“Chú muốn chuyện này gần
chết phải không?”
“Mém chết luôn. Em chưa
bao giờ cảm thấy như vậy với một người phụ nữ, và em phải cạnh tranh. Mọi gã
đàn ông trong thị trấn đều theo đuổi cô ấy.”
“Thế là sao? Một tá gã
hay hơn thế? Hay là ông già Johnson đã chết?”
“Ian Newsome theo đuổi
cô ấy?”
“Ồ?” Jason cười nhếch
mép với em trai. “Có phải cậu chàng là đội trưởng đội bóng bầu dục và đội tuyển
bơi lội đồng thời là nhà vô địch của cuộc thi hùng biện của bang không? Cậu
chàng mà các cô gái đều quăng mình vào? Chẳng phải cậu ta cưới Angela sao, đội
trưởng đội cổ vũ, cô gái có tóc nhiều hơn não ấy?”
“Ly dị rồi. Cậu ta quay
lại thị trấn và tiếp quản đại lý xe Cadillac.”
“Chắc phải kiếm được
nhiều tiền lắm,” Jason châm biếm. Không có gì gọi là Cadillac ở Abernathy này cả.”
“Còn
nghề tay trái nữa, cậu ta bán Mercedes cho người Ả Rập.”
“Ahhh,”
Jason nói. “Chú có nhiều vấn đề quá đấy.”
“Tất
cả những gì em cần là ở một mình với Amy. Nếu như em có thể ở một mình với cô ấy.
Em biết em có thể--“
“Làm
cô ta yêu chú? Cách đó không có tác dụng đâu.”
“Được
rồi,” David nói, “nhưng ít nhất em cũng có một cơ hội.”
“Những
gì Newsome cần làm là gởi cho cô ta một chiếc Mercedes màu đỏ mui trần và cô ta
sẽ là của hắn. Có lẽ chú có thể cho cô ta tự--“
“Cô
ấy không phải vậy!” David gần như hét lên; sau đó khi cả nửa quán bar nhìn anh,
anh hạ giọng xuống. “Em muốn anh ngừng đùa giỡn đi. Em không chắc em muốn sống
mà không có cô ấy,” David nhẹ nhàng nói.
Trong
một lúc Jason ngâm cứu đỉnh đầu của em trai mình. David không thường hay yêu cầu
giúp đỡ và anh không bao giờ yêu cầu
cho chính bản thân mình. Anh tự hoàn thành việc học ở trường y, từ chối lời đề
nghị được học miễn phí của anh trai. “Em sẽ không coi trọng nếu nó được trao
cho em trên một cái dĩa,” David đã nói thế. Nên bây giờ Jason chắc chắn anh vẫn
đang nợ ngập đầu vì chuyện học, nhưng anh vẫn không chấp nhận sự giúp đỡ về tài
chính.
Nhưng
bây giờ David đang nhờ anh trai mình một việc cá nhân, một việc không liên quan
đến sự giàu có của Jason. Đã từ rất, rất lâu rồi kể từ khi có bất kì ai yêu cầu
Jason một việc gì đó mà không liên quan đến tiền bạc.
“Anh
sẽ làm những gì anh có thể,” Jason nhẹ nhàng nói.
Đầu
David ngẩng lên. “Anh có ý đó? Không, không, em đang nói gì vậy? Anh sẽ không
làm những gì em đang nghĩ trong đầu đâu.”
Jason
tự nhiên cảm thấy báo động, nên anh nói. “Chính xác thì chú nghĩ gì trong đầu?”
“Sống
với cô ấy.”
“Cái
gì!” Jason lắp bắp, khiến các khách hàng lại nhìn họ. Anh nghiêng người về phía
em trai. “Chú muốn anh sống với bạn
gái chú hả?”
“Cô
ấy không phải bạn gái em. Ít nhất là chưa. Nhưng em phải có ai đó ở trong nhà để
giữ thằng bé tránh xa cô ấy. Cô ấy phải tin anh hoặc cô ấy sẽ không cho phép
anh giữ đứa trẻ.”
“Rồi
có Newsome mà chú phải đối phó nữa?”
“Phải,
và tất cả những gã khác theo đuổi cô ấy.”
“Được
rồi. Anh sẽ gọi Parker và cô ấy có thể--“
“Không!
Phải là anh. Chứ không phải thư kí của anh. Không phải đầu bếp hay phi công hay
bà lao công của anh. Chính anh.” Khi Jason sửng sốt nhìn em trai vì sự mãnh liệt
của mình, David bình tĩnh lại. “Đứa bé này cần ảnh hưởng của một người đàn ông.
Anh rất giỏi với mấy đứa ngỗ nghịch. Nhìn xem anh đã làm gì với em.”
Jason
không thể không cảm thấy được tâng bốc, và đúng là anh đã giống một người cha đối
với đứa em nhỏ của mình hơn là một người anh. Mẹ họ đã qua đời và cha họ làm việc
60 giờ một tuần, nên họ chỉ còn có nhau.
“Đi
mà,” David nói.
“Được
rồi,” Jason miễn cưỡng trả lời. Ở New York anh được biết đến là không bao giờ
thua cuộc ở bất kì cuộc thỏa thuận nào. Nhưng rồi chỉ có David mới có sức mạnh
thuyết phục anh.”
Hơn
nữa, có một phần trong Jason muốn tái đấu một trong những trận chiến trong cuộc
đời mà anh đã thua. Một đứa trẻ hư hỏng đã làm anh rời xa một trong số ít những
người phụ nữ mà anh từng nghĩ anh có thể yêu, và trong nhiều năm sau đó, anh đã
hối tiếc vì không ở lại và tranh đấu vì cô. Năm ngoái anh đã gặp lại người phụ
nữ đó. Cô đã kết hôn tốt đẹp với một người đàn ông mà Jason đã hợp tác làm ăn
và trông cô rất tuyệt. Họ có một căn nhà lớn ở Long Island, thậm chí họ còn có
vài đứa con với nhau. Bây giờ, ở tuổi 45, Jason tự hỏi cuộc đời anh sẽ ra sao nếu
anh ở lại và đấu tranh vì cô ấy, nếu anh không để cho vị nghệ sĩ lừa gạt 13 tuổi
đó đánh bại anh.
“Anh
sẽ làm,” anh nói nhỏ. “Anh sẽ ở lại và chứng kiến thằng nhóc bị trông chừng
trong khi chú ra ngoài với Amy.”
“Không
dễ đâu.”
“Anh
đoán chú nghĩ rằng phần đời còn lại của anh là
dễ dàng.”
“Anh
chưa gặp thằng nhóc đó, và anh chưa thấy cảnh Amy dính lấy thằng nhóc đó ra
sao.”
“Đừng
lo chuyện đó. Anh có thể lo liệu bất kì thứ gì chú ném vào anh. Anh sẽ chăm sóc
thằng quỷ nhỏ đó một tuần, và nếu chú không thể có cô ta vào lần này, thì chú
không xứng đáng với cô ta đâu.”
Thay
vì phun ra những câu cảm ơn, như Jason nghĩ anh sẽ làm, David lại nhìn xuống ly
bia của mình.
“Giờ
thì chuyện gì đây?” Jason nạt. “Một tuần không đủ à?” Tâm trí anh đang chạy
đua. Có bao nhiêu trận đấu trong giải Little League một người có thể tham gia
mà không bị điên? Ơn Chúa vì có điện thoại di động để anh có thể làm việc trong
khi ngồi trên khán đài. Và nếu anh bị kẹt vào chuyện gì đó, anh luôn có thể gọi
cho Parker. Cô ấy có năng lực giải quyết bất kì chuyện gì ở mọi lúc, mọi nơi.
“Em
muốn anh thề độc.”
Lúc
đó, mặt Jason đỏ lên. “Chú nghĩ anh sẽ nuốt lời?”
“Anh
sẽ giao việc lại cho người khác.”
“Anh
sẽ xuống địa ngục!” Jason lắp bắp, nhưng lại cụp mắt xuống để em trai anh không
nhìn thấy mắt anh. Nếu mấy gã ở New York hiểu anh rõ như em trai anh, thì anh sẽ
không bao giờ hoàn thành được vụ làm ăn nào cả. “Anh sẽ chăm sóc thằng nhóc một tuần,” anh nói một cách bình tĩnh
hơn. “Anh sẽ làm mọi thứ thằng nhóc thích. Anh thậm chí sẽ cho nó chìa khóa xe
của anh.”
“Nói
xạo, anh không có xe, nhớ không?”
“Vậy
anh sẽ mua một cái xe và cho thằng nhóc thứ chết tiệt đó, được chưa?” David làm
anh cảm thấy mình rất vô dụng. “Nghe này, bắt đầu chuyện này đi. Anh càng sớm
làm xong chừng nào thì anh càng sớm rời khỏi đây chừng đó. Khi nào anh có thể gặp
tạo vật đáng yêu đó?”
“Thề
độc,” David nói, mắt anh nghiêm túc nhưng giọng anh nghe như thể lúc anh bốn tuổi
và đang đòi anh trai hứa rằng sẽ không bao giờ bỏ rơi anh.
Jason
thở dài thườn thượt. “Anh thề,” anh lầm bầm, rồi anh không thể không nhìn xung
quanh để xem liệu có ai nghe thấy anh nói không. Chỉ trong ba mươi phút anh biến
từ một ông trùm kinh doanh thành một thằng nhóc mặt lấm len đang tuyên thệ lời
thề độc của mình. “Có bao giờ anh nói với chú là anh ghét giáng sinh chưa?”
“Sao
anh có thể ghét thứ gì đó mà anh chưa bao giờ tham gia vào?” David hỏi với một
nụ cười vênh váo. “Được rồi, đi thôi. Có thể chúng ta sẽ may mắn và thằng nhóc
sẽ ngủ.”
“Anh
có nên nói cho chú biết bây giờ là hai giờ sáng không? Anh không nghĩ thiên thần
bé nhỏ của chú sẽ đánh giá cao nếu chúng ta ghé qua.”
“Em
nói này, chúng ta sẽ lái xe qua nhà cô ấy, nếu đèn tắt chúng ta sẽ về. Còn nếu
đèn sáng, chúng ta sẽ biết cô ấy còn thức và chúng ta sẽ dừng lại để thăm cô ấy.
Đồng ý không?”
Jason
gật đầu khi anh uống cạn ly uýt ki, nhưng anh không thích những gì anh đang
nghĩ. Loại phụ nữ nào lại kết hôn với một gã như Billy Thompkin? Và loại phụ nữ
nào lại thức trắng đêm? Một ả say xỉn tội nghiệp có lẽ là câu trả lời duy nhất.
Khi họ rời quán bar và
đi về phía chiếc xe mui kín nơi người lái xe của Jason đang đợi, Jason bắt đầu
tưởng tượng về người phụ nữ đã lôi cuốn em trai mình đến nỗi muốn cưới cô ta.
Các sự thật chống lại cô ta đã tích lũy nhanh chóng: một người chồng say rượu,
một đứa trẻ không thể dạy dỗ, một lối sống về đêm .
Bên trong xe, Jason
nhìn qua em trai mình và tuyên bố sẽ bảo vệ anh khỏi ả đàn bà hư hỏng này, và
khi họ lái xe về phía ngoại ô của thị trấn, anh bắt đầu mường tượng hình ảnh của
cô ta. Anh có thể thấy tóc cô ta tẩy trắng, một điếu thuốc trên miệng. Cô ta có
lớn tuổi hơn David không? David còn quá trẻ, quá ngây thơ. Anh hiếm khi rời
Abernathy trong cuộc sống của mình và không biết gì về thế giới này. Sẽ thật dễ
dàng cho một số kẻ hám lợi xảo trá để lợi dụng David.
Quay qua , Jason nhìn em
trai mình vẻ trang nghiêm . "Thề độc," anh nói nhẹ nhàng , và David
mỉm cười với anh. Jason quay đi. Vì mọi thứ này, em trai anh thường là một nỗi
phiền toái, David có sức mạnh làm cho Jason cảm thấy như thể anh đáng giá với
những gì kế toán của anh bảo.
Hết chương 1
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét