Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

A night like this - Chương 3


Người dịch: themythkyra

Chiều hôm sau, mặc cho nữ bá tước thừa kế Winstead khăng khăng rằng bà không muốn đứa con trai mới trở về thoát ra khỏi tầm mắt của mình, Daniel vẫn đi đến nhà Pleinsworth. Anh không nói với mẹ mình anh đi đâu; bà chắc chắn sẽ đòi đi theo. Thay vào đó, anh nói với bà anh có vài vấn đề pháp lí cần giải quyết, đó là sự thật. Một quý ông không thể trở về từ chuyến đi ba năm ở nước ngoài mà không ít nhất một lần đi gặp một vị cố vấn pháp luật. Nhưng thật tình cờ là văn phòng luật của Streatham và Ponce chỉ cách có hai dặm ở hướng ngược lại với nhà Pleinsworth. Thật sự đó chỉ là chuyện nhỏ thôi, và ai có thể bảo rằng anh không đột nhiên nảy ra ý nghĩ muốn đến thăm các em họ của mình chứ? Đó là một ý tưởng có thể dễ dàng xuất hiện với một người đàn ông trong một chiếc xe ngựa đang đi ngang qua thành phố như bất kì nơi nào khác.

Như cổng sau của nhà Pleinsworth chẳng hạn.

Hoặc lúc anh cuốc bộ về nhà.

Hoặc trên giường. Anh đã nằm thao thức cả nửa đêm để nghĩ về cô Wynter bí ẩn – đường cong của má cô, mùi thơm của da cô. Anh bị bỏ bùa, anh thoải mái thừa nhận điều đó, và anh bảo với mình rằng đó là vì anh quá vui khi được ở nhà. Thật dễ hiểu khi anh thấy chính mình bị mê hoặc bởi một hình mẫu đáng yêu đến thế của phụ nữ Anh quốc.

Vậy nên sau cuộc hẹn hai giờ mệt mỏi với Streatham, Ponce, Beaufort-Graves ( người hình như chưa xoay xở được để gắn tên ông ta lên cửa ), Daniel chỉ dẫn người lái xe ngựa đến nhà Pleinsworth. Anh muốn thăm các em họ của mình.

Anh chỉ là muốn thăm gia sư của chúng nhiều hơn thôi.

Dì của anh không có ở nhà, nhưng em họ Sarah của anh thì có, cô chào anh với một tiếng hét vui sướng và một cái ôm ấm áp. “Sao không có ai bảo em là anh đã trở về?” cô hỏi. Cô lùi lại, chớp mắt khi cô nhìn mặt anh. “Và có chuyện gì xảy ra với anh vậy?”

Anh mở miệng để đáp lời, nhưng cô cắt ngang với “Và đừng có nói với em là anh bị cướp đường tấn công, bởi vì em đã được nghe tất cả mọi chuyện về đôi mắt bầm đen của Marcus vào đêm qua.”

“Cậu ấy trông tệ hơn anh,” Daniel xác nhận. “Và về chuyện tại sao gia đình em không nói với em là anh đã về, bởi vì họ không biết. Anh không muốn sự trở về của anh làm gián đoạn buổi hòa nhạc.”

“Anh thật chín chắn làm sao,” cô nói gượng gạo.

Anh nhìn xuống cô với vẻ yêu thương. Cô cùng tuổi với em gái anh, và trưởng thành, dường như thật thường xuyên cô đã dành nhiều thời gian ở nhà anh như ở chính nhà của cô. “Thật vậy,” anh lẩm bẩm. “Anh quan sát từ phòng luyện tập. Tưởng tượng sự ngạc nhiên của anh khi thấy một người lạ chơi đàn piano xem.”

Cô đặt một bàn tay lên tim mình. “Em bị bệnh.”

“Anh thật yên lòng khi thấy em đã hồi phục nhanh chóng từ cửa tử.”

“Em chỉ có thể ngồi được vào ngày hôm qua,” cô khăng khăng.

“Chắc rồi.”

“Ôi, thật mà. Chứng chóng mặt, anh biết đấy.” Cô quơ nhẹ tay vào không khí, như thể để vẫy đi lời nói của mình. “Nó nặng đầu khủng khiếp.”

“Anh chắc chắn ai bị chứng bệnh đó đều nghĩ vậy.”

Cô bậm môi trong một chốc, rồi cô nói. “Nói về em đủ rồi. Em cho rằng anh đã nghe được tin tức tốt lành của Honoria.”

Anh theo cô vào trong phòng khách và ngồi xuống. “Rằng con bé sẽ sớm trở thành phu nhân Chatteris à? Đúng vậy.”

“Ừm, em mừng cho chị ấy, mặc dù anh thì không,” Sarah nói với một tiếng khịt mũi. “Và đừng nói là anh có, bởi vì mấy vết thương của anh nói ngược lại.”

“Anh vui mừng khôn xiết cho cả hai,” anh cương quyết nói. “Cái này” – tay anh cuộn lại trước mặt anh – “chỉ là một hiểu lầm.”

Cô nhìn anh hoài nghi, nhưng tất cả những gì cô nói là, “Trà nhé?”

“Anh rất thích.” Anh đứng dậy khi cô rung chuông gọi trà. “Nói cho anh biết các em của em có nhà không?”

“Trên phòng học ấy. Anh muốn gặp chúng à?”

“Dĩ nhiên,” anh lập tức nói. “Chúng phải lớn lắm rồi khi anh vắng mặt.”

“Chúng sẽ xuống ngay thôi,” Sarah nói, quay lại trường kỉ. “Harriet có tai mắt ở khắp trong nhà. Ai đó sẽ thông báo cho chúng rằng anh đã đến. Em chắc chắn.”

“Nói cho anh biết,” anh nói, tùy tiện kiếm chỗ ngồi xuống, “ai là người chơi piano tối qua.”

Cô nhìn anh tò mò.

“Thế chỗ của em,” anh thêm vào một cách không cần thiết. “Bởi vì em bị bệnh.”

“Đó là cô Wynter,” cô trả lời. Mắt cô nheo lại ngờ vực. “Cô ấy là gia sư của các em gái em.”

“Tình cờ làm sao khi cô ấy có thể chơi nhạc.”

“Quả thật là một sự tình cờ may mắn,” Sarah nói. “Em đã lo sợ buổi hòa nhạc sẽ bị hủy bỏ.”

“Chị em họ của em ắt hẳn rất thất vọng,” anh lẩm bẩm. “Nhưng chuyện này…tên cô ấy là gì nhỉ? Cô Wynter à?”

“Vâng.”

“Cô ấy biết bản nhạc này?”

Sarah chỉa một cái liếc thẳng thắn về phía anh. “Hình như vậy.”

Anh gật đầu. “Anh nghĩ gia đình nợ cô Wynter tài năng một lòng cảm ơn nồng nhiệt.”

“Cô ấy chắc chắn đã giành được lòng biết ơn của mẹ em.”

“Cô ấy làm gia sư cho các em của em bao lâu rồi?”

“Khoảng một năm. Sao anh hỏi vậy?”

“Không có gì. Chỉ là hiếu kì thôi.”

“Vui thật,” cô nói chậm rãi, “anh chưa bao giờ hiếu kì về các em của em bao giờ.”

“Điều đó tất nhiên không đúng,” Anh cố gắng đánh giá anh bị sỉ nhục như thế nào với một lời nhận xét như thế. “Chúng là em họ của anh.”

“Anh có rất nhiều em họ.”

“Anh nhớ tất cả họ khi anh ở nước ngoài. Xa cách thật sự làm trái tim trở nên trìu mến hơn.”

“Ôi, dừng lại đi,” cuối cùng Sarah nói, nhìn như thể cô muốn xua tay với sự kinh tởm. “Anh đang lừa ai vậy chứ.”

“Thứ lỗi cho anh?” Daniel lẩm bẩm, mặc dù anh có cảm giác anh đã thất bại rồi.

Sarah đảo mắt. “Bộ anh nghĩ anh là người đầu tiên để ý rằng gia sư của bọn em đẹp lộng lẫy đến vô lý à?”

Anh sắp nghĩ ra một vài lời đáp khô khan, nhưng anh có thể thấy Sarah sắp nói, Và đừng nói rằng anh không có để ý…, nên thay vào đó anh nói, khá rõ ràng. “Không.”

Bởi vì thật sự, không có lí do nào để nói khác đi cả. Cô Wynter có một vẻ đẹp khiến đàn ông chững lại vì kinh ngạc. Khó mà miêu tả chính xác được, giống em gái anh, hay Sarah, đại loại thế. Cả hai đứa đều đáng yêu, nhưng người ta không thật sự chú ý đến điều đó cho đến khi họ hiểu chúng. Cô Wynter, ở một khía cạnh khác…

Một người đàn ông ắt hẳn phải chết rồi mới không chú ý đến cô. Hơn cả chết, nếu một chuyện như vậy có khả năng xảy ra.

Sarah thở dài, với sự cáu tiết và cam chịu ngang bằng nhau. “Điều đó sẽ là chuyện khó chịu nhất nếu cô ấy không tốt bụng như thế.”

“Sắc đẹp thường không đi cùng với xấu tính.”

Cô khịt mũi. “Ai đó đã trở nên khá triết lí trong khi ở Đại lục thì phải.”

“Chà, em biết mà, mấy người Hi Lạp và La Mã ấy. Họ sẽ thanh tẩy cho em.”

Sarah bật cười. “Ôi, Daniel, có phải anh muốn hỏi em về cô Wynter không? Bởi vì nếu vậy, anh chỉ cần nói thế.”

Anh nghiêng người về trước. “Nói cho anh biết về cô Wynter đi.”

“Ừm,” Sarah ngả người về trước. “Không có gì nhiều để nói đâu.”

“Anh có thể bóp cổ em,” anh nói êm ái.

“Không, thật đấy. Em biết rất ít về cô ấy. Dù sao thì cô ấy cũng không phải gia sư của em. Em nghĩ cô ấy có lẽ đến từ đâu đó ở miền bắc. Cô ấy đến đây với tờ giấy giới thiệu của một gia đình ở Shropshire. Và một cái khác ở đảo Man [ Isle of Man,  hay Mann là một vùng đất tự trị, lãnh thổ phụ thuộc của Hoàng gia Anh, nằm ở vị trí trung tâm các đảo của Anh trong vùng biển Ai Len].

“Đảo Man à?” anh hỏi vẻ không tin được. Anh không nghĩ là anh biết bất cứ người nào đã từng nhìn thấy đảo Man. Đó là một vùng đất cực kì xa xôi, rất khó đi đến đó và có thời tiết rất tệ. Hoặc đó là những gì anh được nghe.

“Có lần em hỏi cô ấy về hòn đảo,” Sarah nói với một cái nhún vai. “Cô ấy bảo em là nó khá hoang vắng.”

“Anh có thể hình dung được.”

“Cô ấy không nói về gia đình mình, mặc dù em nghĩ em có nghe cô ấy đề cập đến chị gái một lần.”

“Cô ấy có nhận thư từ không?”

Sarah lắc đầu. “Em không thấy thế. Và nếu cô ấy có gởi bất kì lá thư nào, cô ấy không gởi nó từ nhà em.”

Anh nhìn cô vẻ hơi ngạc nhiên.

“Ừm, vài lúc em có để ý,” cô nói vẻ phòng thủ. “Dù sao đi nữa, em sẽ không cho phép anh làm phiền cô Wynter đâu.”

“Anh sẽ không làm phiền cô ấy.”

“Ô, anh có. Em có thể nhìn thấy điều đó trong mắt anh.”

Anh ngả người về trước. “Em khá thích hợp với sân khấu đối với người luôn tránh né nó đấy.”

Cô nheo mắt vẻ nghi ngờ. “Anh có ý gì?”

“Chỉ đơn thuần là trông em cực kì khỏe mạnh thôi mà.”

Cô kiêu kì khịt mũi. “Anh đang hâm dọa em đấy à? Em ước chi anh may mắn với chuyện này. Dù sao thì cũng không có ai tin em bị bệnh.”

“Thậm chí cả mẹ của em?”

Cô lùi lại.

Chiếu tướng.

“Anh muốn gì?” cô hỏi.

Daniel dừng lại, tốt hơn hết nên câu giờ một chút. Răng của Sarah nghiến chặt lại với vẻ oanh liệt, và anh phần nào nghĩ là nếu anh chờ đủ lâu, cô sẽ tức đến xì khói.

“Daniel…” cô nghiến răng.

Anh nghiêng đầu qua một bên như thể để cân nhắc vấn đề. “Dì Charlotte sẽ rất thất vọng nếu con gái của bà đã trốn tránh trách nhiệm ở buổi hòa nhạc.”

“Em đã hỏi anh, anh muốn—Ôi, đừng bận tâm.” Cô đảo mắt, lắc đầu như thể cô đang làm yên lòng một đứa bé ba tuổi. “Sáng nay có lẽ em đã nghe cô Wynter có kế hoạch  đưa Harriet, Elizabeth và Frances đi tản bộ ở Hype Park.”

Anh mỉm cười. “Anh có nói với em gần đây em là một trong những cô em họ yêu thích nhất của anh chưa?”

“Bây giờ chúng ta hòa nhau,” cô cảnh báo anh. “Nếu anh hé một lời nào với mẹ em…”

“Anh không bao giờ nghĩ đến điều đó.”

“Bà đã đe dọa mang em về miền quê một tuần lễ. Để nghỉ ngơi và hồi phục.”

Anh nuốt xuống một nụ cười khoái trá. “Dì ấy quan tâm đến em thôi.”

“Em cho rằng điều đó có thể tệ hơn nữa,” Sarah nói với một tiếng thở dài. “Thực ra em thích miền quê, nhưng bà bảo chúng em phải đi suốt đến Dorset. Em sẽ dành toàn bộ thời gian trong xe ngựa, và sau đó em sẽ bị bệnh thực sự.”

Sarah đi du hành không tốt lắm. Chưa bao giờ.

“Tên thánh của cô Wynter là  gì?” Daniel hỏi. Hình như thật khó tưởng khi anh không biết tên cô.

“Anh có thể tự mình tìm hiểu lấy,” cô trả đũa.

Anh quyết định cho cô thắng lần này, nhưng trước khi anh kịp nói gì, Sarah thình lình quay đầu về cánh cửa, “A, đúng giờ thật,” cô nói, cắt lời anh. “Em nghĩ em nghe thấy có ai đó đang đi xuống cầu thang. Em tự hỏi có thể là ai được nhỉ?”

Daniel đứng dậy. “Anh chắc chắn là mấy đứa em họ yêu dấu của anh.” Anh đợi cho đến khi có ai đó phi nhanh qua cánh cửa hành lang để mở, rồi anh gọi to. “Ôi, Harriet! Elizabeth! Frances!”

“Đừng quên cô Wynter đấy,” Sarah lầm bầm.

Một cô bé đã chạy ngang qua quay lại và nhìn chằm chằm vào đây. Là Frances, và cô bé không nhận ra anh.

Daniel cảm thấy má anh giật giật. Anh không mong đợi chuyện này. Và nếu anh có, anh sẽ không bao giờ nghĩ nó lại có thể khiến anh cảm thấy hụt hẫng đến vậy.

Nhưng Harriet lớn hơn. Cô bé được mười hai tuổi khi anh đi đến Đại lục, nên khi cô bé thò đầu vào trong phòng khách, cô hét tên anh và chạy vào phòng.

“Daniel!” cô lại nói. “Anh về rồi! Ôi, Anh về rồi anh về rồi anh về rồi.”

“Anh về rồi,” anh khẳng định.

“Ôi, thật vui được gặp anh, Frances, đây là anh họ Daniel. Em nhớ anh ấy mà.”

Frances, trông khoảng mười tuổi, trở nên rạng rỡ, “Uuuuui, anh trông khác quá.”

“Không, anh ấy không có,” Elizabeth nhận xét, cô bé vừa mới vào sau hai đứa kia.

“Em đang cố lịch sự mà,” Frances nhếch môi nói.

Daniel bật cười. “Ừm, em trông khác hẳn, chắc chắn rồi.” Anh khom người day nhẹ vào cằm cô bé. “Em sắp lớn rồi.”

“Ôi, ừm, em sẽ không nói vậy đâu,” Frances nói khiêm tốn.

“Dù vậy em ấy sẽ nói bất kì thứ gì khác,” Elizabeth nói.

Frances không ngần ngại quay phắt đầu lại. “Dừng lại.”

“Chuyện gì xảy ra với mặt của anh vậy?” Harriet hỏi.

“Là một sự hiểu lầm,” Daniel nói trôi chảy, anh tự hỏi phải mất bao lâu mấy vết bầm mới khỏi hẳn. Anh không nghĩ là anh tự phụ, nhưng những câu hỏi đang ngày càng khó chịu.

“Một sự hiểu lầm,” Elizabeth lặp lại. “Với một cái đe à?”

“Ôi, dừng lại,” Harriet khiển trách cô bé. “Chị nghĩ anh ấy trông rất bảnh bao[*].”

“Như thể anh ấy đâm sầm[*] vào một cái đe.”

[*] Ở đây tác giả chơi chữ, nguyên gốc là chữ dash. Vừa có nghĩa là bảnh bao, chưng diện; vừa có nghĩa là đâm sầm, bổ nhào vào thứ gì đó.

“Đừng để ý đến con bé,” Harriet nói với anh. “Con bé không có óc tưởng tượng.”

“Cô Wynter đâu rồi?” Sarah hỏi lớn.

Daniel mỉm cười với cô. Chúa phù hộ Sarah.

“Em không biết,” Harriet nói, đầu tiên liếc nhìn qua một bên vai rồi sau đó là bên còn lại. “Cô ấy xuống cầu thang ngay sau bọn em mà.”

“Một trong mấy đứa em nên đi tìm cô ấy,” Sarah nói. “Cô ấy sẽ muốn biết tại sao mấy em lại chậm trễ như vậy.”

“Đi đi, Frances,” Elizabeth nói.

“Tại sao lại là em?”

“Bởi vì em phải đi.”

Frances dậm chân, càu nhàu dữ dội.

“Em muốn nghe mọi thứ về nước Ý,” Harriet nói, mắt cô sáng rỡ với sự phấn khích của tuổi trẻ. “Nó có thực sự lãng mạn không? Anh có nhìn thấy cái tháp mà ai cũng nói nó sắp ngã không?”

Anh mỉm cười. “Không, anh không thấy. Nhưng anh được bảo là cái tháp vững vàng hơn nhiều vẻ ngoài của nó.”

“Còn nước Pháp? Anh có từng ở Paris không?” Harriet thở dài mơ màng. “Em rất muốn được thấy Paris.”

“Chị rất muốn được mua sắm ở Paris thì có,” Elizabeth nói.

“Ồ, phải,” Harriet trông như thể cô sẽ ngất xỉu với viễn cảnh đó. “Những bộ váy.”

“Anh không ở Paris,” anh bảo họ. Không cần phải thêm vào là anh không thể đến Paris. Đức ngài Ramsgate có rất nhiều bạn bè ở đó.

“Có lẽ chúng ta sẽ không thể đi dạo ngay bây giờ,” Harriet phấn khởi nói. “Em thích ở lại đây với anh họ Daniel hơn.”

“A, nhưng anh khá thích tản bộ ngoài trời hơn,” anh nói. “Có lẽ anh sẽ hộ tống các em đến công viên.”

Sarah khịt mũi.

Anh nhìn qua. “Cổ họng em bị gì à, Sarah?”

Mắt cô tràn đầy châm biếm. “Em chắc nó liên quan đến bất cứ thứ gì xảy đến với em ngày hôm qua.”

“Cô Wynter nói cô ấy sẽ chờ chúng ta ở chuồng ngựa,” Frances thông báo, chạy lon ton vào trong phòng.

“Chuồng ngựa à?” Eizabeth lặp lại. “Chúng ta không cưỡi ngựa mà.”

Frances nhún vai. “Cô ấy nói chuồng ngựa.”

Harriet thở ra một hơi vui mừng. “Có lẽ cô ấy có tình cảm với một trong những người trông ngựa chăng?”

“Ôi, vì Chúa,” Elizabeth chế giễu. “Một trông những người trông ngựa ư? Thật à.”

“Chà, em phải thừa nhận rằng, sẽ rất hồi hộp nếu cô ấy có như vậy.”

“Với ai? Không phải với cô ấy. Em không nghĩ có bất kì ai trong số họ thậm chí biết đọc.”

“Yêu là mù quáng,” Harriet nói nước đôi.

“Nhưng không phải là dốt đặc,” Elizabeth trả miếng.

Daniel phì cười bất chấp bản thân anh. “Chúng ta khởi hành chứ?” anh hỏi, cúi chào lịch sự với các cô gái. Anh giơ tay ra cho Frances, cô bé nắm lấy nó với một cái nhìn tinh quái hướng thẳng đến các chị của mình.

“Đi chơi vui vẻ nhé!” Sarah gọi to. Không thành thực chút nào.

Chị ấy bị sao vậy?” Elizabeth hỏi Harriet khi họ hướng đến chuồng ngựa.

“Chị nghĩ chị ấy vẫn còn buồn vì bỏ lỡ buổi hòa nhạc,” Harriet trả lời. Cô nhìn qua Daniel. “Anh có nghe chuyện Sarah bỏ lỡ buổi hòa nhạc không?”

“Anh có,” anh chắc chắn. “Bệnh chóng mặt, đúng không?”

“Em nghĩ là chứng đau đầu,” Frances nói.

“Đau bụng,” Harriet nói chắc nịch. “Nhưng không có vấn đề gì. Cô Wynter”—cô quay qua Daniel—“đó là gia sư của bọn em,” cô nói thêm, đầu cô lắc nhẹ về phía các em mình, “rất thông minh.”

“Cô ấy thay thế phần của Sarah,” Frances nói.

“Em không nghĩ là cô ấy muốn vậy đâu,” Elizabeth thêm vào. “Mẹ đã khá cương quyết.”

“Vô nghĩa,” Harriet cắt ngang. “Từ đầu cô ấy đã rất anh hùng. Và cô ấy đã làm rất tốt. Cô ấy để lỡ một trong những khúc dạo đầu, ngoại trừ điều đó, cô ấy rất tuyệt vời.”

Tuyệt vời? Daniel cho phép mình âm thầm thở dài. Có rất nhiều tính từ để miêu tả kĩ năng piano của cô Wynter, nhưng tuyệt vời không phải một trong số đó. Nếu Harriet nghĩ như vậy…

Chà, con bé sẽ thích ứng ngay lập tức khi đến lúc nó chơi trong nhóm tứ tấu.

“Chị tự hỏi cô ấy làm gì ở chuồng ngựa?” Harriet hỏi khi họ bước ra sau nhà. “Tìm cô ấy đi, Frances.”

Frances thổi phì phì đầy căm phẫn. “Tại sao em phải đi?”

“Bởi vì em phải đi.”

Daniel thả cánh tay của Frances ra. Anh sẽ không tranh cãi với Harriet; anh không chắc anh có thể nói đủ nhanh để chiến thắng. “Anh sẽ đợi ngay đây, Frances,” anh bảo cô bé.

Frances dậm chân, chỉ để quay lại một phút sau đó. Một mình.

Daniel cau mày. Không phải vậy chứ.

“Cô ấy nói cô ấy sẽ đến với chúng ta trong một chốc nữa,” Frances cho họ biết.

“Em có nói cho cô ấy biết anh họ Daniel sẽ tham gia với chúng ta không?” Harriet hỏi.

“Không, em quên rồi.” Cô bé nhún vai. “Cô ấy không bận tâm đâu.”

Daniel không chắc về chuyện đó. Anh khá chắc chắn rằng cô Wynter đã biết anh ở trong phòng khách ( vì thế cô ấy mới nhanh chóng chạy xuống chuồng ngựa ), nhưng anh không nghĩ cô nhận ra anh có ý định hộ tống họ ra công viên.

Đây sẽ một chuyến đi dạo đáng yêu. Thậm chí là vui vẻ.

“Chị nghĩ chuyện gì khiến cô ấy lâu như vậy?” Elizabeth hỏi.

“Cô ấy chỉ ở đó mới có một phút,” Harriet trả lời.

“Ừm, giờ thì, điều đó không đúng. Cô ấy đã ở đó ít nhất năm phút trước khi chúng ta tới.”

“Mười,” Frances thêm vào.

“Mười?” Daniel lặp lại. Chúng đang làm anh chóng cả mặt mày.

“Phút.” Frances giải thích.

“Không phải mười.”

Anh không chắc ai là người nói gian gian đó nữa.

“Không phải năm phút.”

Hay thời gian này.

“Chúng ta có thể nghĩ là tám đi, nhưng chị nghĩ nó không chính xác đâu.”

“Sao các em nói nhanh quá vậy?” Daniel phải hỏi.

Chúng dừng lại, cả ba đứa, và nhìn chằm chằm anh với biểu hiện quạu quọ y như nhau.

“Chúng em không nói quá nhanh,” Elizabeth nói.

Harriet thêm vào: “Bọn em luôn nói chuyện kiểu này.”

Và rồi cuối cùng Frances cho anh biết, “Người khác đều hiểu chúng em.”

Thật phi thường làm sao khi ba cô gái có thể làm anh nói không nên lời, Daniel nghĩ.

“Chị tự hỏi điều gì làm cô Wynter lâu đến vậy,” Harriet trầm ngâm.

“Lần này em sẽ kiếm được cô ấy,” Elizabeth tuyên bố, bắn cho Frances một cái nhìn ý bảo rằng cô nhận thấy cô bé cực kì vô dụng.

Frances chỉ nhún vai.

Nhưng khi Elizabeth vừa đến lối vào của chuồng ngựa, người phụ nữ được thảo luận nãy giờ bước ra, trông rất giống với một gia sư trong bộ váy ban ngày màu xám thực tế và cái mũ bê-rê tương xứng. Cô đang kéo găng tay của mình, nhíu mày với thứ mà Daniel chỉ có thể tưởng tượng được là một cái lỗ trên đường may.

“Đây chắc là cô Wynter,” anh nói lớn, trước khi cô nhìn thấy anh.

Cô nhìn lên nhưng nhanh chóng mang bộ mặt cảnh giác.


“Tôi đã nghe được nhiều điều tốt đẹp về cô,” anh nói với giọng lớn, bước về trước để giơ tay ra cho cô. Khi cô nắm lấy nó—một cách miễn cưỡng, anh chắc chắn—anh nghiêng người và thì thầm, nên chỉ mình cô có thể nghe thấy. “Ngạc nhiên chưa?”

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

A night like this - Chương 2


Dịch & edit: Sunday_Crystal & themythkyra

Mười lăm phút sau, Anne thấy mình quay lại đúng chỗ mà cô vừa đi qua mười lăm phút trước, khi cô vội vã lao xuống hành lang và nhào mình qua cánh cửa không khóa đầu tiên mà cô bắt gặp. Vận may ( tệ hại ) của cô là kết thúc ở một căn phòng chứa đồ tăm tối và không có lấy một cái cửa sổ nào.Với sự thăm dò ngắn và mờ mịt cô nhanh chóng khám phá ra được 1 cây xen-lô[1], 3 cây kèn clarinet[2], và có thể còn có 1 cây kèn trombone[3] nữa.
[1] Đàn cello
http://static.musiciansfriend.com/derivates/19/001/393/296/DV020_Jpg_Jumbo_467205_front.jpg
[2] Kèn clarinet
http://static.musiciansfriend.com/derivates/19/001/239/724/DV020_Jpg_Jumbo_463674.390_plastic.jpg
[3] Kèn trombone
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEimvgT8XL-mbPqRiBNDOqUkYb9Ds0XYVeo5fzKdBAF81Zv4YOGIjjex8-lT0H35cL_BEOwaPjTyMuHTiQs-LX8hE89mczmPaTjymlzYxtofZPE8qTaibVbM7ckmZAVJbKWR_dUtW_15E7E/s1600/stock-photo-109208-trombone.jpg


Có điều gì đó phù hợp ở nơi này. Cô ắt hẳn đã đến căn buồng chứa nhạc cụ hỏng của nhà Smythe-Smith. Và giờ thì cô bị kẹt ở đây, ít nhất là cho đến khi cơn hỗn loạn ngoài hành lang chấm dứt. Cô không biết chuyện gì đang diễn ra ngoài kia, ngoại trừ có rất nhiều tiếng thét cuộn vào nhau, khá nhiều tiếng càu nhàu, và một vài tiếng ồn kinh người nghe như tiếng đấm nhau.

Cô không tìm được chỗ nào trên sàn để ngồi cả, nên cô thả người xuống sàn gỗ lạnh lẽo không có thảm trải, dựa lưng vào một mảng tường trơn nhẵn gần cửa, và chuẩn bị chờ một trận ẩu đả. Dù chuyện gì đang diễn ra, cô không bao giờ muốn can dự vào đó, nhưng quan trọng hơn,  cô không muốn ở gần đó khi họ bị phát hiện. Mà chắc chắn là sẽ thế, dựa theo sự om sòm mà họ đang tạo ra.

Đàn ông.  Họ là một lũ ngốc, phần lớn bọn họ là vậy.

Mặc dù hình như cũng có một người phụ nữ ngoài kia – cô ấy chắc hẳn là người đã hét lên. Anne nghĩ cô nghe thấy tên của Daniel, rồi có lẽ là Marcus, cô nhận ra đó là Bá tước Chatteris, và cô đã gặp anh trước đó vào tối nay. Rõ ràng là anh đang yêu say đắm tiểu thư Honoria…

Ngẫm lại thì, nghe hơi giống tiểu thư Honoria thét lên.
Anne lắc đầu. Đây đâu phải là chuyện của cô. Không ai có thể trách cô vì đã đứng ngoài cuộc. Không ai hết.

Ai đó đâm sầm vào bức tường ngay sau lưng cô, làm cô nhảy bật lên khoảng hai inch trên sàn. Cô rên rỉ và úp mặt vào lòng bàn tay. Cô sẽ không bao giờ thoát khỏi căn phòng này mất. Nhiều năm sau người ta sẽ tìm thấy cơ thể quắt queo và bất động của cô, đổ nhào trên một cây kèn tuba[4], và hai cây sáo[5] tạo thành hình thánh giá.
[4] Kèn tuba
http://tmo2000c.ipower.com/instruments/photos/tuba.jpg
[5] Flate ( sáo )
download.jpg
Cô lắc đầu. Cô cần phải ngừng đọc các vở kịch mêlô của Harriet trước giờ đi ngủ thôi. Cô học trò của cô tự coi mình là một nhà văn, và những câu chuyện của cô ấy đang ngày càng trở nên khủng khiếp hơn.
Cuối cùng thì vụ xô xát trong hành lang cũng chấm dứt, và những người đàn ông đang trượt xuống sàn (cô cảm thấy thế; qua bức tường). Một trong hai người ở ngay đằng sau cô, họ chắc hẳn sẽ dựa lưng vào nhau nếu không có bức tường ở chính giữa. Cô có thể nghe thấy họ đang thở nặng nhọc, rồi sau đó nói chuyện đúng kiểu đàn ông thường làm, với những câu ngắn gọn và súc tích. Cô không cố ý nghe trộm, nhưng cô không kìm lòng được, bị kẹt ở đây như cô thế này.

Và đó là lúc cô biết.

Người đàn ông đã hôn cô -- chính là anh trai của tiểu thư Honoria -- Bá tước Winstead! Cô đã nhìn thấy chân dung của anh từ trước; đáng lẽ cô phải nhận ra mới phải. Hoặc có lẽ là không. Bức vẽ đã khắc họa được những nét cơ bản của anh -- mái tóc màu nâu đậm và khuôn miệng đẹp đẽ -- nhưng không lột tả được anh hoàn toàn. Anh rất điển trai, không có gì phải bàn cãi, nhưng không có màu sơn hay nét vẽ nào có thể làm toát lên được vẻ tự tin ung dung, tao nhã của người đàn ông biết rõ vị trí của mình trên thế giới này và lấy làm thỏa mãn về điều đó.

Ôi Chúa ơi, cô đã lún quá sâu rồi. Cô đã hôn quý ngài Daniel Smythe-Smith tai tiếng. Anne, cũng như tất cả những người khác, biết mọi điều về anh. Vài năm trước anh đã có một trận đấu tay đôi và bị săn đuổi khỏi đất nước bởi cha của đối thủ. Nhưng hình như  họ đã đạt được một vài thỏa thuận nào đó. Phu nhân Pleinsworth đã đề cập đến chuyện ngài bá tước cuối cùng cũng sắp trở về nhà, và Harriet đã nhồi vào đầu Anne tất cả chuyện ngồi lê đôi mách này.

Harriet khá có ích theo cách đó.
Nhưng nếu phu nhân Pleinsworth biết được những gì xảy ra tối hôm nay… Ừm, điều đó sẽ kết thúc sự nghiệp làm gia sư của Anne, với các cô gái nhà Pleinsworth hay bất kì ai khác. Cô đã có đủ khoảng thời gian khó nhằn để có được vị trí này, không có ai thuê cô nữa nếu việc cô kết giao với một bá tước bị truyền ra ngoài. Những bà mẹ hay lo lắng thường không thuê gia sư có vấn đề về đạo đức.
Và đây không phải là lỗi của cô. Lần này, rõ ràng là không phải.
Cô thở dài. Ngoài hành lang đã hoàn toàn yên tĩnh. Có phải cuối cùng họ cũng rời đi rồi không? Cô nghe thấy tiếng bước chân, nhưng thật khó để biết được tổng cộng có bao nhiêu người ngoài kia. Cô đợi thêm một vài phút nữa, rồi khi cô chắc chắn rằng tất cả hoàn toàn yên lặng, cô vặn nắm đấm cửa và cẩn trọng bước ra ngoài hành lang.
“Em đây rồi”, anh nói. Lần thức hai trong cùng một buổi tối.
Cô chắc hẳn đã nhảy dựng lên cả foot. Không phải bởi vì Đức ngài Winstead đã làm cô giật mình, mặc dù đúng là anh có làm vậy thật. Đúng hơn, cô ngạc nhiên vì anh ở ngoài hành lang trong sự im lặng đến như vậy. Thực sự, cô không nghe thấy gì cả.

Nhưng đó không phải là điều làm quai hàm cô trễ xuống.

“Trông ngài ghê quá”, cô buột miệng trước khi có thể tự dừng lại. Anh đang ngồi một mình trên sàn với đôi chân dài duỗi ra ngang qua hành lang. Anne không nghĩ một người lại có thể trông loạng choạng đến vậy khi đang ngồi, nhưng  cô khá chắc chắn nếu ngài bá tước không dựa vào tường thì anh nhất định là đã ngã lăn ra rồi.
Anh giơ 1 tay lên để chào cô: “Marcus trông còn tệ hơn.”
Cô nhìn mắt anh, đang bị bầm tím ở xung quanh và áo anh lốm đốm máu từ chỗ nào thì có Chúa mới biết được. Hoặc là máu của ai đó. “Tôi không chắc làm thế nào chuyện này lại xảy ra.”
Đức ngài Winstead thở hắt ra: “Cậu ấy đã hôn em gái ta.”
Anne chờ anh nói tiếp, nhưng rõ ràng là anh thấy giải thích như thế là đủ rồi. “Uhm…” cô ngập ngừng, bởi vì chẳng có cuốn sách nghi thức nào hướng dẫn cho một đêm như thế này. Cuối cùng cô quyết định đặt cược vào việc dò hỏi kết quả của trận ẩu đả hơn là nguyên nhân của nó. “Vậy thì, mọi chuyện đã được giải quyết rồi chứ?”
Anh nghiêng cằm vẻ trịch thượng. “Sớm thôi sẽ có một hàng dài những lời chúc mừng.”
“Ồ, ừm.Vậy thì tốt quá.” Cô cười, sau đó gật đầu rồi đan tay vào nhau ngay trước người với một nỗ lực buộc mình phải đứng yên. Tất cả chuyện này thật khó xử quá chừng. Người ta nên làm gì với một bá tước đang bị thương nhỉ? Người vừa mới trở về sau ba năm tha hương? Và lại còn khá nổi tiếng ăn chơi trác táng trước khi anh ta bỏ chạy khỏi đất nước.
Đấy là còn chưa kể đến toàn bộ vụ hôn hít mới vài phút trước nữa chứ.
“Em biết em gái ta chứ?” anh hỏi,  giọng anh có vẻ rất mệt mỏi. “Ồ, tất nhiên là em biết rồi. Em vừa chơi đàn cùng con bé mà.”
“Em gái ngài là tiểu thư Honoria?” Dường như xác minh lại thì tốt hơn.
Anh gật đầu. “Ta là Winstead.”
“Vâng, tất nhiên rồi. Tôi đã được nghe về sự trở về của ngài.” Cô nở một nụ cười ngượng nghịu, nhưng nó chỉ giúp cô thư giãn được chút xíu. “Tiểu thư Honoria là người tử tế và nhã nhặn nhất mà tôi được biết. Tôi rất mừng cho cô ấy.”
“Con bé chơi nhạc dở tệ.”
“Trên sân khấu cô ấy chơi vi-ô-lông khá nhất.” Anne thành thật nói.
Nghe vậy anh cười phá lên. “Em sẽ là 1 nhà ngoại giao giỏi đấy, cô…” Anh ngừng lại, chờ cô, rồi chỉ ra, “Em chưa nói cho ta biết tên.”
Anne lưỡng lự, bởi cô luôn do dự khi được hỏi về tên họ mình, nhưng rồi cô tự nhắc mình anh là bá tước Winstead và là cháu trai của chủ cô. Cô không việc gì phải sợ anh cả. Ít nhất là không  nếu không có ai nhìn thấy họ đang ở cùng nhau. “Tôi là Wynter,” cô nói. “Tôi là gia sư cho các cô em họ của ngài.”
“Em nào cơ? Nhà Pleinsworth ấy à?”
Cô gật đầu.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Ôi tội nghiệp em, cô gái tội nghiệp.”
“Không phải! Họ rất đáng mến!” cô phản bác. Cô yêu quý các học sinh của mình. Harriet, Elizabeth và Frances có hơi quá sôi nổi so với các quý cô cùng lứa tuổi, họ thực sự rất tử tế và đáng yêu. Và họ luôn luôn cư xử rất tốt.
Anh nhướn lông mày. “Đáng yêu thì đúng, còn cư xử đúng mực thì chưa chắc.”
Chuyện đó cũng có phần đúng, nên Anne không thể kìm lại một nụ cười. “Tôi chắc chắn rằng họ đã trưởng thành lên rất nhiều kể từ lần cuối ngài gặp họ,” cô nói nghiêm túc.
Anh nhìn cô đầy hoài nghi rồi hỏi: “Làm thế nào em lại chuyển sang chơi piano thế?”

“Tiểu thư Sarah bị ốm.”
“À.” Chỉ một từ “À” đó thôi cũng mang cả đống nghĩa. “Hãy chuyển lời của ta đến con bé rằng ta mong nó nhanh bình phục.”
Anne khá chắc chắn là tiểu thư Sarah đã bắt đầu thấy khỏe hơn ngay khi được mẹ mình miễn cho không phải tham gia trình diễn, nhưng cô chỉ gật đầu và đảm bảo với anh cô sẽ làm thế. Mặc dù cô sẽ không làm vậy. Không đời nào cô đi kể cho bất kỳ ai nghe rằng cô đã vô tình gặp bá tước Winstead.
“Gia đình ngài có biết là ngài đã trở về không?” Cô hỏi anh. Cô nhìn anh kỹ hơn một chút. Anh thực sự trông khá giống em gái mình. Cô tự hỏi liệu anh có cùng đôi mắt ấn tượng đó không - một màu xanh nhạt chói lọi, gần như màu hoa oải hương. Thật khó mà chắc được trong ánh sáng mờ ảo ngoài hành lang. Đó là còn chưa kể đến một bên mắt của anh đang nhanh chóng sưng vù lên. “Dĩ nhiên là ngoài tiểu thư Honoria ấy,” cô thêm vào.
“Vẫn chưa ai biết thêm.” Anh liếc nhìn về phía khu vực tiếp khách của toà nhà và nhăn mặt. “Dù ta vô cùng cảm kích tất cả những người trong đám khán giả đó vì đã tử tế tham gia buổi trình diễn, ta không định loan báo với cả thế giới rằng ta đã trở về.” Anh nhìn xuống tình trạng lộn xộn của mình. “Đặc biệt là trong tình trạng này.”
“Dĩ nhiên là không rồi,” cô nhanh chóng nói. Cô thậm chí còn không thể tưởng tượng được sẽ chấn động thế nào khi anh đi vào tiệc chiêu đãi sau buổi hòa nhạc với vết bầm và dính đầy máu như thế này.
Anh khẽ rên rỉ khi chỉnh lại thế ngồi trên sàn, sau đó lầm bầm điều gì đó mà Anne khá chắc rằng cô không có ý định muốn nghe. “Tôi phải đi đây,” cô thốt lên. “Tôi thực sự rất tiếc, và…ừm…”
Cô buộc bản thân phải di chuyển, và đúng là cô đã di chuyển thật. Từng ngóc ngách trong đầu cô đang la hét bảo cô hãy làm theo linh tính của mình và ra khỏi chỗ này ngay trước khi có ai đó đi ngang qua, nhưng tất cả những gì cô nghĩ được là – anh đã bảo vệ em gái mình.
Làm sao cô có thể bỏ mặc một người đàn ông đã làm như thế được?
“Để tôi giúp ngài,” cô nói, chống lại mọi quyết định tốt hơn.
Anh mỉm cười yếu ớt. “Nếu em không phiền.”
Cô cúi xuống để nhìn rõ hơn các vết thương của anh. Cô đã tự chăm sóc những vết cắt và xây xước của mình, nhưng chưa từng có gì giống như thế này. “Ngài đau ở đâu?” cô hỏi. Cô hắng giọng. “Ngoài những chỗ nhìn thấy rõ ràng ấy.”
“Rõ ràng à?”
“Thì..” Cô thận trọng chỉ vào một bên mắt của anh. “Ngài có một vết thâm ở đây. Và ở đây nữa…” cô thêm vào, chuyển tới quai hàm trái của anh trước khi chỉ tới vai anh, có thể nhìn rõ được qua áo sơ mi rách vấy máu của anh. “… và cả đó nữa.”
“Marcus trông còn tệ hơn,” anh nói.
“Vâng,” cô cố kiềm lại một nụ cười. “Ngài đã nói thế rồi.”
“Đó là một chi tiết rất quan trọng đấy.” Anh cười toe toét với cô, sau đó nhăn mặt và đưa tay lên má.
“Răng ngài có sao không?” cô lo lắng hỏi.
“Có vẻ như vẫn ở đúng vị trí,” anh lầm bầm. Anh há miệng ra như thể đang kiểm tra hàm răng, rồi ngậm lại và rên lên. “Ta nghĩ thế.”
“Ngài có cần tôi tìm ai đến giúp ngài không?”
Lông mày anh nhướn lên. “Em muốn có người biết em ở một mình với ta à?”

“À không, đương nhiên là không. Tôi đã không sáng suốt cho lắm.”

Anh mỉm cười lần nữa, nụ cười nửa miệng nhăn nhở đó làm cô cảm thấy khá lúng túng ở bên trong. “Ta có ảnh hưởng như thế đến phụ nữ.”

Một vài câu trả đũa xẹt qua đầu cô, nhưng cô giữ chúng lại hết. “Tôi có thể giúp ngài đứng lên,” cô đề nghị.

Anh nghiêng đầu qua một bên. “Hoặc em có thể ngồi xuống đây nói chuyện với ta.”

Cô nhìn anh chòng chọc.

Lại điệu cười nửa miệng đó nữa. “Chỉ là một ý kiến thôi mà,” anh nói.

 Một ý kiến tồi, cô nghĩ ngay lập tức. Vì Chúa, cô vừa mới hôn anh. Cô không nên ở bất cứ đâu gần anh, và chắc chắn là không phải ngay bên cạnh anh trên sàn, nơi mà cô có thể dễ dàng quay sang anh và nghiêng mặt mình về phía anh…

“Có lẽ tôi sẽ tìm ít nước,” cô thốt lên, từ ngữ tuôn ra ra nhanh đến nỗi cô suýt phát ho. “Ngài có khăn tay không? Tôi nghĩ ngài sẽ muốn lau mặt đấy.”

Anh cho tay vào trong túi quần và lôi ra một mảnh vải vuông nhàu nhĩ. “Vải lanh Ý thượng hạng,” anh mệt mỏi châm biếm. Rồi anh cau mày: “Hoặc ít nhất đã từng như thế.”

“Tôi chắc rằng nó sẽ được việc thôi,” cô nói, lấy chiếc khăn và gấp lại theo cách ưa thích của mình.  Cô vươn tới anh và chấm nhẹ lên gò má. “Có đau không?”

Anh lắc đầu.

“Giá mà tôi có ít nước ở đây, vì máu đã khô lại hết rồi.” Cô cau mày. “Ngài có brandy chứ? Có lẽ trong một cái chai dẹt ấy?” Các quý ông thường mang theo loại bình này, và cha cô cũng vậy. Hiếm khi ông ra khỏi nhà mà không có nó.

Nhưng  đức ngài Winstead nói, “Ta không uống rượu mạnh.”

Có gì đó trong tông giọng của anh làm cô giật mình, và cô ngẩng đầu lên. Anh đang nhìn cô, và hơi thở của cô ngưng lại. Cô không nhận ra là cô đã nghiêng người đến gần anh như vậy.

Môi cô hé ra. Và cô muốn…
Quá nhiều. Cô lúc nào cũng muốn quá nhiều.

Cô lùi lại, bối rối bởi sự thật rằng cô dễ dàng bị anh cuốn hút đến thế. Anh là người đàn ông dễ cười và rất hay cười. Không mất nhiều thời gian bầu bạn với anh để biết điều đó. Đó cũng là lý do tại sao tông giọng sắc bén và nghiêm trọng của anh làm cho cô sững sờ.

 “Nhưng em có thể tìm được một ít xuôi theo hành lang đấy,” đột ngột anh nói, và cái bùa chú lạ lùng đang ếm lên cô bị phá vỡ. “Cánh cửa thứ ba phía bên phải. Đó từng là phòng đọc sách của cha ta.”

“Ở đằng sau ngôi nhà à?” Dường như là một nơi không tưởng.

“Có hai lối đi. Lối còn lại mở ra sảnh chính. Không có ai ở đó cả, nhưng em sẽ vẫn muốn cẩn thận khi đi vào đấy.”

Anne đứng lên và đi theo chỉ dẫn của anh tới phòng đọc. Ánh trăng tràn vào qua cửa sổ, nên cô dễ dàng tìm thấy bình rượu. Cô mang nguyên cả bình theo và cẩn thận đóng cánh cửa lại.

“Ở trên kệ gần cửa sổ đấy à?” Đức ngài Winstead lẩm bẩm.

“Đúng vậy.”

Anh cười nhẹ. “Một vài thứ không bao giờ thay đổi.”

Anne mở nắp ra và để khăn lên miệng bình, đổ vội một lượng vừa đủ lên khăn. Mùi rượu mạnh ngay lập tức lan tỏa. “Thế này có làm ngài thấy phiền không?” cô hỏi với sự quan tâm đột xuất. “Mùi rượu ấy?” Trong công việc gần đây nhất của cô - ngay trước khi đến làm việc cho gia đình Pleinsworth - ông chú của học trò của cô đã từng uống rất nhiều rượu và sau đó cai rượu. Ở gần ông ta thực sự khó đến phát khiếp. Tính tình ông ta thậm chí còn tệ hơn khi không có hơi men, và nếu mà ông ta có ngửi được dù chỉ một tí ti mùi rượu thôi thì ông ta cũng gần như nổi điên lên.

Anne đã phải rời đi, bởi vì lý do đó và những lý do khác.

Nhưng đức ngài Winstead chỉ lắc đầu. “Không phải là ta không thể uống được rượu mạnh. Ta không muốn uống thôi.”

Chắc hẳn sự bối rối của cô đang hiện rành rành trên mặt, bởi vì anh thêm vào, “Ta không có mong muốn uống rượu, chỉ có căm ghét.”

“Tôi hiểu,” cô thì thầm. Hình như anh có những bí mật của riêng mình. “Chắc chắn sẽ rát đấy,” cô cảnh báo.

Dứt khoát sẽ… ow!”

“Tôi xin lỗi,” cô lẩm bẩm, áp khăn nhẹ nhàng vào vết thương của anh.

Ta hy vọng họ sẽ đổ mấy thứ nước trời đánh thánh vật lên Marcus,” anh càu nhàu.

“Thì, ngài ấy trông tệ hơn ngài,” cô nhận xét.

Anh bối rối nhìn lên cô, rồi chầm chậm nở một nụ cười. “Đúng là như thế đấy.”

Cô chuyển sự chú ý tới các khớp ngón tay xây xước của anh, rồi thì thầm, “Tôi biết chuyện đó qua một nguồn tin đáng tin cậy.”

Anh cười khúc khích, nhưng cô không ngẩng đầu lên. Có gì đó rất thân mật và gần gũi trong hoàn cảnh này, khom người trên tay anh, chăm sóc vết thương của anh. Cô không biết gì về người đàn ông này, không thật sự, và lúc này cô miễn cưỡng để giây phút này trôi qua. Cô tự nhủ, không phải bởi vì đó là anh. Chỉ là… đã quá lâu rồi…

Cô đơn độc. Cô biết vậy. Đó chẳng phải là ngạc nhiên gì lớn lắm.

Cô nhìn vào vết cắt trên vai anh và giơ khăn tay ra. Mặt anh và tay anh là một chuyện, nhưng cô không thể chạm vào người anh được. “Có lẽ ngài nên…”

“Ồ không, đừng để ta làm em dừng lại. Ta khá là thích cách chăm sóc dịu dàng của em.”

Cô nhìn anh, “Châm biếm không hợp với ngài chút nào.”

“Không,” anh nói với một nụ cười thích thú. “Không bao giờ.” Anh ngắm cô khi cô đổ thêm ít rượu ra chiếc khăn. “Nhân tiện đây, ta không mỉa mai em.”

Đó là một câu nói mà cô không cho phép bản thân mình kiểm chứng, nên cô ấn chiếc khăn lên vai anh và cứng rắn nói, “Quả này chắc chắn sẽ đau đấy.”

“Aaaaaaaa - aaaaaaaaaa,” anh rống lên, và cô bật cười. Anh nghe như một ca sĩ opera dở tệ, hay như một trong những anh hề của vở diễn Punch-và-Judy[6].

[6] Punch and Judy show
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/c/ca/Swanage_Punch_%26_Judy.JPG/268px-Swanage_Punch_%26_Judy.JPG

“Em nên làm thế thường xuyên hơn,” anh nói. “Ý ta là em nên cười nhiều hơn.”

“Tôi biết.” Nhưng như thế thì buồn quá, mà cô thì không muốn phải buồn , nên cô thêm vào, “Dù vậy, tôi không thường xuyên tra tấn các quý ông trưởng thành đâu.”

“Thật vậy sao?” Anh thì thầm. “Ta lại nghĩ là em luôn làm thế.”

Cô nhìn anh.

“Khi em bước vào một căn phòng,” anh nói dịu dàng, “ bầu không khí thay đổi.”

Tay cô bất động, lơ lửng khoảng một inch bên trên da anh. Cô nhìn khuôn mặt anh- cô không thể ngăn bản thân được- và cô thấy nỗi khát khao trong mắt anh. Anh muốn Cô. Anh muốn cô nghiêng người về trước và chạm môi vào môi anh. Điều đó thật dễ dàng làm sao; cô chỉ cần đu người tới trước. Cô có thể tự nhủ thầm rằng cô không hề cố ý làm thế. Tất cả chỉ là vì cô đã mất thăng bằng, thế thôi.

Nhưng cô biết rõ hơn thế. Đây không phải là khoảnh khắc của cô. Và đây cũng không phải là thế giới của cô… Anh là một bá tước, còn cô… Ừm, là người mà cô cố tình trở thành như thế, và đó là một người sẽ không kết giao với một vị bá tước, đặc biệt là vị bá tước đó có quá khứ đầy rẫy những cuộc ăn chơi trác táng.

Sẽ có rất nhiều sự chú ý trút lên người anh, và Anne không hề muốn ở bất cứ đâu gần anh khi điều đó xảy ra.

“Tôi thực sự phải đi bây giờ,” cô nói với anh.

“Đi đâu cơ?”

“Về nhà.” Và sau đó, bởi vì dường như cô phải nói thêm,“Tôi rất mệt. Đã là một ngày rất dài.”

“Ta sẽ hộ tống em.”

“Điều đó là không cần thiết.”

Anh liếc nhìn cô rồi nhăn mặt khi phải dựa lưng vào tường để đứng dậy. “Em định sẽ ra về bằng gì?”

Anh đang điều tra cô đấy à? “Tôi sẽ đi bộ.”

“Tới nhà Pleinsworth sao?”

“Không xa lắm mà.”

Anh quắc mắt với cô. “Quá xa với một quý cô không có người hộ tống.”

“Tôi là một gia sư.”

Dường như điều đó làm anh thích thú. “Một nữ gia sư thì không phải là phụ nữ à?”

Cô thở dài thất vọng mà không hề che giấu. “Tôi sẽ cực kì an toàn,” cô đảm bảo với anh. “Ngoài đường rất sáng. Và chắc chắn có xe ngựa xếp hàng trên suốt quãng đường.”

“Dù sao điều đó vẫn không làm ta yên tâm.”

Ồ, như anh quá ngoan cố. “Thật là vinh dự khi được gặp ngài,” cô quả quyết. “Tôi chắc chắc rằng gia đình ngài đang rất nóng lòng được gặp ngài đấy.”

Anh nắm lấy cổ tay cô. “Ta không thể để em đi về mà không có ai hộ tống.”
Môi cô hé ra. Làn da của anh thật ấm áp, và giờ da cô đang nóng bừng ở những nơi anh chạm vào. Có gì đó lạ lẫm và hơi quen thuộc bừng lên trong cô, và cô khá sốc khi nhận ra đó là sự kích thích.
“Chắc chắn là em hiểu,” anh thì thầm, và cô đã suýt bỏ cuộc. Cô muốn điều đó; Cô của ngày xưa khao khát muốn điều đó, và đã rất lâu rồi kể từ khi cô mở rộng trái tim mình đủ để cô gái đó thoát ra.
“Ngài không thể đi đâu mà trông như thế này được,” cô nói. Đó là sự thật. Anh trông như thể vừa mới trốn khỏi nhà giam. Hay có thể là địa ngục.
Anh nhún vai: “Thế này càng khó bị nhận ra mà.”
“Thưa ngài…”
“Daniel,” anh sửa lại.
Mắt cô mở lớn vì sốc. “Gì cơ?”
“Tên ta là Daniel.”
“Tôi biết. Nhưng tôi sẽ không gọi ngài bằng tên đâu.”
“Thế thì tiếc thật. Nhưng vẫn đáng để thử đấy. Đi nào…” Anh chìa tay ra nhưng cô không nắm lấy. “Chúng ta đi chứ?”
“Tôi sẽ không đi với ngài đâu.”
Anh cười tự mãn. Kể cả với một khóe miệng sưng lên và đỏ tấy, trông anh vẫn đẹp trai như quỷ. “Thế có nghĩa là em sẽ ở lại với ta à?”
“Ngài vừa mới bị đánh vào đầu xong,” cô nói. “Đó là lời giải thích duy nhất.”
Anh cười lớn, rồi sau đó đánh trống lảng, “Em có áo khoác chứ?”
“Vâng, nhưng tôi để quên nó ở phòng tập rồi. Tôi- Đừng có mà cố đổi chủ đề chứ!”
“Hử?”
“Tôi đi đây,” cô tuyên bố, rồi nắm tay lại. “Ngài sẽ ở lại.”
Nhưng anh chặn cô lại. Cánh tay anh mạnh mẽ vươn thẳng ra với bàn tay áp lên tường. “Có thể ta đã không nói rõ ràng,” anh nói, trong giây phút đó cô nhận ra rằng cô đã đánh giá anh quá thấp. Anh có thể trông vô tư lự, nhưng đó không phải là tất cả của con người anh, và ngay lúc này anh đang cực kỳ nghiêm túc. Với giọng trầm thấp và kiên định, anh nói với cô, “Có một vài điều ta sẽ không thỏa thuận gì hết. Một trong số đó là sự an toàn của một quý cô.”
Và thế là xong. Anh nhất định sẽ không đổi ý. Vì thế, với một lời cảnh cáo rằng họ nên đi trong bóng tối và qua các ngõ ngách để không bị nhìn thấy, Anne để anh hộ tống cô tới cửa dành cho người hầu của nhà Pleinsworth. Anh hôn tay cô, và cô cố gắng giả vờ như chẳng thích thú gì cử chỉ đó.
Có thể cô đã lừa được anh, nhưng chắc chắn cô không thể lừa được chính mình.
“Ta sẽ đến thăm em ngày mai,” anh nói, vẫn nắm lấy tay cô.

“Cái gì? Không được!” Anne giật tay lại. “Ngài không thể.”

“Thế à?”

“Đúng vậy. Tôi là một nữ gia sư. Tôi không thể để đàn ông đến thăm. Tôi sẽ mất việc.”

Anh cười như thể giải pháp cho chuyện này không thể nào dễ hơn được nữa. “Vậy thì ta sẽ đến thăm các em họ của ta.”

Có phải anh hoàn toàn lờ đi cách cư xử đúng đắn không? Hay chỉ đơn thuần là ích kỷ?

“Tôi sẽ không có ở nhà,” cô trả lời chắc nịch.

“Ta sẽ đến nữa.”

“Tôi sẽ tiếp tục không ở nhà.”

“Trốn việc như vậy à. Ai sẽ hướng dẫn các em họ ta đây?”

“Không phải tôi, nếu ngài cứ lảng vảng gần đó. Dì của ngài chắc chắn sẽ đuổi việc tôi.”

“Đuổi việc à?” Anh cười khùng khục. “Nghe ghê rợn quá.”

“Đúng là vậy đấy.” Lạy Chúa lòng lành, cô phải làm cho anh hiểu ra. Vấn đề không phải ở chỗ anh là ai, hay anh đã khiến cô cảm thấy những gì. Sự háo hức của tối nay… nụ hôn họ đã chia sẻ… chỉ là phù du mà thôi.

Vấn đề là cô cần có một mái nhà. Và thức ăn. Bánh mỳ với pho mát, bơ và đường, và tất cả những thứ thật đáng yêu mà cô đã có được trong suốt tuổi thơ mình. Giờ cô đang có chúng, ở cùng nhà Pleinsworth, cùng với sự ổn định, một công việc, và được kính trọng nữa.

Cô không hề xem nhẹ những điều ấy.

Cô nhìn lên Đức ngài Winstead. Anh đang quan sát cô chăm chú, như thể anh nghĩ anh có thể nhìn thấu tâm can cô.

Nhưng anh không biết cô. Không ai biết cả. Vì thế, khoát bộ mặt lịch sự như một vỏ bọc, Anne rút tay lại và khẽ nhún gối cúi chào, “Cám ơn ngài đã hộ tống tôi về. Tôi rất cảm kích sự quan tâm của ngài cho an toàn của tôi.” Cô quay lưng lại với anh và đi qua cổng sau.

Phải mất một lúc để sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy khi cô đã vào trong. Nhà Pleinsworth về sau cô chỉ vài phút, nên có vài lời xin lỗi cần phải thực hiện, cô cầm bút trong tay khi giải thích rằng cô đã định gửi một lời nhắn về việc cô rời đi khỏi buổi hòa nhạc. Harriet cứ liên tục nói về sự náo động tối nay- hình như, Đức ngài Chatteris và tiểu thư Honoria đã thực sự hứa hôn với nhau, theo một cách ly kỳ nhất - rồi sau đó Elizabeth và Frances chạy xuống tầng dưới, bởi vì có vẻ như cả hai cô bé đều không hề đi ngủ.

Phải đến hai tiếng đồng trước khi Anne cuối cùng cũng về được phòng mình, thay váy ngủ, và trèo vào giường. Và phải thêm hai tiếng nữa trước khi cô thậm chí có thể cố gắng ngủ. Tất cả những gì cô làm là nhìn chằm chằm lên trần nhà, và nghĩ ngợi, và thắc mắc, và rồi thì thầm.


“Annelise Sophronia Shawcross,” cuối cùng cô tự nói với mình, “mày đã vướng vào chuyện gì thế này?”