Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

The Blessing - chương 2.1





Căn nhà Salma cũ còn tệ hơn anh nhớ. Nó không có được một lớp sơn trong ít nhất mười lăm năm, cái mái hiên đang bị võng xuống một bên. Và từ những gì anh có thể thấy dưới ánh trăng, anh không nghĩ mái nhà sẽ giữ khô ráo được cho bất cứ ai.

“Thấy chưa, em bảo anh rồi,” David hăm hở nói, hình như không biết gì về tình trạng của ngôi nhà. “Đèn còn sáng. Thằng bé không bao giờ ngủ; nó làm mẹ nó thức trắng đêm.”

Jason liếc nhìn em trai và nghĩ rằng anh phải kéo em trai mình ra khỏi người đàn bà này càng sớm càng tốt.

"Đi nào," David nói, đã ra khỏi xe và nửa chừng bước lên vỉa hè bị hư hỏng và dẫn đến một hàng rào đã sụp xuống được một nửa. “Anh có e ngại chuyện này không? Nếu anh--"

“Nếu anh có, chú sẽ dám thế chỗ anh, phải không?” Jason nói với một bên mày nhướng lên.

David cười toe, răng anh sáng lên dưới ánh trăng; sau đó anh nửa đi nửa chạy lên mái hiên dẫn đến cửa trước. “Đừng bước lên đó, nó—Ô, xin lỗi, anh có bị thương không? Căn nhà này cần tu sửa.”

Xoa xoa đầu bị tấm ván của mái hiên đập vào, Jason nhăn mặt với em trai. “Ừ, giống Frankenstein cần vài sự điều chỉnh.”

Nhưng hình như David không nghe anh trai nói khi anh háo hức gõ cửa, sau vài giây một người phụ nữ trẻ ra mở cửa…Miệng Jason hé ra vẻ hoài nghi, vì người phụ nữ này không phải là những gì anh mong đợi.

Amy không phải là một mỹ nhân ngư dụ dỗ đàn ông đến với mình, cô cũng không truyền cảm hứng cho những bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của cô. Cô cũng không phải lo lắng về việc đàn ông sẽ quỵ dưới chân cô vì ham muốn. Cô có mái tóc đen dài, trông nó cần được gội rửa, được búi ở sau gáy cô. Cô không trang điểm, làn da màu ngà nhợt nhạt của cô có một vài đốm trắng trên cằm. Đôi mắt đen của cô thật lớn, gần như nuốt chửng cả khuôn mặt trái xoăn; chúng chắc chắn bị lu mờ vì cái miệng nhỏ xinh của cô. Còn về cơ thể, cô thấp và mảnh mai, và từ cái cách xương cô lòi ra từ dưới quần áo, cô cần một bữa ăn ngon. Thứ duy nhất trông đầy đặn chính là ngực cô, chúng thật lớn – và được đánh dấu bằng hai vòng tròn lớn ẩm ướt.

“Chết tiệt!” Cô nói khi cô nhìn xuống chính mình, sau đó cô chạy vội vào trong nhà. “Vào đi, David, hãy tự nhiên như ở nhà! Max – ơn Chúa -  ngủ được một lúc rồi. Em ắt sẽ lấy rượu gin cho anh, nhưng mà em không có chai nào hết, nên có thể anh nên tự bằng lòng với rượu randy 50 năm tuổi, mà cái đó em cũng chẳng có luôn.”

“Cảm ơn,” David rạng ngời nói. “Trong trường hợp này thì anh nghĩ anh sẽ uống sâm panh.”

“Đổ cho anh một ca đầy nữa,” giọng nói vang lên từ chỗ tối ở cửa ra vào.

David nhìn Jason như thể để nói, Cô ấy không phải là người ngọt ngào nhất mà anh từng gặp à?

Nhưng Jason đang nhìn xung quanh căn phòng. Đã rất lâu rồi kể từ khi anh rời khỏi cái mà David gọi là ‘căn nhà trong mây’, “Anh đã sống quá nhiều trên máy bay phản lực cá nhân, khách sạn cá nhân và bất cứ thứ cá nhân gì đó đến nỗi anh quên mất phần còn lại của thế giới ra sao,” David cũng thường nói như vậy. Nên lúc này, Jason nhìn quanh căn phòng với sự chán ghét. Tồi tàn là từ đầu tiên anh nghĩ đến. Mọi thứ trông như thể chúng đến từ Goodwill: không có cái gì khớp với nhau, không có cái gì hợp với cái gì. Có một cái đi văng xấu xí bọc vải màu nâu sờn, một cái ghế cũ gớm guốc được bộc trong một thứ giống như là vải in hoa hướng dương và lá chuối. Cái bàn cà phê là một trong những cái ống lăn gỗ lớn bị bỏ đi, ai đó đã sơn lên nó cái màu kì lạ của hoa vân anh.

Điều tử tế nhất mà Jason có thể nghĩ về nó đó là trông nó giống nơi mà Billy Thompkin sẽ sống.

David húc vào sườn anh trai và hất đầu về phía cửa ra vào. “Ngừng giễu cợt đi,” anh nói nhỏ; sau đó hai người đàn ông nhìn lên khi Amy quay lại phòng.

Cô hiện ra từ phòng ngủ với một cái áo sơ mi nhăn nheo và khô ráo, hầu hết các đốm bẩn trên cằm cô đã biến mất. Khi nhìn thấy Jason nhìn đăm đăm vào mình, cô chùi thêm lần nữa, loại bỏ các đốm bẩn còn lại, sau đó trưng ra một nụ cười nửa miệng và nói, "Cháo em bé. Nếu thằng bé ăn được nhiều như nó trét vào người tôi thì nó sẽ là một chú heo nhỏ mập mạp.”

"Đây là anh họ của anh Jason," David nói. "Em biết mà, người mà anh đã nói với em. Anh ấy sẽ rất biết ơn nếu em để cho anh ấy ở lại đây cho đến khi trái tim anh ấy lành lại.”

Tuyên bố này gây choáng váng đến nỗi những gì Jason có thể làm là nhìn chằm chằm vào em trai mình.

"Vâng, tất nhiên. Em hiểu,” Amy nói. "Vào đây và ngồi xuống nào." Cô nhìn Jason. "Tôi xin lỗi vì lúc này Max không còn thức, nhưng anh sẽ gặp thằng bé trong khoảng ba tiếng nữa. Tôi có thể đảm bảo với anh điều đó,” cô cười, nói.

Jason bắt đầu đánh hơi thấy một con chuột. Và con chuột đó chính là em trai anh. Đứa em trai anh đã nâng đỡ. Đứa em trai anh luôn luôn yêu thương và ấp ủ. Là người anh có thể chết vì nó. Đứa em đó hình như đã định ra một sự thật về anh.

Rất lâu về trước Jason đã hiểu ra rằng nếu anh im miệng đủ lâu, anh sẽ tìm hiểu được những gì anh cần biết. Nhiều lần sự im lặng của anh đã đạt được những gì mà lời nói không thể làm, vì vậy anh ngồi im và lắng nghe.

“Tôi mang trà cho anh nhé?” Amy hỏi. “Nếu tôi không có sâm panh, tôi có trà. Tôi có trà hoa cúc và lá mâm xôi. Không, loại đó thích hợp với sữa hơn, và tôi nghi ngờ liệu một trong hai anh cần thứ đó,” cô nói, mỉm cười với Jason như thể anh biết tất cả những gì đang diễn ra.

Và Jason thật sự bắt đầu hiểu ra. Bây giờ anh nhận thấy một vài điều về căn phòng mà anh đã bỏ qua trước đây. Trên sàn nhà là một con hổ nhồi bông. Không, đó là nhân vật Tigger từ phim hoạt hình Winnie-the-Pooh, và có một cuốn sách bọc vải dựa vào cạnh của cái ghế hướng dương.

“Con trai cô bao nhiêu tuổi?” Jason hỏi, hàm nghiến lại.

“Hôm nay nữa là hai mươi sáu tuần,” Amy tự hào nói. “Sáu tháng.”


Jason lia đôi mắt sắc lẻm qua em trai mình. “Anh có thể gặp chú ngoài kia không?” Anh nhìn Amy. “Cô thứ lỗi cho chúng tôi.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét