẻ trong phòng học,” cô nói với vẻ mặt chân thành rõ rệt.

Anh cười, đủ lớn để Elizabeth, Frances và Harriet, người cũng đã xuống lầu, quay sang hướng của anh. Thật khác thường, bởi vì ba cô gái thật sự trông không giống nhau nhiều lắm, nhưng trong lúc đó, với vẻ mặt tò mò, họ trông giống hệt nhau.

“Đức ngài Winstead đang tìm hiểu về kế hoạch học tập hôm nay của chúng ta,” Cô Wynter giải thích.

Im lặng. Sau đó ba cô gái quyết định không còn hứng thú theo đuổi vấn đề này nữa, họ quay lại với thức ăn của mình.

“Chúng ta sẽ học gì vào chiều nay?” Daniel hỏi.

“Chiều nay à?” Cô Wynter lặp lại. “Tôi hy vọng mọi người có mặt lúc 10 giờ rưỡi.”
“Vậy thì sáng nay?”, anh sửa sai, trừng trị chính đáng.

“Đầu tiên là địa lý—không học về Đảo Man,” cô nói to, khi ba cái đầu trẻ trung quay sang phía cô vẻ giận dữ. “Sau đó là số học, cuối cùng chúng ta sẽ tập trung vào văn học.”

“Môn ưa thích của em!” Harriet hăng hái nói, ngồi xuống cạnh Frances.

“Cô biết,” Cô Wynter trả lời, mỉm cười vẻ khoan dung. “Đó là lí do tại sao chúng ta dành nó vào cuối buổi. Đó là cách duy nhất cô có thể đảm bảo làm các em tập trung suốt ngày hôm nay.”

Harriet cười bẽn lẽn, sau đó bất ngờ tươi tỉnh trở lại. “Chúng ta có thể học một trong các tác phẩm của em không?”

“Em biết là chúng ta đang học về lịch sử của Shakespeare mà,” Cô Wynter biện giải, “và—“ Cô ngừng đột ngột. Khá đột ngột.

“Và cái gì?” Frances hỏi.

Cô Wynter nhìn Harriet. Rồi cô nhìn Daniel. Sau đó, khi anh bắt đầu thấy mình khá giống một con cừu sắp bị làm thịt, cô quay lại Harriet và hỏi, “Em có mang các vở kịch theo không?”

“Đương nhiên. Em không bao giờ đi đâu mà không có chúng.”

“Chị không bao giờ biết khi nào chị có cơ hội được biểu diễn một vở kịch cả?” Elizabeth nói, có hơi đâm chọt.

“Ừm, đây là lúc,” Harriet đáp lời, lờ đi sự châm chích của em gái hoặc ( và Daniel nghĩ còn hơn cả đúng ) đơn giản là không để ý. “Nhưng nỗi sợ lớn nhất,” cô tiếp tục, “là lửa.”

Anh biết anh không nên hỏi, nhưng anh không kiềm được. “Lửa à?”

“Ở nhà,” cô xác nhận. “Nếu như nhà Pleinsworth bị thiêu trụi trong khi chúng ta ở Berkshire thì sao? Tác phẩm của đời em sẽ mất đi.”

Elizabeth khịt mũi. “Nếu nhà Pleinsworth bị thiêu trụi, em cam đoan với chị rằng chúng ta sẽ có nhiều cái đáng lo hơn là mất mát mấy tác phẩm xoàng xĩnh của chị.”

“Em thì sợ mưa đá,” Frances cho biết. “Và châu chấu.”

“Ngài có bao giờ đọc tác phẩm nào của em họ ngài không?” Cô Wynter hỏi ngây thơ.

Daniel lắc đầu.

“Thật ra chúng khá giống với cuộc nói chuyện này,” cô nói, và trong khi anh đang tiêu hóa thông tin đó, cô quay sang các học sinh của mình và nói, “Tin mới đây, mọi người! Hôm nay, thay vì học Julius Caesar, chúng ta sẽ học một trong các vở kịch của Harriet.”

Học sao?” Elizabeth hỏi, hết sức sợ hãi.

“Nghiên cứu,” Cô Wynter chỉnh. Cô quay sang Harriet. “Em có thể chọn một vở kịch.”

“Ôi trời, sẽ khó lắm đây.” Harriet bỏ nĩa xuống và đặt một tay lên tim khi cô suy nghĩ, các ngón tay của cô căng ra như một con sao biển rũ xuống.

Không phải vở kịch có con ếch đâu đấy,” Frances mạnh mẽ nói. “Bởi vì chị biết em sẽ phải đóng vai con ếch.”

“Em là một con ếch tài giỏi,” Cô Wynter động viên.

Daniel im lặng, quan sát mọi việc với vẻ thích thú. Và khiếp sợ.

“Cũng như không,” Frances khịt mũi nói.

“Đừng lo, Frances,” Harriet nói, vỗ nhẹ vào tay cô bé, “chúng ta sẽ không biểu diễn vở Đầm lầy Ếch. Chị viết vở đó nhiều năm về trước rồi. Tác phẩm gần đây của chị mang nhiều sắc thái hơn.”

“Đã bao lâu rồi khi em viết vở kịch về Henry VIII?” Cô Wynter hỏi.

“Cám dỗ mạnh mẽ để chặt đầu em xuống à?” Daniel lầm bầm. “Con bé muốn tuyển em vào vai Anne Boleyn, đúng không?”

“Vẫn chưa xong,” Harriet nói. “Em phải duyệt lại bản thảo.”

“Em bảo chị ấy là vở đó cần một con kì lân,” Frances nói.

Daniel nhìn các cô gái nhưng nghiêng người về phía Cô Wynter. “Có phải ta sẽ đóng vai con kì lân không?”

“Nếu ngài may mắn.”

Anh giật mạnh đầu gần mặt cô. “Thế có nghĩa—“

“Harriet!” cô kêu. “Chúng ta thực sự phải chọn một vở kịch.”


“Tốt thôi,” Harriet nói, ngồi thẳng lưng trong chiếc ghế của mình. “Em nghĩ chúng ta nên biểu diễn…”

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

A night like this - Chương 8




Chạng vạng tối hôm sau, Anne bước xuống từ cỗ xe ngựa du hành bốn bánh của nhà Pleisworth và ngẩng lên, lướt cái nhìn đầu tiên qua Whipple Hill. Đó là một căn nhà đáng yêu, vững chắc và trang nghiêm, nằm giữa những ngọn đồi thoai thoải dốc xuống một cái hồ lớn rợp bóng cây. Căn nhà có vẻ rất ấm cúng, Anne nghĩ, cô thấy hứng thú khi căn nhà là tài sản do tổ tiên của bá tước Winstead để lại. Không phải cô cảm thấy vô cùng quen thuộc với những căn nhà lớn của tầng lớp quý tộc, mà là cô nhìn thấy những căn nhà đó luôn được trang trí công phu và cực kỳ hống hách.

Mặt trời vừa lặn, nhưng những vệt sáng màu cam của hoàng hôn vẫn còn lơ lửng trong không khí, chỉ để lại một ít ấm áp để màn đêm nhanh chóng tiếp cận. Anne hăm hở để đi tìm phòng của mình và có lẽ là một bát súp nóng cho bữa tối, nhưng đêm trước bảo mẫu của họ Nanny Flanders đã đi xuống tầng với một cơn đau bụng. Với việc Nanny rớt lại phía sau ở London, Anne phải kiêm luôn hai vai trò, phục vụ như bảo mẫu và gia sư, điều đó có nghĩa là cô được yêu cầu phải giữ các cô gái ở yên trong phòng họ trước khi cô có thể phục vụ những nhu cầu của riêng mình. Phu nhân Pleinsworth hứa sẽ cho cô được nghỉ thêm một buổi chiều nữa trong khi ở miền quê, nhưng bà không nói cụ thể là khi nào, nhưng Anne e rằng chuyện đó sẽ hoàn toàn trượt khỏi tâm trí bà mất thôi.

“Đi nào, các cô gái,” cô lanh lợi nói. Harriet đã chạy trước đến một trong các xe ngựa khác của họ -- cái xe chở Sarah và phu nhân Pleinsworth – và Elizabeth chạy ngược trở lại một cỗ xe khác. Dẫu cho những gì cô đang bàn luận với những cô hầu của các tiểu thư, Anne không thể nào đoán ra nổi.

“Em ở ngay đây,” Frances liều lĩnh nói.

“Em đây rồi,” Anne đáp lời. “Sao vàng dành cho em.”

“Thật tệ là cô không có cái sao vàng nào. Em sẽ không cần phải xoáy tiền tiêu vặt mỗi tuần.”

“Nếu cô có sao vàng thật sự,” Anne trả lời với chân mày nhướng lên, “Cô không cần phải làm gia sư cho các em.”

“Cô thắng,” Frances khâm phục nói.

Anne nháy mắt. Thật sự khá thích chí khi có được sự tôn trọng của một đứa-bé-mười-tuổi. “Các chị của em đâu?” cô lầm bầm, rồi gọi to, “Harriet! Elizabeth!”

Harriet nhảy vọt lại. “Mẹ nói em có thể ăn với người lớn khi chúng ta ở đây.”

“Ooooh, Elizabeth sẽ không vui đâu,” Frances dự đoán.

“Không vui cái gì? Elizabeth hỏi. “Và em sẽ không tin được Peggy đã nói gì với chị đâu.”

Peggy là hầu gái của Sarah. Anne khá thích cô, mặc dù cô nhiều chuyện kinh khủng.

“Chị ấy nói cái gì?” Frances hỏi. “Và Harriet sẽ được dùng bữa với người lớn trong khi chúng ta ở đây.”

Elizabeth thở hổn hển với sự phẫn nộ rành rành. “Rõ ràng là không công bằng. Và Peggy nói là Sarah nói rằng Daniel bảo cô Wynter cũng sẽ dùng bữa với gia đình.”

Điều đó sẽ không xảy ra,” Anne cứng rắn nói. Điều đó sẽ vượt xa lễ nghi thông thường – một gia sư thường thường chỉ tham gia cùng gia đình khi cô ta cần để lắp đầy số lượng – nhưng hơn cả thế, cô có việc phải làm. Cô nhẹ nhàng vỗ vào đầu Frances. “Cô sẽ ăn với em.”

Phước lành bất ngờ từ việc Nanny Flanders bị bệnh. Anne không thể tưởng tượng ra đức ngài Winstead nghĩ gì, đề nghị cô ăn tối cùng gia đình. Nếu có thì đó là một động thái để đẩy cô vào vị thế khó xử, chỉ có vậy thôi. Đức ngài của một dinh thự mời một gia sư dùng bữa? Anh ta cũng có thể làm rõ và nói rằng anh ta đang cố kéo cô ta vào giường mình.

Cô có cảm giác anh là như vậy. Đây không phải lần đầu tiên cô ngăn cản sự theo đuổi của các ông chủ thuê mình.

Nhưng đây là lần đầu tiên một phần trong cô muốn nhượng bộ.

“Xin chào!” Là đức ngài Winstead, đi ra ngoài cổng để chào đón họ.

“Daniel!” Frances hét lên. Cô bé quay 180 độ, đá tung bụi mù xung quanh các chị mình, và chạy về phía anh, gần như đẩy anh ngã khi cô bé hạ mình vào vòng tay anh.

“Frances!” Phu nhân Pleinsworth mắng. “Con quá lớn để nhảy vào anh họ mình như vậy.”

“Con không phiền,” Đức ngài Winstead cười nói. Anh xoa tóc Frances, làm cô bé nhe răng cười với anh.

 Frances quay đầu lại để hỏi mẹ mình, “Nếu con quá lớn để nhảy bổ vào Daniel, liệu có phải là con đã đủ lớn để dùng bữa với người lớn không?”

“Còn lâu mới gần như thế,” phu nhân Pleinsworth sỗ sàng đáp lại.

“Nhưng Harriet—“

“—lớn hơn con năm tuổi.”

“Chúng ta sẽ có một khoảng thời gian thật tuyệt trong phòng trẻ,” Anne thông báo, bước qua để dứt cái nhìn buộc tội ra khỏi đức ngài Winstead. Anh quay sang để đối mặt với cô, mắt anh rực lên âu yếm khiến da cô trở nên nóng bừng. Cô biết anh sắp nói gì đó về việc cô tham gia vào bữa tối cùng gia đình, nên cô nhanh chóng nói thêm, với tông giọng mà mọi người đều có thể nghe thấy, “Thông thường tôi ăn tối trong phòng mình, nhưng với việc Nanny Flanders bị bệnh, tôi còn hơn cả vui vẻ để thế chỗ bà ấy cùng Elizabeth và Frances trong phòng trẻ.”

“Cô lại lần nữa là vị cứu tinh của chúng tôi, cô Wynter,” phu nhân Pleinsworth phụ họa. “Tôi không biết chúng tôi sẽ làm gì nếu không có cô.”

“Đầu tiên là buổi nhạc hội và giờ là chuyện này,” đức ngài Winstead đồng tình.

Anne liếc nhìn anh, cố gắng phân biệt động cơ của anh khi nói như thế, nhưng anh đã chuyển sự chú ý sang Frances.

“Có lẽ chúng ta sẽ tổ chức một buổi hòa nhạc khi chúng ta ở đây,” Elizabeth gợi ý. “Sẽ vui dữ lắm luôn.”
Thật khó để chắc trong trời chạng vạng, nhưng Anne nghĩ có thể cô đã thấy đức ngài Winstead tái nhợt đi. “Cô không mang đàn viola của em,” cô nói nhanh. “Cả đàn violin của Harriet.”

“Vậy còn—“

“Cả cây kèn bassoon* của em cũng vậy,” Anne nói với Frances trước khi cô bé có thể hỏi.

*Kèn bassoon














“Ồ, nhưng đây là Whipple Hill,” phu nhân Pleinsworth nói. “Không có căn nhà Smythe-Smith nào là trọn vẹn nếu không có một dàn nhạc khí phong phú.”

“Ngay cả một cái kèn bassoon?” Frances hỏi đầy hy vọng.

Đức ngài Winstead trông do dự, nhưng anh nói, “Anh cho là em có thể tìm.”

“Em sẽ tìm! Cô Wynter, cô sẽ giúp em chứ?”

“Dĩ nhiên,” Anne lầm bầm. Dường như là một việc khó nhằn để giữ cô khỏi dính liếu đến gia đình này.

“Với cảm xúc của Sarah đã tốt hơn, em sẽ không được chơi đàn piano vào lần này,” Elizabeth chỉ ra.

Thật hay khi tiểu thư Sarah đã vào nhà, Anne nghĩ, bởi vì cô ấy sẽ giả vờ mắc một căn bệnh khó chữa nào đấy ngay tại đây.

“Tất cả chúng ta vào nhà đã nào,” đức ngài Winstead nói. “Không cần thay đồ đi đường của mọi người đâu. Bà Barnaby đã làm một bữa ăn tối thân mật mà tất cả chúng ta đều có thể tham dự, kể cả Elizabeth và Frances.”

Và cả cô nữa, cô Wynter.

Anh không nói thế. Anh thậm chí còn không nhìn cô, nhưng dù sao Anne cũng cảm thấy mấy từ đó.

“Nếu mọi người sẽ ăn tối cùng gia đình,” Anne nói với phu nhân Pleinsworth, “tôi sẽ rất biết ơn được lui về phòng mình. Tôi cảm thấy mệt vì chuyến đi.”

“Dĩ nhiên, cô gái thân yêu. Cô sẽ cần dự trữ năng lượng cho cả tuần. Ta e là chúng ta sẽ bắt cô làm việc rất vất vả. Tội nghiệp Nanny.”

“Có phải mẹ có ý tội nghiệp cô Wynter không?” Frances hỏi.

Anne cười với sự chở che của cô bé. Thật sự.

“Không cần sợ, cô Wynter,” Elizabeth nói. “Chúng em sẽ để cô nghỉ ngơi.”

“Ồ thật à?

Elizabeth giả bộ với vẻ mặt ngây thơ. “Em sẵn lòng bỏ toàn bộ môn toán trong lúc ở đây.”

Đức ngài Winstead cười khoái trá, rồi quay sang Anne. “Có cần ta nhờ người chỉ phòng cho em không?”

“Cảm ơn đức ngài.”

“Đi với ta. Ta sẽ lo liệu nó.” Anh quay sang dì và các em họ của mình. “Còn mọi người, đi đến phòng ăn sáng đi. Bà Barnaby đã bảo người hầu dọn bữa tối ở đó, khi chúng ta không câu nệ vào buổi tối nay.”

Anne không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo anh ngang qua sảnh chính và rồi đi  qua một phòng tranh dài. Anne nghĩ hình như mình đang ở ngay ngoài rìa của phòng tranh, xét từ cái riềm xếp nếp thuộc thời Elizabeth I của một người đàn ông hơi bệ vệ đang nhìn xuống cô. Cô kiếm một cô hầu, hoặc một người hầu, hoặc bất cứ ai anh đang định tìm để chỉ đường cho cô đến phòng của mình, nhưng họ chỉ có một mình.

Ngoại trừ hai tá Winstead của nhiều năm trôi qua.

Cô đứng lại và đan tay lại ở phía trước người với vẻ nghiêm túc. “Tôi chắc là ngài muốn tham gia cùng với gia đình mình. Có lẽ một cô hầu…”

“Ta sẽ là loại chủ nhà nào chứ?” anh nói êm ả. “Cầm em như một túi hành lý à?”

“Gì cơ?” Anne rì rầm với sự cảnh giác. Chắc chắn anh không có ý…

Anh mỉm cười. Như một con sói. “Ta sẽ tự mình đưa em đến phòng.”

Daniel không biết loại ác quỷ nào đã nhập vào anh, nhưng Cô Wynter trông quyến rũ không chịu được khi cô liếc nhìn lên ngài bá tước Winstead đời thứ ba ( đã chia sẻ quá nhiều chân gà tây với Henry VIII, rõ ràng là thế ). Anh định gọi một cô hầu để chỉ phòng cho cô, thật sự vậy, nhưng đột nhiên anh không thể kháng cự cái nheo mũi thanh nhã của cô.

“Đức ngài Winstead ,” cô bắt đầu, “chắc chắn ngài nhận ra sự không đứng đắn của một…một…”

“Ồ, đừng lo,” anh nói, vui vẻ giải thoát cô khỏi những khó khăn phát âm của mình. “Trinh tiết của em an toàn với ta.”

“Nhưng không phải thanh danh của tôi!”

Cô đã có vấn đề ở đây.

“Ta sẽ nhanh nhẹn như một…” Anh ngưng lại. “Ừm, bất cứ thứ gì đó nhanh nhẹn và rất lôi cuốn.”

Cô nhìn anh như thể anh đã mọc sừng. Những cái sừng không lôi cuốn chút nào.

Anh cười liều. “Ta sẽ xuống bữa tối nhanh đến nỗi không ai thậm chí sẽ nhận ra ta đã đi với em.”

“Đó không phải là vấn đề.”

“Phải không? Em nói em lo lắng cho thanh danh của em.”

“Đúng, nhưng—“

“Rất nhanh,” anh cắt ngang, kết thúc cho bất cứ loại phản kháng nào mà cô định hướng tới. “Ta khó mà có thời gian để cưỡng đoạt em cho dù đó là ý định của ta.”

Cô thở dốc. “Đức ngài Winstead !”

Nói sai rồi. Nhưng mà vui khủng khiếp.

“Ta đùa thôi,” anh nói với cô.

Cô nhìn anh đăm đăm.

“Chỉ là một lời nói đùa,” anh nhanh chóng giải thích. “Không phải là ẩn ý gì đâu.”

Im lặng, cô không nói gì. Và rồi: “Tôi nghĩ ngài điên rồi.”

“Chắc là có khả năng đó,” anh dễ chịu nói. Anh ra hiệu đến hành lang dẫn đến cầu thang phía tây. “Đây, đi lối này.” Anh đợi một lát, rồi thêm vào, “Không phải là em có lựa chọn đâu.”

Cô hóa đá, và anh nhận ra anh đã nói gì đó cực kì sai lầm. Sai lầm bởi vì việc gì đó đã xảy ra với cô trong quá khứ, một thời gian khác khi cô không có những lựa chọn.

Nhưng có lẽ sai lầm đơn giản bởi vì nó sai, không quan trọng quá khứ của cô là gì. Anh không cưỡng đoạt các cô hầu hay dồn các cô gái trẻ vào trong góc ở các bữa tiệc. Anh luôn cố gắng đối xử tôn trọng với phụ nữ. Không có lời biện hộ nào cho việc đối xử với cô Wynter ít hơn thế.

“Ta xin lỗi,” anh nói, cúi đầu xuống với vẻ kính mến. “Ta đã cư xử tệ hại.”

Môi cô há ra, và cô chớp mắt vài lần liền nhau nhanh chóng. Cô không biết có nên tin anh hay không, và anh nhận ra trong sự im lặng sửng sốt rằng sự do dự của cô thật đau lòng.

“Ta thật lòng xin lỗi,” anh nói.

“Dĩ nhiên,” cô nói nhanh, và anh nghĩ cô có ý như thế. Anh hi vọng như vậy. Cô sẽ vẫn nói như thế cho dù cô không có ý đó, chỉ để lịch sự.

“Dù vậy ta sẽ giải thích,” anh bảo cô, “ta nói em không có sự lựa chọn không phải vì vị thế của em là người làm thuê của dì ta mà đúng hơn là bởi vì em không biết đường trong ngôi nhà này.”

“Tất nhiên,” cô lại nói.

Nhưng anh cảm thấy bắt buộc phải nói thêm, bởi vì…vì…Bởi vì anh không thể chịu được ý nghĩ rằng cô nghĩ xấu về anh. “Bất kì vị khách nào cũng sẽ ở vào hoàn cảnh như thế,” anh nói, hi vọng anh nghe không có vẻ phòng thủ.

Cô định nói gì đó, nhưng cô dừng lại, chắc chắn bởi vì nó sẽ là một câu “Dĩ nhiên” khác. Anh kiên nhẫn chờ đợi—cô vẫn đang đứng yên ở dưới bức tranh của vị bá tước thứ ba—chỉ đơn thuần ngắm cô cho đến khi cuối cùng cô nói, “Cám ơn.”

Anh gật. Đó là một cử chỉ duyên dáng, tao nhã và lịch sự, cùng một loại chấp nhận mà anh đã làm hàng ngàn lần. Nhưng sâu bên trong anh gần như bị cuốn đi bởi làn sóng nhẹ nhõm. Đó là nói khiêm nhường. Hoặc, hơn nữa, mất nhuệ khí.

“Ngài không phải loại người đi lợi dụng kẻ khác,” cô nói, và trong giây phút đó anh biết.

Ai đó đã tổn thương cô. Anne Wynter biết thế nào là bị dưới quyền của một kẻ mạnh hơn và nhiều quyền lực.

Daniel cảm thấy thứ gì đó trong anh cứng lại với cơn thịnh nộ. Hoặc có lẽ là nỗi đau. Hoặc hối tiếc.

Anh không biết anh cảm thấy gì. Lần đầu tiên trong đời, những suy nghĩ của anh là một mớ bòng bong, nảy tung, biến đổi và chồng chéo lên nhau như một câu chuyện không ngừng thay đổi nội dung. Điều duy nhất chắc chắn là nó đang lấy từng ounce sức mạnh của anh để không thu hẹp sự cách biệt giữa họ và kéo cô vào vòng tay anh. Cơ thể anh nhớ cơ thể cô, mùi hương, đường công của cô, thậm chí cả nhiệt độ chính xác của da cô tựa vào anh.

Anh muốn cô. Anh muốn cô hoàn toàn.

Nhưng gia đình anh đang chờ anh tại bữa tối, và tổ tiên của anh đang nhìn chòng chọc xuống họ từ những khung ảnh chân dung, và cô—người phụ nữ được nhắc đến—đang nhìn anh với vẻ cảnh giác làm lòng anh tan nát.

“Nếu em chờ ngay tại đây,” anh nhẹ nhàng nói, “Ta sẽ gọi một cô hầu để chỉ phòng cho em.”

“Cảm ơn,” cô nói, và cô khẽ cúi chào.

Anh bắt đầu bước đi về phía cuối phòng tranh, nhưng sau vài bước anh dừng lại. Khi quay lại, cô đang đứng chính xác ở nơi anh để cô lại.

“Có gì không ổn sao?” cô hỏi.

“Ta chỉ muốn cho em biết—“ anh đột ngột nói.

Cái gì? Anh muốn cho cô biết cái gì? Anh thậm chí còn không biết tại sao anh lại nói vậy.

Anh là một thằng ngốc. Nhưng anh đã biết thế rồi. Anh đã là một thằng ngốc từ giây phút anh gặp cô.

“Đức ngài Winstead?” cô nói, sau một phút tròn đã trôi qua mà anh không kết thúc câu nói của mình.

“Không có gì,” anh càu nhàu, và anh lại quay đi, tràn đầy mong đợi chân anh sẽ tiếp tục đi ra khỏi phòng tranh. Nhưng chúng không làm được. Anh đứng im như phỗng, lưng anh quay lại với cô khi tâm trí anh gào thét anh chỉ cần…di chuyển. Bước đi. Đi!

Nhưng thay vào đó anh quay lại, vài phần phản bội trong anh vẫn đang mong chờ cái nhìn cuối cùng về cô.

“Như ngài muốn,” cô nhẹ nhàng nói.

Và rồi, trước khi anh có cơ hội để cân nhắc hành động của mình, anh thấy mình đang sải bước về phía cô. “Chính xác,” anh nói.

“Gì cơ ạ?” Mắt cô mở to vì hoang mang. Hoang mang cùng lo lắng.

“Như ta muốn,” anh lặp lại. “Đó là những gì em nói.”

“Đức ngài Winstead, tôi không nghĩ—“

Anh dừng chân cách cô khoảng ba feet. Ngoài chiều dài của cánh tay anh. Anh tin tưởng chính mình, nhưng không hoàn toàn.

“Ngài không thể làm vậy,” cô thì thầm.

Nhưng anh đã đi quá xa. “Anh muốn hôn em. Đó là những gì anh muốn em biết. Bởi vì nếu anh không làm thế, và hình như là anh không làm, bởi vì em không muốn vậy, ít nhất là ngay bây giờ…nhưng nếu anh không hôn em, em cần phải biết là anh muốn.” Anh ngừng, nhìn đắm đuối vào miệng cô, vào đôi môi cô, đầy đặn và run rẩy. “Anh vẫn muốn thế.”

Anh nghe một hơi thở gấp trượt qua môi cô, nhưng khi anh nhìn vào mắt cô, màu xanh giữa đêm của chúng gần như là màu đen, anh biết rằng cô muốn anh. Anh đã làm cô sửng sốt, rõ ràng là vậy, nhưng mà, cô muốn anh.

Anh sẽ không hôn cô bây giờ; anh đã biết rằng đây không phải lúc thích hợp. Nhưng anh phải để cô biết. Cô vừa mới biết anh muốn thứ gì.

Thứ mà cô cũng muốn, chỉ khỉ cô cho phép bản thân nhận ra.

“Nụ hôn này,” anh nói, giọng anh bùng cháy khao khát sít sao. “Nụ hôn này…Anh muốn nó vì đó là một sự cháy bỏng làm rung chuyển linh hồn anh. Anh không biết tại sao anh muốn nó, chỉ là anh cảm nhận nó trong giây phút anh thấy em ở chỗ cây đàn piano, và nó đã dữ dội trong những ngày sau đó.

Cô nuốt xuống, ánh nến nhảy nhót qua cái cổ thanh tú của cô. Nhưng cô không nói gì. Cũng ổn thôi; anh không mong đợi cô nói gì cả.

“Anh muốn nụ hôn,” anh khàn khàn nói, “và sau đó anh muốn nhiều hơn. Anh muốn nhiều thứ mà em thậm chí còn không biết.”

Họ đứng yên lặng, mắt khóa vào nhau.

“Nhưng hơn hết cả,” anh thì thầm, “Anh muốn hôn em.”


Và rồi, với một giọng nhẹ đến nỗi gần như là một hơi thở, cô nói, “Em cũng vậy.”