Khi
David không nhúc nhích để rời khỏi cái ghế sofa màu nâu cũ, Jason thúc vào vai
em trai mình và kéo anh lên. Một lợi thế Jason có được đó là bất cứ nơi nào anh
đi anh luôn chắc chắn có một phòng tập thể dục sẵn sàng để có thể giữ được vóc
dáng của mình. David nghĩ rằng đứng trên đôi chân của mình mười bốn giờ một
ngày là đủ tập thể dục, vì vậy bây giờ Jason có lợi thế và anh gần như nhẹ
nhàng nhấc em trai mình đứng dậy.
“Bọn
anh chỉ mất một phút thôi,” David nói, cười với Amy khi Jason gần như kéo lê
anh ra khỏi nhà.
Khi
họ ở bên ngoài, Jason trừng mắt nhìn em trai mình, giọng
anh bình tĩnh và chết người. "Chú đang chơi trò gì thế? Và chú không dám
nói dối với anh đâu.”
"Em
không thể nói với anh bằng không anh sẽ chạy trở lại chiếc máy bay phản lực chết
tiệt của anh. Nhưng thực ra em không thực sự nói dối anh. Em chỉ bỏ qua một số
chi tiết. Và chẳng phải anh luôn nói không có ai nắm chắc được điều gì à?”
"Đừng
quay chuyện đó ngược trở lại anh. Anh nói chuyện về những người lạ. Anh không nghĩ rằng em trai của mình sẽ--Ôi, quên đi. Chú
vào đó và nói với người phụ nữ tội nghiệp kia là có một sai lầm ở đây, và—“
“Anh
đang nuốt lại một lời thề thiêng liêng. Em biết anh sẽ làm vậy.”
Jason nhắm mắt lại một lát để cố gắng lấy lại
sức mạnh. "Chúng ta không còn học tiểu học. Chúng ta là người lớn và—“
"Phải
rồi," David nói lạnh lùng, sau đó quay về phía chiếc xe đang đợi ở lề đường.
Oh,
lạy Chúa, Jason nghĩ. Em trai của anh có thể mang một mối thù đến thiên thu. Bằng
một bước, anh bắt lấy tay của David và dừng anh ấy lại. "Chú phải thấy rằng
anh không thể thực hiện lời hứa của anh. Anh có thể chăm sóc một cậu bé đang lớn,
nhưng điều này. . . David, đây là một đứa
trẻ. Nó mặc tã.”
"Và
anh quá vĩ đại để thay tã, đúng không? Tất nhiên, vĩ đại và giàu có”--anh chế
nhạo từ đó—“Jason Wilding quá vĩ đại để thay tã của một đứa trẻ. Anh có biết
bao nhiêu lần em phải đi đổ bô? Lồng ống thông nước tiểu? Mà em phải—“
“Được
rồi, chú thắng. Chú là thánh David và anh là hiện thân của quỷ dữ. Dù gì đi nữa,
anh không thể làm chuyện này.”
“Em
biết anh sẽ nuốt lời,” David lầm bầm, rồi đi về phía chiếc xe.
Jason
gởi một lời cầu nguyện để xin sức mạnh, sau đó nắm lấy cánh tay David một lần nữa.
"Đó là những gì chú đã nói với cô ta?" Anh hỏi trong khi hình dung
thư ký của anh bay đến Abernathy và trông chừng thằng bé. Không, là đứa bé.
Mắt
David sáng lên. "Em nói với cô ấy anh là anh họ của em và anh đang hồi phục
sau một mối tình tan vỡ và đây là Giáng sinh đầu tiên anh trải qua mà không có
người yêu của mình, vì vậy anh rất cô đơn. Và căn hộ mới của anh đang được sơn
lại, vì vậy anh không có nơi để ở trong
một tuần. Em cũng nói anh yêu trẻ con và cô ấy đồng ý cho anh ở lại với cô ấy
trong một tuần và chăm sóc Max trong khi cô ấy tìm công việc vào ban ngày.” David
hít lấy một hơi.
Không tệ như những gì
Jason nghĩ khi anh nghe lời nhận xét “trái tim tan vỡ” đó.
David có thể thấy anh
trai mình đã mủi lòng. “Những gì em cần là một chút thời gian với Amy,” anh
nói. “Em điên lên vì cô ấy. Anh có thể thấy cô ấy thật tuyệt vời. Hài hước, can
đảm, và—“
“Có trái tim bằng vàng,
anh biết.” Jason mệt mỏi nói khi anh đi về phía chiếc xe. Leon đã bước ra và mở
cửa xe sau. “Gọi Parker và kêu cô ấy nhanh chóng đến đây,” anh ra lệnh. Thật
tuyệt khi được ra lệnh. David làm anh cảm thấy như thể quay lại trường mẫu
giáo.
Jason quay qua em trai
mình. "Nếu anh làm điều này cho chú, chú sẽ không bao giờ đòi hỏi bất cứ
điều gì từ anh một lần nào nữa. Có hiểu không? Đây là một lần và mãi mãi, đặc
ân cuối cùng.”
“Danh dự của Hướng đạo
sinh”, David nói, giơ hai ngón tay và nhìn rất hạnh phúc đến Jason gần như đã
tha thứ cho anh. Nhưng ít nhất bây giờ có tin tốt là David đã nói dối anh, anh cảm thấy tự do để
làm một ít việc dối trá của riêng mình. Anh nhất định sẽ nhờ người thư ký có thẩm
quyền của mình bảo lãnh anh thoát khỏi chuyện này.
David có thể nhìn thấy
khuôn mặt của anh trai mình rằng Jason sẽ làm điều đó. "Anh sẽ không hối
tiếc này. Em hứa với anh."
"Anh hối tiếc rồi
đây," Jason lẩm bẩm khi anh theo David trở lại vào nhà. Và khi họ đã vào bên
trong, David phải mất khoảng bốn phút trước khi anh cáo lỗi cho mình, nói rằng
anh đã phải dậy sớm; sau đó anh để hai người họ lại một mình.
Và đó là lúc Jason cảm
thấy đặc biệt khó xử. "Tôi. . . ah. . . "Anh bắt đầu, không biết phải
nói gì với người phụ nữ trẻ, người đứng nhìn chằm chằm vào anh như thể cô mong
anh nói điều gì đó. Cô muốn gì từ anh? Sơ yếu lý lịch chăng? Như loại tài liệu
có thể liệt kê một số công ty Fortune 500 mà anh sở hữu, nhưng nó không nói lên
bất cứ điều gì về khả năng của anh - hoặc trong trường hợp này không có khả
năng - để thay tã.
Khi Jason không nói gì,
người phụ nữ nhẹ cười anh, sau đó nói: "Tôi hình dung rằng anh đang mệt mỏi.
Phòng ngủ phụ ở đó. Tôi xin lỗi, nhưng chỉ có một chiếc giường đơn. Tôi chưa bao
giờ có khách trước đây.”
Jason cố gắng cười đáp lại cô. Không phải là lỗi của
anh nếu em trai anh đang yêu cô ấy, nhưng, trung thực thì, Jason không nhìn thấy
có gì để yêu ở người phụ nữ này. Cá nhân
anh mà nói, anh thích người phụ nữ của mình sạch sẽ và thanh lịch, loại phụ nữ dành
cả ngày ở thẩm mỹ viện để từng sợi tóc và lỗ chân lông được chăm sóc kĩ càng.
“Túi xách của anh đâu?”
“Túi Xách?” Anh hỏi,
không biết cô đang nói gì. "Ồ, vâng. Hành lý. Tôi để nó ở. . . tại nhà của
David. Tôi sẽ lấy nó vào buổi sáng.”
Cô nhìn anh rất khó chịu.
“Tôi nghĩ rằng—“ Cô nhìn đi chỗ khác, không kết thúc câu nói của mình. "Phòng
ngủ thông qua đó, và có một phòng tắm nhỏ. Nó không nhiều nhưng—“ Cô ngừng sững
lại như thể cô không thể để mình xin lỗi vì sự thiếu thốn của căn phòng.
"Chúc ngủ ngon,
anh Wilding," cô nói, rồi quay gót và đi qua cánh cửa khác.
Jason không quen bị người
khác tản lờ. Trong thực tế, anh quen người ta xua nịnh mình hơn, khi họ thường
muốn một cái gì đó từ anh. "Phải," anh lẩm bẩm. "Chúc ngủ
ngon." Sau đó, anh đi vào căn phòng cô đã chỉ định. Căn phòng, nếu có thể,
tồi tệ hơn phần còn lại của ngôi nhà. Giường đặt ở giữa phòng, với một cái chăn
sạch sẽ, sờn cũ màu đỏ và trắng trải lên nó. Đồ nội thất duy nhất khác trong
phòng là một hộp các tông lật ngược với một cái đèn trên đó mà trông như thể
Edison có thể sử dụng nó. Có một cửa sổ nhỏ không có màn cửa và hai cửa ra vào,
một cửa trông như thể nó dẫn đến một tủ quần áo và cánh cửa còn lại dẫn vào
phòng tắm. Bên trong căn phòng được lát gạch màu trắng, một nửa của nó bị nứt.
Mười phút sau, Jason đã
cởi hết quần áo lót của mình và đang lúi húi dưới chăn. Ngày mai anh sẽ bảo thư
ký mua cho anh một tấm chăn điện.
Không hơn một giờ sau, anh bị đánh thức bởi một
âm thanh. Đó là một tiếng cào theo sau bởi một cái gì đó nghe như giấy bị nhàu
nát. Anh luôn là một người thính ngủ, nhưng những năm đi máy bay phản lực đã
làm cho mọi việc tồi tệ hơn; hiện nay anh đã gần như mất ngủ. Lặng lẽ, chân trần,
anh bước vào phòng khách. Có đủ ánh trăng để anh có thể thấy những đường nét của
đồ nội thất và giữ cho anh khỏi đụng vào chúng. Trong một lúc anh đứng yên lắng nghe. Những âm thanh phát ra
từ phòng của người phụ nữ.
Do dự, anh đứng bên
ngoài cánh cửa mở. Có lẽ cô đang làm một cái gì đó riêng tư, nhưng mắt anh tự
điều chỉnh để anh có thể nhìn thấy cô trên giường, thấy cô đang ngủ. Cảm giác
như một kẻ tọc mạch, anh quay đi để trở lại giường của mình, nhưng sau đó âm
thanh đến một lần nữa. Nhìn vào bóng tối, anh trông thấy thứ nhìn như cái cũi ở
trong góc, nhưng khi anh chớp mắt, anh nhìn thấy đó là một xe đẩy bằng gỗ cổ điển
và ngồi trên đó là thứ dường như giống một con gấu con.
Jason chớp mắt, lắc đầu,
sau đó nhìn lại khi gấu con quay đầu và cười toe toét với anh. Anh rõ ràng có
thể nhìn thấy hai hàm răng lấp lánh trong ánh sáng màu bạc nhạt.
Không nghĩ mình đang
làm gì, Jason nhón chân vào phòng và cúi xuống đứa trẻ. Anh hoàn toàn mong đợi
đứa trẻ kêu thét lên, nhưng nó không làm. Tuy nhiên, em bé đã chộp lấy khuôn mặt
của Jason và nhéo theo cái cách làm mắt anh rơm rớm vì đau.
Sau khi kéo hai bàn tay
nhỏ khỏi khuôn mặt mình, Jason mang đứa bé trở lại phòng riêng và đặt nó xuống chiếc giường đơn, kéo chăn cho
đứa bé, sau đó nói nghiêm khắc, "Bây giờ đi ngủ." Em bé chớp mắt lên
nhìn anh một vài lần, vì lăn lộn xung quanh nên đứa bé nằm chéo trên giường, và
nhanh chóng đi ngủ.
"Không tệ,"
Jason nói trong lúc tự thán phục thành tựu của mình. Không tệ chút nào. Có lẽ
David đã đúng khi nói rằng anh trai mình luôn có cách với trẻ em. Quá tệ là
Jason đã không sử dụng giọng điệu cứng rắn nhất của mình với thằng bé tệ hại
kia nhiều năm về trước. Có lẽ. . .
Anh chững lại khi anh
nhận ra rằng bây giờ anh không có chỗ để ngủ. Ngay cả khi anh đã xoay đứa trẻ lại,
giường quá hẹp cho cả hai người họ khi đứa trẻ mập mạp như một con gà tây Giáng
sinh. Đừng hỏi tại sao ấn tượng đầu tiên của anh về thằng nhóc là một con gấu
con.
Giờ thì sao? Jason
nghĩ, nhìn vào đồng hồ. Giờ là 04:00 sáng và New York không mở cử, vì vậy anh không
thể làm bất kỳ công việc gì. Ah, anh nghĩ, New York có thể đóng cửa, nhưng
London đã mở rồi.
Sau khi mặc áo len để
khỏi bị lạnh, anh lấy điện thoại di động của mình từ túi áo khoác và đi đến cửa
sổ, nơi tín hiệu sẽ tốt hơn, và quay số. Năm phút sau đó, anh đã kết nối với một
cuộc gọi hội nghị với người đứng đầu một công ty lớn mà Jason đã mua gần đây.
Trong hoạt cảnh anh có thể nghe thấy âm thanh của một bữa tiệc Giáng sinh văn
phòng, và anh có thể nói rằng các giám đốc đang khó chịu và mất vui, nhưng nó
không quan trọng với Jason. Kinh doanh là kinh doanh, và họ nhận ra được càng sớm
càng tốt.
Hết chương 2

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét