Chạng
vạng tối hôm sau, Anne bước xuống từ cỗ xe ngựa du hành bốn bánh của nhà
Pleisworth và ngẩng lên, lướt cái nhìn đầu tiên qua Whipple Hill. Đó là một căn
nhà đáng yêu, vững chắc và trang nghiêm, nằm giữa những ngọn đồi thoai thoải dốc
xuống một cái hồ lớn rợp bóng cây. Căn nhà có vẻ rất ấm cúng, Anne nghĩ, cô thấy
hứng thú khi căn nhà là tài sản do tổ tiên của bá tước Winstead để lại. Không
phải cô cảm thấy vô cùng quen thuộc với những căn nhà lớn của tầng lớp quý tộc,
mà là cô nhìn thấy những căn nhà đó luôn được trang trí công phu và cực kỳ hống
hách.
Mặt trời vừa lặn, nhưng những vệt sáng màu cam của
hoàng hôn vẫn còn lơ lửng trong không khí, chỉ để lại một ít ấm áp để màn đêm
nhanh chóng tiếp cận. Anne hăm hở để đi tìm phòng của mình và có lẽ là một bát
súp nóng cho bữa tối, nhưng đêm trước bảo mẫu của họ Nanny Flanders đã đi xuống
tầng với một cơn đau bụng. Với việc Nanny rớt lại phía sau ở London, Anne phải
kiêm luôn hai vai trò, phục vụ như bảo mẫu và gia sư, điều đó có nghĩa là cô được
yêu cầu phải giữ các cô gái ở yên trong phòng họ trước khi cô có thể phục vụ những
nhu cầu của riêng mình. Phu nhân Pleinsworth hứa sẽ cho cô được nghỉ thêm một
buổi chiều nữa trong khi ở miền quê, nhưng bà không nói cụ thể là khi nào,
nhưng Anne e rằng chuyện đó sẽ hoàn toàn trượt khỏi tâm trí bà mất thôi.
“Đi nào, các cô gái,” cô lanh lợi nói. Harriet đã chạy
trước đến một trong các xe ngựa khác của họ -- cái xe chở Sarah và phu nhân
Pleinsworth – và Elizabeth chạy ngược trở lại một cỗ xe khác. Dẫu cho những gì
cô đang bàn luận với những cô hầu của các tiểu thư, Anne không thể nào đoán ra
nổi.
“Em ở ngay đây,” Frances liều lĩnh nói.
“Em đây rồi,” Anne đáp lời. “Sao vàng dành cho em.”
“Thật tệ là cô không có cái sao vàng nào. Em sẽ không
cần phải xoáy tiền tiêu vặt mỗi tuần.”
“Nếu cô có sao vàng thật sự,” Anne trả lời với chân
mày nhướng lên, “Cô không cần phải làm gia sư cho các em.”
“Cô thắng,” Frances khâm phục nói.
Anne nháy mắt. Thật sự khá thích chí khi có được sự
tôn trọng của một đứa-bé-mười-tuổi. “Các chị của em đâu?” cô lầm bầm, rồi gọi
to, “Harriet! Elizabeth!”
Harriet nhảy vọt lại. “Mẹ nói em có thể ăn với người
lớn khi chúng ta ở đây.”
“Ooooh, Elizabeth sẽ không vui đâu,” Frances dự
đoán.
“Không vui cái gì? Elizabeth hỏi. “Và em sẽ không
tin được Peggy đã nói gì với chị đâu.”
Peggy là hầu gái của Sarah. Anne khá thích cô, mặc
dù cô nhiều chuyện kinh khủng.
“Chị ấy nói cái gì?” Frances hỏi. “Và Harriet sẽ được
dùng bữa với người lớn trong khi chúng ta ở đây.”
Elizabeth thở hổn hển với sự phẫn nộ rành rành. “Rõ
ràng là không công bằng. Và Peggy nói là Sarah nói rằng Daniel bảo cô Wynter
cũng sẽ dùng bữa với gia đình.”
“Điều đó sẽ
không xảy ra,” Anne cứng rắn nói. Điều đó sẽ vượt xa lễ nghi thông thường – một
gia sư thường thường chỉ tham gia cùng gia đình khi cô ta cần để lắp đầy số lượng
– nhưng hơn cả thế, cô có việc phải làm. Cô nhẹ nhàng vỗ vào đầu Frances. “Cô sẽ
ăn với em.”
Phước lành bất ngờ từ việc Nanny Flanders bị bệnh.
Anne không thể tưởng tượng ra đức ngài Winstead nghĩ gì, đề nghị cô ăn tối cùng
gia đình. Nếu có thì đó là một động thái để đẩy cô vào vị thế khó xử, chỉ có vậy
thôi. Đức ngài của một dinh thự mời một gia sư dùng bữa? Anh ta cũng có thể làm
rõ và nói rằng anh ta đang cố kéo cô ta vào giường mình.
Cô có cảm giác anh là như vậy. Đây không phải lần đầu
tiên cô ngăn cản sự theo đuổi của các ông chủ thuê mình.
Nhưng đây là lần đầu tiên một phần trong cô muốn nhượng
bộ.
“Xin chào!” Là đức ngài Winstead, đi ra ngoài cổng để
chào đón họ.
“Daniel!” Frances hét lên. Cô bé quay 180 độ, đá
tung bụi mù xung quanh các chị mình, và chạy về phía anh, gần như đẩy anh ngã
khi cô bé hạ mình vào vòng tay anh.
“Frances!” Phu nhân Pleinsworth mắng. “Con quá lớn để
nhảy vào anh họ mình như vậy.”
“Con không phiền,” Đức ngài Winstead cười nói. Anh
xoa tóc Frances, làm cô bé nhe răng cười với anh.
Frances quay
đầu lại để hỏi mẹ mình, “Nếu con quá lớn để nhảy bổ vào Daniel, liệu có phải là
con đã đủ lớn để dùng bữa với người lớn không?”
“Còn lâu mới gần như thế,” phu nhân Pleinsworth sỗ
sàng đáp lại.
“Nhưng Harriet—“
“—lớn hơn con năm tuổi.”
“Chúng ta sẽ có một khoảng thời gian thật tuyệt
trong phòng trẻ,” Anne thông báo, bước qua để dứt cái nhìn buộc tội ra khỏi đức
ngài Winstead. Anh quay sang để đối mặt với cô, mắt anh rực lên âu yếm khiến da
cô trở nên nóng bừng. Cô biết anh sắp nói gì đó về việc cô tham gia vào bữa tối
cùng gia đình, nên cô nhanh chóng nói thêm, với tông giọng mà mọi người đều có
thể nghe thấy, “Thông thường tôi ăn tối trong phòng mình, nhưng với việc Nanny
Flanders bị bệnh, tôi còn hơn cả vui vẻ để thế chỗ bà ấy cùng Elizabeth và
Frances trong phòng trẻ.”
“Cô lại lần nữa là vị cứu tinh của chúng tôi, cô
Wynter,” phu nhân Pleinsworth phụ họa. “Tôi không biết chúng tôi sẽ làm gì nếu
không có cô.”
“Đầu tiên là buổi nhạc hội và giờ là chuyện này,” đức
ngài Winstead đồng tình.
Anne liếc nhìn anh, cố gắng phân biệt động cơ của
anh khi nói như thế, nhưng anh đã chuyển sự chú ý sang Frances.
“Có lẽ chúng ta sẽ tổ chức một buổi hòa nhạc khi
chúng ta ở đây,” Elizabeth gợi ý. “Sẽ vui dữ lắm luôn.”
Thật khó để chắc trong trời chạng vạng, nhưng Anne
nghĩ có thể cô đã thấy đức ngài Winstead tái nhợt đi. “Cô không mang đàn viola
của em,” cô nói nhanh. “Cả đàn violin của Harriet.”
“Vậy còn—“
“Cả cây kèn bassoon* của em cũng vậy,” Anne nói với
Frances trước khi cô bé có thể hỏi.
*Kèn bassoon
“Ồ, nhưng đây là Whipple Hill,” phu nhân Pleinsworth
nói. “Không có căn nhà Smythe-Smith nào là trọn vẹn nếu không có một dàn nhạc
khí phong phú.”
“Ngay cả một cái kèn bassoon?” Frances hỏi đầy hy vọng.
Đức ngài Winstead trông do dự, nhưng anh nói, “Anh
cho là em có thể tìm.”
“Em sẽ tìm! Cô Wynter, cô sẽ giúp em chứ?”
“Dĩ nhiên,” Anne lầm bầm. Dường như là một việc khó
nhằn để giữ cô khỏi dính liếu đến gia đình này.
“Với cảm xúc của Sarah đã tốt hơn, em sẽ không được
chơi đàn piano vào lần này,” Elizabeth chỉ ra.
Thật hay khi tiểu thư Sarah đã vào nhà, Anne nghĩ, bởi
vì cô ấy sẽ giả vờ mắc một căn bệnh khó chữa nào đấy ngay tại đây.
“Tất cả chúng ta vào nhà đã nào,” đức ngài Winstead
nói. “Không cần thay đồ đi đường của mọi người đâu. Bà Barnaby đã làm một bữa
ăn tối thân mật mà tất cả chúng ta đều có thể tham dự, kể cả Elizabeth và
Frances.”
Và
cả cô nữa, cô Wynter.
Anh không nói thế. Anh thậm chí còn không nhìn cô,
nhưng dù sao Anne cũng cảm thấy mấy từ đó.
“Nếu mọi người sẽ ăn tối cùng gia đình,” Anne nói với phu nhân Pleinsworth, “tôi sẽ rất biết
ơn được lui về phòng mình. Tôi cảm thấy mệt vì chuyến đi.”
“Dĩ nhiên, cô gái thân yêu. Cô sẽ cần dự trữ năng lượng
cho cả tuần. Ta e là chúng ta sẽ bắt cô làm việc rất vất vả. Tội nghiệp Nanny.”
“Có phải mẹ có ý tội nghiệp cô Wynter không?”
Frances hỏi.
Anne cười với sự chở che của cô bé. Thật sự.
“Không cần sợ, cô Wynter,” Elizabeth nói. “Chúng em
sẽ để cô nghỉ ngơi.”
“Ồ thật à?
Elizabeth giả bộ với vẻ mặt ngây thơ. “Em sẵn lòng bỏ
toàn bộ môn toán trong lúc ở đây.”
Đức ngài Winstead cười khoái trá, rồi quay sang
Anne. “Có cần ta nhờ người chỉ phòng cho em không?”
“Cảm ơn đức ngài.”
“Đi với ta. Ta sẽ lo liệu nó.” Anh quay sang dì và
các em họ của mình. “Còn mọi người, đi đến phòng ăn sáng đi. Bà Barnaby đã bảo
người hầu dọn bữa tối ở đó, khi chúng ta không câu nệ vào buổi tối nay.”
Anne không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo
anh ngang qua sảnh chính và rồi đi qua một
phòng tranh dài. Anne nghĩ hình như mình đang ở ngay ngoài rìa của phòng tranh,
xét từ cái riềm xếp nếp thuộc thời Elizabeth I của một người đàn ông hơi bệ vệ
đang nhìn xuống cô. Cô kiếm một cô hầu, hoặc một người hầu, hoặc bất cứ ai anh đang
định tìm để chỉ đường cho cô đến phòng của mình, nhưng họ chỉ có một mình.
Ngoại trừ hai tá Winstead của nhiều năm trôi qua.
Cô đứng lại và đan tay lại ở phía trước người với vẻ
nghiêm túc. “Tôi chắc là ngài muốn tham gia cùng với gia đình mình. Có lẽ một
cô hầu…”
“Ta sẽ là loại chủ nhà nào chứ?” anh nói êm ả. “Cầm
em như một túi hành lý à?”
“Gì cơ?” Anne rì rầm với sự cảnh giác. Chắc chắn anh
không có ý…
Anh mỉm cười. Như một con sói. “Ta sẽ tự mình đưa em
đến phòng.”
Daniel
không biết loại ác quỷ nào đã nhập vào anh, nhưng Cô Wynter trông quyến rũ
không chịu được khi cô liếc nhìn lên ngài bá tước Winstead đời thứ ba ( đã chia
sẻ quá nhiều chân gà tây với Henry VIII, rõ ràng là thế ). Anh định gọi một cô
hầu để chỉ phòng cho cô, thật sự vậy, nhưng đột nhiên anh không thể kháng cự
cái nheo mũi thanh nhã của cô.
“Đức ngài Winstead ,” cô bắt đầu, “chắc chắn ngài nhận
ra sự không đứng đắn của một…một…”
“Ồ, đừng lo,” anh nói, vui vẻ giải thoát cô khỏi những
khó khăn phát âm của mình. “Trinh tiết của em an toàn với ta.”
“Nhưng không phải thanh danh của tôi!”
Cô đã có vấn đề ở đây.
“Ta sẽ nhanh nhẹn như một…” Anh ngưng lại. “Ừm, bất
cứ thứ gì đó nhanh nhẹn và rất lôi cuốn.”
Cô nhìn anh như thể anh đã mọc sừng. Những cái sừng
không lôi cuốn chút nào.
Anh cười liều. “Ta sẽ xuống bữa tối nhanh đến nỗi
không ai thậm chí sẽ nhận ra ta đã đi với em.”
“Đó không phải là vấn đề.”
“Phải không? Em nói em lo lắng cho thanh danh của
em.”
“Đúng, nhưng—“
“Rất nhanh,” anh cắt ngang, kết thúc cho bất cứ loại
phản kháng nào mà cô định hướng tới. “Ta khó mà có thời gian để cưỡng đoạt em
cho dù đó là ý định của ta.”
Cô thở dốc. “Đức ngài Winstead !”
Nói sai rồi. Nhưng mà vui khủng khiếp.
“Ta đùa thôi,” anh nói với cô.
Cô nhìn anh đăm đăm.
“Chỉ là một lời nói đùa,” anh nhanh chóng giải
thích. “Không phải là ẩn ý gì đâu.”
Im lặng, cô không nói gì. Và rồi: “Tôi nghĩ ngài
điên rồi.”
“Chắc là có khả năng đó,” anh dễ chịu nói. Anh ra hiệu
đến hành lang dẫn đến cầu thang phía tây. “Đây, đi lối này.” Anh đợi một lát, rồi
thêm vào, “Không phải là em có lựa chọn đâu.”
Cô hóa đá, và anh nhận ra anh đã nói gì đó cực kì
sai lầm. Sai lầm bởi vì việc gì đó đã xảy ra với cô trong quá khứ, một thời
gian khác khi cô không có những lựa chọn.
Nhưng có lẽ sai lầm đơn giản bởi vì nó sai, không
quan trọng quá khứ của cô là gì. Anh không cưỡng đoạt các cô hầu hay dồn các cô
gái trẻ vào trong góc ở các bữa tiệc. Anh luôn cố gắng đối xử tôn trọng với phụ
nữ. Không có lời biện hộ nào cho việc đối xử với cô Wynter ít hơn thế.
“Ta xin lỗi,” anh nói, cúi đầu xuống với vẻ kính mến.
“Ta đã cư xử tệ hại.”
Môi cô há ra, và cô chớp mắt vài lần liền nhau nhanh
chóng. Cô không biết có nên tin anh hay không, và anh nhận ra trong sự im lặng
sửng sốt rằng sự do dự của cô thật đau lòng.
“Ta thật lòng xin lỗi,” anh nói.
“Dĩ nhiên,” cô nói nhanh, và anh nghĩ cô có ý như thế.
Anh hi vọng như vậy. Cô sẽ vẫn nói như thế cho dù cô không có ý đó, chỉ để lịch
sự.
“Dù vậy ta sẽ giải thích,” anh bảo cô, “ta nói em
không có sự lựa chọn không phải vì vị thế của em là người làm thuê của dì ta mà
đúng hơn là bởi vì em không biết đường trong ngôi nhà này.”
“Tất nhiên,” cô lại nói.
Nhưng anh cảm thấy bắt buộc phải nói thêm, bởi
vì…vì…Bởi vì anh không thể chịu được ý nghĩ rằng cô nghĩ xấu về anh. “Bất kì vị
khách nào cũng sẽ ở vào hoàn cảnh như thế,” anh nói, hi vọng anh nghe không có
vẻ phòng thủ.
Cô định nói gì đó, nhưng cô dừng lại, chắc chắn bởi
vì nó sẽ là một câu “Dĩ nhiên” khác.
Anh kiên nhẫn chờ đợi—cô vẫn đang đứng yên ở dưới bức tranh của vị bá tước thứ
ba—chỉ đơn thuần ngắm cô cho đến khi cuối cùng cô nói, “Cám ơn.”
Anh gật. Đó là một cử chỉ duyên dáng, tao nhã và lịch
sự, cùng một loại chấp nhận mà anh đã làm hàng ngàn lần. Nhưng sâu bên trong
anh gần như bị cuốn đi bởi làn sóng nhẹ nhõm. Đó là nói khiêm nhường. Hoặc, hơn
nữa, mất nhuệ khí.
“Ngài không phải loại người đi lợi dụng kẻ khác,” cô
nói, và trong giây phút đó anh biết.
Ai đó đã tổn thương cô. Anne Wynter biết thế nào là
bị dưới quyền của một kẻ mạnh hơn và nhiều quyền lực.
Daniel cảm thấy thứ gì đó trong anh cứng lại với cơn
thịnh nộ. Hoặc có lẽ là nỗi đau. Hoặc hối tiếc.
Anh không biết anh cảm thấy gì. Lần đầu tiên trong đời,
những suy nghĩ của anh là một mớ bòng bong, nảy tung, biến đổi và chồng chéo
lên nhau như một câu chuyện không ngừng thay đổi nội dung. Điều duy nhất chắc
chắn là nó đang lấy từng ounce sức mạnh của anh để không thu hẹp sự cách biệt
giữa họ và kéo cô vào vòng tay anh. Cơ thể anh nhớ cơ thể cô, mùi hương, đường
công của cô, thậm chí cả nhiệt độ chính xác của da cô tựa vào anh.
Anh muốn cô. Anh muốn cô hoàn toàn.
Nhưng gia đình anh đang chờ anh tại bữa tối, và tổ
tiên của anh đang nhìn chòng chọc xuống họ từ những khung ảnh chân dung, và
cô—người phụ nữ được nhắc đến—đang nhìn anh với vẻ cảnh giác làm lòng anh tan
nát.
“Nếu em chờ ngay tại đây,” anh nhẹ nhàng nói, “Ta sẽ
gọi một cô hầu để chỉ phòng cho em.”
“Cảm ơn,” cô nói, và cô khẽ cúi chào.
Anh bắt đầu bước đi về phía cuối phòng tranh, nhưng
sau vài bước anh dừng lại. Khi quay lại, cô đang đứng chính xác ở nơi anh để cô
lại.
“Có gì không ổn sao?” cô hỏi.
“Ta chỉ muốn cho em biết—“ anh đột ngột nói.
Cái
gì?
Anh muốn cho cô biết cái gì? Anh thậm
chí còn không biết tại sao anh lại nói vậy.
Anh là một thằng ngốc. Nhưng anh đã biết thế rồi.
Anh đã là một thằng ngốc từ giây phút anh gặp cô.
“Đức ngài Winstead?” cô nói, sau một phút tròn đã
trôi qua mà anh không kết thúc câu nói của mình.
“Không có gì,” anh càu nhàu, và anh lại quay đi,
tràn đầy mong đợi chân anh sẽ tiếp tục đi ra khỏi phòng tranh. Nhưng chúng
không làm được. Anh đứng im như phỗng, lưng anh quay lại với cô khi tâm trí anh
gào thét anh chỉ cần…di chuyển. Bước đi. Đi!
Nhưng thay vào đó anh quay lại, vài phần phản bội
trong anh vẫn đang mong chờ cái nhìn cuối cùng về cô.
“Như ngài muốn,” cô nhẹ nhàng nói.
Và rồi, trước khi anh có cơ hội để cân nhắc hành động
của mình, anh thấy mình đang sải bước về phía cô. “Chính xác,” anh nói.
“Gì cơ ạ?” Mắt cô mở to vì hoang mang. Hoang mang
cùng lo lắng.
“Như ta muốn,” anh lặp lại. “Đó là những gì em nói.”
“Đức ngài Winstead, tôi không nghĩ—“
Anh dừng chân cách cô khoảng ba feet. Ngoài chiều
dài của cánh tay anh. Anh tin tưởng chính mình, nhưng không hoàn toàn.
“Ngài không thể làm vậy,” cô thì thầm.
Nhưng anh đã đi quá xa. “Anh muốn hôn em. Đó là những gì anh muốn em biết. Bởi vì nếu anh không
làm thế, và hình như là anh không làm, bởi vì em không muốn vậy, ít nhất là
ngay bây giờ…nhưng nếu anh không hôn em, em cần phải biết là anh muốn.” Anh ngừng,
nhìn đắm đuối vào miệng cô, vào đôi môi cô, đầy đặn và run rẩy. “Anh vẫn muốn
thế.”
Anh nghe một hơi thở gấp trượt qua môi cô, nhưng khi
anh nhìn vào mắt cô, màu xanh giữa đêm của chúng gần như là màu đen, anh biết rằng
cô muốn anh. Anh đã làm cô sửng sốt, rõ ràng là vậy, nhưng mà, cô muốn anh.
Anh sẽ không hôn cô bây giờ; anh đã biết rằng đây
không phải lúc thích hợp. Nhưng anh phải để cô biết. Cô vừa mới biết anh muốn thứ gì.
Thứ mà cô cũng muốn, chỉ khỉ cô cho phép bản thân nhận
ra.
“Nụ hôn này,” anh nói, giọng anh bùng cháy khao khát
sít sao. “Nụ hôn này…Anh muốn nó vì đó là một sự cháy bỏng làm rung chuyển linh
hồn anh. Anh không biết tại sao anh muốn nó, chỉ là anh cảm nhận nó trong giây
phút anh thấy em ở chỗ cây đàn piano, và nó đã dữ dội trong những ngày sau đó.
Cô nuốt xuống, ánh nến nhảy nhót qua cái cổ thanh tú
của cô. Nhưng cô không nói gì. Cũng ổn thôi; anh không mong đợi cô nói gì cả.
“Anh muốn nụ hôn,” anh khàn khàn nói, “và sau đó anh
muốn nhiều hơn. Anh muốn nhiều thứ mà em thậm chí còn không biết.”
Họ đứng yên lặng, mắt khóa vào nhau.
“Nhưng hơn hết cả,” anh thì thầm, “Anh muốn hôn em.”
Và rồi, với một giọng nhẹ đến nỗi gần như là một hơi
thở, cô nói, “Em cũng vậy.”


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét