Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

The Blessing - Chương 3.1




MÌNH KHÔNG THÍCH ANH TA, AMY NGHĨ KHI CÔ NằM TRÊN GIƯờNG. Vì một số lý do kì lạ, Max vẫn còn đang ngủ; cô có thể nhìn thấy thằng bé nằm thành một đống trong xe đẩy cũ đã từng là của Billy. 

"Mình không thích anh ta, mình không thích anh ta, mình không thích anh ta," cô nói to, sau đó lo lắng liếc nhìn về phía xe đẩy, nhưng Max không nhúc nhích. Cô phải đánh thức thằng bé trong một hoặc hai phút nữa hoặc cô sẽ bị khóc lóc đòi sữa, nhưng thật là tuyệt khi có vài phút để suy nghĩ. 

Khi David đề nghị cô cho phép anh họ đồng tính của anh đến sống với cô trong một tuần, Amy đã sẵn sàng nói không. "Em sẽ cho anh ta ăn gì?" Cô hỏi. "Em chỉ có thể đủ khả năng để nuôi Max và em." 

"Anh ấy, uh, anh ấy. . . Anh ấy thích nấu ăn. Và, ừm, anh chắc chắn rằng anh ấy rất muốn nấu ăn cho ai đó. Anh ấy sẽ mua tất cả mọi thứ em cần,” cái cách David nói làm Amy không tin anh. "Không, thực đấy, anh ấy sẽ làm vậy. Nghe này, Amy, anh biết đây là một sự đòi hỏi quá đáng, nhưng Jason và bạn trai vừa chia tay, và anh họ của anh không có nơi nào để đi. Em sẽ cho anh một ân huệ thật sự đấy. Anh muốn để cho anh ấy ở lại nhà anh, nhưng em biết cha anh nghĩ sao về người đồng tính mà.”

Trên thực tế, Amy chỉ gặp Bertram Wilding một lần duy nhất và cô không biết ông cảm thấy thế nào về bất cứ điều gì ngoại trừ bánh kẹp xúc xích ớt (Ông thích chúng) và bóng bầu dục ( cũng thích nốt ). "Không còn ai khác à? Anh biết tất cả mọi người trong thị trấn,” cô rền rĩ. David rất tốt với cô; anh không bắt cô trả một xu nào cho việc nhiễm trùng tai của Max hoặc việc chích ngừa, và anh gửi y tá của mình đến để giúp đỡ khi Amy bị cúm ba ngày. Thật không dễ dàng để làm một người mẹ đơn thân với một ngân sách eo hẹp, nhưng với sự giúp đỡ của David cô có thể sống sót. Vì vậy, cô nợ anh. 

"Em có một phòng ngủ và em cần anh ấy. Em không kì thị người đồng tính, phải không?” Anh hỏi, ngụ ý rằng anh có thể đã đánh giá sai về cô. 

"Tất nhiên là không. Chỉ là vấn đề của không gian và, ừm, tiền bạc. Em không có đủ khả năng để nuôi anh ta chứ đừng nói gì đến trả tiền giữ trẻ cho anh và”

"Em chỉ cần để đó cho anh", David nói.  “Thực tế thì, để mọi thứ cho anh. Jason sẽ giúp em làm tất cả mọi thứ, và anh ấy sẽ làm cho cuộc sống của em dễ dàng hơn nhiều. Tin anh đi. "

Vì vậy, cô đã tin anh ta, cũng giống như mọi người khác trong thị trấn này tin tưởng anh, và cô nhận được gì? Một người đàn ông cao 1,83 mét thích chế nhạo khiến cô muốn chạy trốn, vậy đấy. Đêm qua, hay đúng hơn, lúc cho ăn vào 2 giờ sáng nay, cô đã phải cắn lưỡi  để tránh nói một lời nhận xét chua cay khi cô nhìn anh ta quan sát ngôi nhà, môi trên anh ta xoắn lại vẻ ghê tởm. Anh ta mặc một bộ đồ trông như thể nó có giá cao hơn ngôi nhà của cô và cô có thể cảm thấy sự coi thường của anh ta. Ngay sau đó cô muốn nói với David hãy đưa anh ta đi, rằng cô sẽ không để cho anh ta đến gần con trai mình.

Rồi sau đó cô  nhớ lại những gì David đã nói với cô về người đàn ông tội nghiệp và trái tim tan vỡ. Nhưng theo Amy anh ta trông không có vẻ phiền muộn bằng cơn giận dữ; giận dữ với cả thế giới, hay có lẽ chỉ đặc biệt giận dữ với cô thôi. Khi anh ta yêu cầu David ra ngoài với anh ta, Amy gần như cài chốt cửa lại để nhốt hai người họ bên ngoài, sau đó quay lại chiếc giường ấm áp của cô.

Nhưng cô không làm, và bây giờ cô sẽ phải dành cả một tuần với gã ngớ ngẩn này, cô nghĩ. Toàn bộ một tuần trong cuộc đời cô bị chế nhạo. Một tuần—

Cô không nghĩ nữa vì qua bức tường mỏng có tiếng động nặng nề của một thứ gì đó rơi xuống, và tiếp theo đó là tiếng thét kinh hoàng của Max. Amy đã ra khỏi giường ngay lập tức và vào phòng ngủ phụ của mình trước khi anh có thể ẵm đứa trẻ lên. 

"Tránh ra", Amy nói, đẩy tay anh, khi cô tóm lấy đứa bé và ôm ấp nó trong lòng. "Im nào, con yêu," cô nói, ôm đứa bé thật chặt, trái tim cô đập thình thịch. Thằng bé đã rơi khỏi giường. Nó có bị đập đầu không? Có ổn không? Chấn động? Tổn thương não? Tay cô lần qua người thằng bé, tìm kiếm chỗ sưng, máu, bất cứ điều gì không ổn. 

"Tôi nghĩ nó chỉ sợ hãi thôi," Jason nói. "Nó rơi xuống gối, hơn nữa, nó mặc đủ quần áo để cô có thể thả nó xuống từ một tòa nhà và nó sẽ không bị tổn thương.” Lúc đó anh đã trao Amy thứ cô tưởng tượng anh nghĩ là một nụ cười. 

Amy nhìn anh trừng trừng. Max đã ngừng khóc và bây giờ đang uốn éo thắt lưng khi cậu nhóc di chuyển đầu xuống, để cho cô biết rằng cậu muốn bú sữa. 

"Ra ngoài," cô nói với Jason. "Tôi không muốn anh ở đây."

Người đàn ông nhìn cô như thể anh ta không hiểu tiếng Anh. 

"Tôi nói ra ngoài. Anh bị đuổi.”

Cô gặp khó khăn để ôm Max khi cậu chúi xuống. "Mang. . . điện thoại của anh và đi đi.” Dễ thấy rằng anh đã đứng bên cửa sổ nói chuyện trong khi anh ta bỏ em bé một mình trên chiếc giường đơn. Cô không muốn để Max cho một người quá bất cẩn như vậy chăm sóc.

"Tôi chưa bao giờ bị đuổi việc trước đây", Jason nói, mắt anh mở to. 

"Luôn có lần đầu tiên cho tất cả mọi thứ." Khi Jason không di chuyển, cô siết chặt môi. "Tôi không có xe, vì vậy nếu anh muốn đi, gọi David. Tôi sẽ lấy số của anh ấy.”

"Tôi biết số của nó," Jason nói khẽ, vẫn đứng đó nhìn cô. 

"Vậy, dùng nó đi!" Cô vừa nói vừa quay đi, vòng tay quanh cơ thể loay hoay của Max. Cô đi hiên ngang vào phòng khách, đặt Max xuống trên hai cái gối ở trường kỷ, để tay sau đầu cậu, sau đó giận dữ tháo chiếc áo ngủ để lộ ngực ra. Max nhanh chóng đút miệng vào, sau đó cậu nằm đó nhìn lên mẹ mình chăm chú, rõ ràng nhận thức được một cái gì đó đang xảy ra. 

"Nghe này, tôi-Oh, xin lỗi," Jason nói khi anh quay lưng lại với cô, và Amy có thể cảm thấy cơn bối rối của anh khi nhìn thấy cô cho con bú. Kéo một tấm chăn em bé từ phía sau trường kỷ, cô che mình và hầu hết người đứa bé lại.

"Tôi muốn một cơ hội thứ hai," Jason nói, vẫn xoay lưng lại với cô. "Tôi đã ở trong. . .” Anh gần như bị nghẹn lời. "Tôi đã sai khi để thằng bé lại một mình trên giường. Nhưng tôi, uh, tôi có ý tốt. Tôi nghe thấy thằng bé, vì vậy tôi đã đưa nó ra khỏi cái cũi của mình. Tôi chỉ muốn cho cô vài giờ để ngủ, đó là tất cả.”

Theo như Amy nghĩ, mọi lời nói phát ra từ miệng của người đàn ông này là một cuộc đấu tranh. Bạn sẽ nghĩ rằng trước đây trong cuộc đời mình anh ta chưa bao giờ xin lỗi. Không, thực ra thì, nghe được điểm nhấn trong giọng của anh ta, bạn sẽ nghĩ rằng anh ta chưa bao giờ làm điều gì sai trái trong cuộc sống của mình trước đây. 

"Anh đang yêu cầu tôi cho một cơ hội thứ hai với mạng sống của con tôi sao?" Cô hỏi bình tĩnh hỏi, vẫn đang nhìn vào lưng anh. 

Chậm rãi, anh quay lại, thấy rằng cô đã được che chắn, sau đó ngồi xuống chiếc ghế hoa hướng dương. "Tôi thường không quá. . . thiếu cảnh giác như vậy. Thông thường, tôi trông nom vài vấn đề trong một lúc và thực hiện chúng cùng một lần. Thông thường, tôi có thể xử lý bất cứ điều gì được ném vào đường đi của tôi. Thực tế thì, tôi tự hào mình có khả năng xử lý bất cứ chuyện gì.”
"Anh không cần phải nói dối với tôi; David đã nói với tôi tất cả mọi thứ.” Khi cô nói như vậy khuôn mặt của người đàn ông biến thành sắc thái kì lạ của hoa oải hương, và cô rút lại lời hứa của mình để tống khứ anh ta đi. Mình không thích anh ta, cô lặp đi lặp lại với chính mình. 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét