Đối với một phụ nữ đã cố gắng suốt tám năm qua để không bị chú ý, Anne Wynter đang ở một
tình thế khó xử.
Trong khoảng một phút, cô buộc phải bước lên sân khấu
dựng tạm, nhún gối chào ít nhất là tám mươi thành viên ưu tú của xã hội London, ngồi xuống đàn piano và chơi nhạc.
Việc cô sẽ biểu diễn chung với ba cô gái khác là một
điều an ủi. Những nhạc công khác – là thành viên của nhóm tứ tấu tai tiếng của
nhà Smythe–Smith – tất cả họ đều chơi nhạc cụ có dây và sẽ phải đối mặt với
khán giả. Anne, ít nhất thì, có thể tập trung vào phím đàn và cúi đầu xuống. Nếu
may mắn, khán giả sẽ tập trung vào chuyện tiếng nhạc khủng khiếp như thế nào và
không để ý đến người phụ nữ tóc đen bị buộc phải tham gia vào phút chót để thay
thế cho cô gái chơi đàn piano, cô ấy mắc phải ( như mẹ cô ấy sẽ thông báo với bất
kì ai chịu lắng nghe ) một căn bệnh khủng khiếp – không, thê thảm mới chính
xác.
Anne không tin một tẹo nào chuyện tiểu thư Sarah
Pleisworth bị bệnh, nhưng cô không thể làm gì được, không nếu cô còn muốn làm
gia sư cho ba cô em gái của tiểu thư Sarah.
Nhưng tiểu thư Sarah đã thuyết phục mẹ cô tin rằng buổi hòa nhạc phải được diễn ra, và rồi,
sau khi phát biểu tỉ mỉ đến khó tin về buổi hòa nhạc nhà Smythe-Smith có lịch sử
mười bảy năm, bà thông báo rằng Anne sẽ thế chỗ con gái bà.
“Có lần cô nói với ta rằng cô biết chơi bản hòa tấu
số 1 của Mozart,” phu nhân Pleisworth nhắc cô.
Bây giờ Anne hết sức hối hận về chuyện đó.
Dường như không quan trọng khi Anne đã không chơi bản
nhạc đó hơn tám năm rồi, hay cô không bao giờ chơi toàn bộ bản nhạc. Phu nhân
Pleisworth sẽ không thích tranh cãi, và Anne bị kéo đến nhà-chị-dâu của phu
nhân Pleisworth, nơi buổi hòa nhạc được tổ chức, và cô có tám tiếng để luyện tập.
Thật lố bịch.
Điều đáng mừng duy nhất đó là phần còn lại của nhóm
tứ tấu tệ đến nỗi sai lầm của Anne hầu như không đáng chú ý. Thật sự, mục đích
duy nhất tối nay của cô là không bị chú ý. Bởi vì cô không muốn chuyện đó. Bị để
ý. Vì bất kì lí do nào.
“Gần đến giờ rồi,” Daisy Smythe – Smith thì thầm hào
hứng.
Anne khẽ cười với cô. Hình như Daisy không nhận ra rằng
cô chơi nhạc rất tệ.
“Chị thật vui mừng,” giọng ngang phè đau khổ của
Iris chị Daisy. Người nhận thức được mình chơi rất dở.
“Thôi nào,” tiểu thư Honoria Smythe – Smith nói, chị
họ của bọn họ. “Mọi chuyện sẽ tốt thôi. Chúng ta là một gia đình.”
“Ừm, không phải cô ấy,” Daisy chỉ ra, hất đầu về
phía Anne.
“Đêm nay cô ấy là vậy,” Honoria tuyên bố. “Và một lần
nữa, cảm ơn, Cô Wynter. Cô thực sự đã cứu lấy đêm nay.”
Anne thì thào vài lời vô nghĩa, vì cô không thể bắt
mình nói rằng không có chuyện gì cả, hay cô cảm thấy rất vinh hạnh. Cô khá
thích tiểu thư Honoria. Không giống Daisy, Honoria biết họ dở tệ thế nào, nhưng
không như Iris, cô vẫn muốn biểu diễn. Tất cả đều vì gia đình, Honoria khẳng định.
Gia đình và truyền thống. Mười bảy cặp chị em họ đã biểu diễn trước khi đến bọn
họ, và nếu Honoria làm theo cách của mình, họ phải biểu diễn. Không quan trọng
âm nhạc nghe giống thứ gì.
“Ôi, nó quan trọng,” Iris lầm bầm.
Honoria chọt nhẹ em họ bằng cây vĩ. “Gia đình và
truyền thống,” cô nhắc Iris. “Đó là
những gì quan trọng.”
Gia đình và truyền thống. Anne sẽ không ngại một vài
thứ đó. Tuy nhiên, thực sự, lần đầu tiên điều này đối với cô nghe có vẻ không tốt
lắm.
“Chị có thấy gì không?” Daisy hỏi. Cô đang nhảy chân
sáo như một con chim ác là kích động, và Anne đã lùi về sau hai lần, chỉ để bảo
vệ ngón chân của mình.
Honoria gật đầu, cô đứng gần sân khấu hơn, chỗ mà họ
sẽ bước vào. “Có vài chỗ trống, nhưng không nhiều.”
Iris rên rỉ.
“Mọi năm đều giống thế này à?” Anne hỏi mà không kềm
lại được.
“Giống cái gì?” Honoria hỏi lại.
“Ừm, ờ…” Có một vài chuyện đơn giản là người ta
không nói chuyện với cháu gái của ông bà chủ thuê mình. Ví dụ, người ta không
có bất kì loại bình luận nào về kĩ năng âm nhạc nghèo nàn của một tiểu thư. Hay
hỏi rằng liệu buổi hòa nhạc đã luôn tệ hại như thế này hay chỉ đặc biệt tệ vào
năm nay. Và một người chắc chắn không hỏi, nếu
buổi hòa nhạc luôn luôn kinh khủng như vậy, tại sao người ta cứ duy trì chúng?
Ngay sau đó Harriet Pleisworth lướt vào từ cánh cửa
bên hông, “Cô Wynter?”
Anne quay lại, nhưng trước khi cô kịp nói gì,
Harriet thông báo, “Em ở đây để lật trang nhạc giúp cô.”
“Cảm ơn, Harriet. Điều đó giúp ích rất nhiều.”
Harriet cười toe với Daisy, người đang nhìn cô khinh
khỉnh.
Anne quay sang chỗ khác để không ai thấy cô đảo mắt.
Hai cô gái này chưa bao giờ ở cùng nhau được cả. Daisy quá nghiêm túc, còn
Harriet thì không nghiêm túc chút nào.
“Đến giờ rồi!” Honoria thông báo.
Họ lên sân khấu, và
sau một màn giới thiệu ngắn, họ bắt đầu biểu diễn.
Anne, mặt khác, bắt đầu cầu nguyện.
Chúa tôi, cô chưa bao giờ làm việc cật lực trong đời
mình. Ngón tay chạy trên bàn phím, cố gắng hết sức để theo kịp Daisy, người
đang chơi vi-ô-lông như thể đang chạy đua.
Chuyện
này thật lố bịch lố bịch lố bịch, Anne ngâm nga trong đầu.
Đây là một chuyện kì là, nhưng cách duy nhất để vượt qua nó là tiếp tục nói
chuyện với chính mình. Đây là một bản nhạc khó không tưởng, ngay cả đối với những
nhạc công có tài.
Lố
bịch lố bịch - Ặc! Nốt Đô! Anne vung ngón út phải
lên bàn phím vừa kịp lúc. Điều đó có nghĩa là, trễ hơn hai giây so với bình thường.
Cô liếc nhanh về phía khán giả. Một phụ nữ ở hàng ghế
đầu trông muốn bệnh.
Quay
lại với công việc, quay lại với công việc. Ôi trời, sai
phím đàn. Không sao hết. Không ai để ý hết, thậm chí cả Daisy.
Và với phần biểu diễn của mình, hơn phân nửa thời
gian cô tự hỏi liệu cô có nên sáng tạo ra phần của mình. Điều đó không thể làm
bản nhạc tệ hơn nữa. Daisy đang phiêu qua đoạn của cô ấy, âm lượng âm vang giữa
lớn và cực lớn; Honoria đang ì ạch theo sau, mỗi nốt nhạc như một tiếng bước
chân kiên quyết; và Iris…
Ừm, Iris thật sự rất giỏi. Không phải chuyện đó quan trọng đâu.
Anne hít một hơi, duỗi ngón tay ra trong quãng dừng
ngắn của phần piano. Rồi quay lại với bàn phím và—
Lật
trang, Harriet.
Lật
trang, Harriet.
“Lật trang đi, Harriet!” cô rít lên.
Harriet lật trang.
Anne đánh hợp âm đầu tiên, rồi nhận ra rằng Iris và
Honoria đã đi trước hai nhịp. Daisy – chà, trời ạ, cô không biết Daisy đang ở
chỗ nào.
Anne bỏ qua và chơi phần tiếp theo, nơi cô hi vọng
đó là đoạn bọn họ đang chơi. Nếu không có gì khác, cô hẳn đang ở chỗ nào đó ở
giữa.
“Cô lỡ vài nhịp rồi,” Harriet thì thào.
“Không thành vấn đề.”
Và thật sự, đúng như vậy.
Và rồi cuối cùng, ôi cuối cùng, họ cũng tới đoạn mà Anne không cần phải chơi suốt ba
trang. Cô ngồi lùi lại, thở ra một hơi mà cô kiềm nén nãy giờ, ôi, có cảm giác
như đã mười phút, và…
Nhìn thấy ai đó.
Cô đông cứng. Ai đó đang theo dõi họ từ căn phòng
phía sau. Xuyên qua cánh cửa mà họ đã lên sân khấu – cánh cửa mà Anne chắc chắn
cô đã đóng lại – giờ đang mở hé ra. Và bởi vì cô là người gần cánh cửa nhất, không
nói đến chuyện cô là nhạc công duy nhất không quay lưng về phía cánh cửa, cô có
thể thấy một phần khuôn mặt lộ ra của người đàn ông.
Hoảng
sợ.
Nó đột nhiên xộc vào người cô, nén chặt phổi cô, hun
đốt da cô. Cô biết cảm giác này. Nó không hay xuất hiện, tạ ơn Chúa, nhưng đủ
thường xuyên. Mỗi khi cô nhìn thấy ai đó ở nơi người đó không nên ở…
Dừng
lại.
Cô bắt bản thân hít thở. Cô đang ở trong nhà nữ bá
tước thừa kế Windstead. Cô đang an toàn nhất có thể. Những gì cô cần làm là—
“Cô Wynter!” Harriet nghiến răng.
Anne tập trung trở lại.
“Cô lỡ phần dạo đầu rồi.”
“Chúng ta đang ở đâu?” Anne hỏi điên cuồng.
“Em không biết. Em không thể đọc nhạc phổ.”
Khinh miệt chính mình, Anne nhìn lên. “Nhưng em chơi
vi-ô-lông mà.”
“Em biết,” Harriet khốn khổ nói.
Anne đọc lướt các nốt nhạc trên giấy nhanh nhất có
thể, mắt cô nhanh nhẹn nhảy từ nhịp này qua nhịp kia.
“Daisy liếc chúng ta kìa,” Harriet thì thào.
“Shhh.” Anne cần tập trung. Cô lật trang giấy, cố gắng
ước chừng, rồi nhấn ngón tay vào nốt son thứ.
Sau đó lướt đến phần nhạc chính. Tốt hơn rồi.
Tốt
hơn
là một giới hạn có liên quan.
Suốt phần còn lại của màn trình diễn, cô cúi đầu xuống.
Cô không nhìn lên, không nhìn khán giả, không nhìn người đàn ông đang quan sát
cô từ căn phòng phía sau. Cô nện mạnh xuống các nốt nhạc với vẻ cực kì khéo léo
như các cô gái còn lại của nhà Smythe – Smith, và khi họ kết thúc, cô đứng dậy
và nhún gối chào với cái đầu cúi xuống, lẩm bẩm gì đó với Harriet về việc cô cần
nghỉ ngơi, và cô bỏ chạy.
Daniel
Smythe – Smith không có ý định về London ngay ngày diễn ra buổi hòa nhạc thường
niên của gia đình, và quả thật, tai anh có ước muốn mãnh liệt là anh đã không về,
nhưng trái tim anh…ừm, đó là một chuyện khác.
Về nhà thật tuyệt. Thậm chí với những âm thanh chói
tai.
Đặc biệt là với những âm thanh chói tai. Không có thứ
gì nhắc một người đàn ông Smythe – Smith nhớ đến “nhà” giống như một bản nhạc
được chơi dở tệ.
Anh không muốn bất kì ai nhìn thấy anh trước buổi
hòa nhạc; anh đã bỏ đi được ba năm, và anh biết việc anh quay về sẽ ảnh hưởng đến
buổi hòa nhạc. Khán giả có lẽ sẽ cảm ơn anh, nhưng điều cuối cùng anh muốn đó
là chào gia đình anh trước mặt các đức ông và phu nhân, hầu hết trong số họ có
thể nghĩ rằng anh vẫn nên bị lưu đày.
Nhưng anh muốn nhìn thấy gia đình mình, và ngay khi
anh nghe thấy tiếng nhạc cất lên, anh âm thầm lướt vào phòng luyện tập, nhón
chân đến cửa, và mở hé cửa.
Anh mỉm cười. Là Honoria, đang nở nụ cười rạng rỡ của
riêng cô khi cô tấn công cây đàn vi-ô-lông bằng cây vĩ của mình. Cô không biết
là cô chơi rất dở. Những người chị gái khác của anh cũng từng như vậy. Nhưng
anh yêu họ vì đã cố gắng.
Cô gái chơi đàn vi-ô-lông khác là – chúa ơi, có phải
là Daisy không? Con bé không còn đi học nữa sao? Không, anh cho rằng con bé ắt
hẳn chỉ mới mười sáu tuổi, chưa đủ tuổi ra mắt xã hội nhưng không còn là một cô
bé nữa.
Iris đang chơi đàn xen-lô, trông rất khốn khổ. Còn
chơi đàn piano là—
Anh dừng lại. Ai đang chơi piano vậy? Anh nghiêng
người tới gần hơn. Cô đang cúi đầu xuống, anh không nhìn rõ mặt cô, nhưng có thể
chắc chắn một điều – cô dứt khoát không phải
là em họ anh.
Ừm, giờ thì, đây
là một bí ẩn. Anh biết một sự thật ( vì mẹ anh đã nói với anh, rất nhiều lần )
là nhóm tứ tấu nhà Smythe - Smith gồm có
các quý cô chưa chồng của nhà Smythe – Smith, và không có ai khác nữa. Gia đình
anh khá tự hào về điều này, rằng họ đã sinh ra nhiều chị em họ có khuynh hướng
chơi nhạc ( lời của mẹ anh, không phải của anh ). Khi một cô gái kết hôn, luôn
có một người khác chờ đợi để thế chỗ cô ấy. Họ không cần người ngoài tham gia
vào.
Nhưng quan trọng hơn, người ngoài muốn tham gia vào làm cái gì cơ chứ?
Một trong mấy cô em họ của anh chắc bị bệnh. Đó có
thể là lời giải thích duy nhất. Anh cố gắng nhớ ai có thể phải chơi piano.
Marigold? Không, giờ con bé kết hôn rồi. Viola? Anh nhớ anh nhận được một bức
thư bảo rằng cô cũng đã kết hôn. Sarah? Nhất định là Sarah.
Anh lắc đầu. Anh có quá nhiều chị em họ tàn bạo.
Anh quan sát cô gái chơi đàn piano với sự quan tâm.
Cô đang cố gắng hết sức để theo kịp. Đầu cô đang nhấp nhô khi cô liếc nhìn vào
nhạc phổ, và mỗi khi làm vậy, cô lại nhăn mặt. Harriet ngồi bên cạnh cô, lật
trang không đúng thời điểm.
Daniel cười thầm. Cho dù cô gái tội nghiệp này là
ai, anh hi vọng gia đình anh sẽ trả tiền kha khá cho cô.
Và rồi, cuối cùng, cô nâng ngón tay khỏi phím đàn
khi Daisy bắt đầu phần độc diễn vi-ô-lông đau đớn của con bé. Anh nhìn cô thở hắt
ra, duỗi ngón tay, và sau đó…
Cô ngẩng lên.
Thời gian dừng lại. Nó chỉ đơn giản là dừng lại. Đó
là cách nói sáo rỗng và ủy mị nhất để diễn tả, nhưng vài giây ít ỏi đó khi cô
ngẩng mặt về phía anh…thời gian căng ra và co lại, tan biến vào cõi vĩnh hằng.
Cô thật xinh đẹp. Nhưng điều đó không giải thích được
chuyện này. Anh đã nhìn thấy nhiều phụ nữ xinh đẹp. Thậm chí anh đã ngủ với nhiều
người trong số họ. Nhưng người này…của cô…cô ấy…
Ngay cả suy nghĩ của anh cũng đông cứng lại.
Tóc của cô dày và đen mượt, và không quan trọng khi
nó đã được bới thành một búi tóc nhỏ tiện dụng. Cô không cần kẹp uốn hoặc băng
nhung. Cô có thể kéo tóc ra sau như một diễn viên múa ba lê, hoặc cạo sạch tóc,
cô vẫn là tạo vật tinh tế nhất mà anh từng thấy.
Là khuôn mặt cô, chắc chắn là vậy. Khuôn mặt hình
trái tim và hơi nhợt nhạt, với lông mày hình cánh cung có màu sẫm đáng kinh ngạc.
Trong ánh sáng mờ mờ, anh không biết mắt cô màu gì, và dường như đó là một bi kịch,
nhưng môi cô…
Anh thiết tha hi vọng người phụ nữ này chưa kết hôn,
bởi vì anh sẽ hôn cô. Câu hỏi duy nhất
là khi nào.
Sau đó – anh biết ngay khi nó xảy ra – cô nhìn thấy
anh. Mặt cô giật giật với một hơi thở dốc nhỏ, cô sững người, mắt cô mở to đầy
cảnh giác. Anh cười nhăn nhở, lắc lắc đầu. Có phải cô nghĩ anh là một thằng
điên, lẻn vào nhà Winstead để theo dõi buổi hòa nhạc không?
Ừm, anh cho rằng nó có ý nghĩa. Anh đã có đủ thời
gian cảnh giác với người lạ để nhận ra đặc điểm của người khác. Cô không biết
anh là ai, và nhất định không tưởng tưởng được là bất kì ai ở phòng phía sau
trong suốt màn trình diễn.
Điều đáng mừng là, cô không nhìn ra chỗ khác. Mắt cô
giữ lấy mắt anh, và anh không di chuyển, thậm chí không thở cho đến khi giây
phút đó bị cắt ngang bởi em họ của anh Harriet, chọc vào người phụ nữ tóc đen,
có lẽ để báo cho cô biết cô đã lỡ mất khúc dạo đầu của mình.
Cô không nhìn lên lần nữa.
Nhưng Daniel nhìn cô. Nhìn cô qua mỗi lúc lật trang,
qua mỗi hợp âm cực mạnh.Vài lúc anh
nhìn cô rất chăm chú, thậm chí anh còn không nghe thấy tiếng nhạc. Tâm trí anh
chơi bản giao hưởng của riêng mình, tươi mới và chan chứa, tiến về đỉnh cao
hoàn hảo quen thuộc.
Mà anh không bao giờ đạt được. Bùa mê bị phá hỏng
khi nhóm tứ tấu nã ra những nốt nhạc cuối cùng và bốn cô gái đứng dậy nhún gối
chào. Người đẹp tóc đen nói gì đó với Harriet, người đang cười tươi với khán giả
như thể con bé chính là người chơi đàn, sau đó cô bước đi nhanh chóng đến nỗi
Daniel rất ngạc nhiên là cô không để lại dấu vết trên sàn nhà.
Không quan trọng. Anh sẽ tìm cô.
Anh nhanh chóng di chuyển xuyên qua hành lang phía
sau của nhà Winstead. Anh từng tự mình lẻn ra rất nhiều lần khi anh còn nhỏ;
anh biết chính xác đường nào người ta có thể thoát ra mà không bị phát hiện. Và
chắc chắn, anh sẽ chặn đường cô ngay trước khi cô quẹo qua khúc quanh cuối cùng
để đến lối đi của người hầu. Dù vậy, cô không nhìn thấy anh ngay lập tức, cô
không nhìn thấy anh cho đến khi–
“Em đây rồi,” anh nói, mỉm cười như thể chào một người
bạn lâu năm mới gặp. Không có gì giống như một nụ cười không mong đợi để làm
người khác bối rối.
Cô lảo đảo vì sốc, một tiếng thét kéo dài thoát ra từ
môi cô.
“Chúa ơi,” Daniel, che miệng cô lại. “Đừng làm vậy. Ai đó nghe thấy em mất.”
Anh kéo cô vào người anh – đó là cách duy nhất để chặn
miệng cô chặt hơn. Cơ thể cô khá nhỏ và nhẹ so với anh, và run rẩy như một chiếc
lá. Cô rất sợ hãi.
“Tôi sẽ không làm em đau,” anh nói. “Tôi chỉ muốn biết
em đang làm gì ở đây.” Anh chờ một lát, điều chỉnh lại vị trí của mình để anh
có thể nhìn thấy mặt cô kĩ hơn. Mắt cô gặp mắt anh, chúng đen và cảnh giác.
“Vậy bây giờ,” anh nói, “nếu tôi để em đi, em sẽ im
lặng chứ?”
Cô gật đầu.
Anh cân nhắc chuyện này. “Em đang nói dối.”
Cô đảo mắt, như thể để nói, Anh mong đợi điều gì chứ, và anh cười khúc khích. “Em là ai?” anh
trầm ngâm.
Và sau đó điều lạ thường nhất xảy ra. Cô thư giãn
trong vòng tay anh. Dù sao thì cũng có một chút. Anh cảm thấy một ít căng thẳng
vơi đi, cảm thấy hơi thở của cô khi nó phả vào tay anh.
Thật thú vị. Cô không lo lắng khi anh không biết cô
là ai. Cô đã lo lắng rằng anh biết.
Chầm chậm, với sự thận trọng đủ để chắc chắc cô biết
anh có thể thay đổi suy nghĩ bất kì lúc nào, anh bỏ tay khỏi miệng cô. Tuy vậy
anh không bỏ tay ra khỏi eo cô. Anh biết, anh ích kỉ, nhưng anh không thể bắt bản
thân mình thả cô đi.
“Em là ai?” anh thì thào, nghiêng người nói vào tai
cô.
“Anh là ai?”
cô hỏi lại.
Anh cười. “Tôi hỏi em trước mà.”
“Tôi không nói chuyện với người lạ.”
Anh bật cười vì câu đó, sau đó xoay cô trong vòng
tay anh để họ có thể mặt đối mặt. Anh biết anh đang hành xử đáng ghê tởm, tất cả
mọi thứ ngoại trừ gạ gẫm cô gái tội nghiệp này. Cô không phải là người hư hỏng.
Vì Chúa, cô đã chơi trong nhóm tứ tấu của gia đình anh, anh phải cảm ơn cô.
Nhưng anh cảm thấy choáng váng – gần như toàn thân
nhẹ bẫng. Có điều gì đó về người phụ nữ này làm mạch máu anh sôi sục, và anh có
hơi chóng mặt khi cuối cùng cũng về tới nhà Windstead sau chuyến hành trình một
tuần.
Anh ở nhà. Nhà.
Và có một người phụ nữ xinh đẹp trong vòng tay anh mà anh khá chắc là không có
ý định giết anh.
Đã là một thời gian kể từ khi anh được thưởng thức
cái cảm giác đặc biệt đó.
“Tôi nghĩ…” anh nói vẻ tư lự. “Tôi nghĩ tôi cần phải
hôn em.”
Cô giật lùi lại, trông không sợ hãi lắm, nhưng khá bối
rối. Hoặc có lẽ là băn khoăn.
Người phụ nữ thông minh. Anh nghe khá giống một thằng
điên.
“Chỉ một chút thôi,” anh cam đoan với cô. “Tôi chỉ cần
nhắc nhở mình…”
Cô im lặng, và rồi, như thể cô không thể ngăn mình lại,
cô hỏi. “Về cái gì?”
Anh cười. Anh thích giọng cô. Một giọng nói thoải
mái và sang sảng, giống rượu randy hảo hạng. Hoặc một ngày hè.
“Của lòng tốt,” anh nói, và anh chạm vào cằm cô,
nghiêng mặt cô về phía anh. Hơi thở của cô bị tắt lại – anh có thể nghe tiếng
kêu nhè nhẹ của không khí trượt khỏi môi cô – nhưng cô không kháng cự. Anh chờ,
chỉ một phút, vì nếu cô chống cự anh biết anh phải thả cô đi. Nhưng cô không
làm vậy. Mắt cô giữ lấy mắt anh, như bị thôi miên bởi giây phút này như anh vậy.
Vậy nên anh hôn cô. Ngập ngừng vào lúc đầu, gần như
lo sợ cô sẽ biến mất trong vòng tay anh. Nhưng như vậy không đủ. Niềm đam mể
quay cuồng với sự sống trong anh và anh kéo cô đến gần hơn, thích thú khi cơ thể
cô chạm nhẹ vào anh.
Cô mảnh dẻ, nhỏ nhắn theo cái cách khiến cho một người
đàn ông muốn giết những con rồng. Nhưng cô cũng có cảm giác như một người phụ nữ,
ấm áp và đầy đặn ở đúng chỗ. Bàn tay nhức nhối của anh ôm lấy ngực cô, hay có lẽ
là khum lấy đường cong hoàn hảo ở phía dưới. Nhưng thậm chí cả anh sẽ không quá
táo bạo, không với một người phụ nữ bí ẩn trong nhà mẹ anh.
Tuy nhiên, anh chưa sẵn sàng để cô đi. Cô có mùi giống
như nước Anh, của mưa phùn và nắng trên đồng cỏ. Cô có cảm giác như loại thiên
đường tuyệt vời nhất. Anh muốn quấn lấy xung quanh mình, chôn mình vào trong
cô, và ở lại đó suốt phần đời còn lại. Anh không uống một giọt rượu nào trong
ba năm qua, nhưng giờ anh đang say, lâng lâng với niềm vui mà anh chưa bao giờ
nghĩ anh sẽ cảm nhận được lần nữa.
Thật điên rồ. Chắc chắn vậy rồi.
“Em tên gì?” anh thì thầm. Anh muốn biết. Anh muốn
biết cô.
Nhưng cô không trả lời. Cô có thể đã mệt lử; cho anh
thêm thời gian và anh chắc là mình có thể phủi sạch nó ra khỏi người cô. Nhưng
hai người họ nghe thấy ai đó đang đi xuống cầu thang phía sau, ngay dưới hành
lang chỗ họ đang khóa nhau trong vòng tay.
Cô lắc đầu. Mắt cô mở to vẻ trách móc. “Tôi không thể
bị nhìn thấy trong tình trạng này,” cô khẩn nài nho nhỏ.
Anh để cô đi, không phải bởi vì cô yêu cầu anh. Đúng
hơn, anh nhìn thấy ai đang đi xuống cầu thang – những gì họ đang làm – và anh
quên hết mọi thứ về người phụ nữ tóc đen của mình.
Một tiếng kêu giận dữ thoát ra từ cổ anh, và anh đi
xuống hành lang như một kẻ điên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét