“Anh nên giết chú, chú biết thế phải không? Giết chú
ngay tức khắc,” Jason Wilding nói, nhìn em trai anh từ dưới đôi lông mày đen thẳng
bị che phủ bởi mái tóc dày màu xám thép.
“Còn tin gì mới hơn không?” David nói, mỉm cười với
anh trai mình, nụ cười có sức mê hoặc làm người ta tin tưởng anh bằng cả mạng sống
của họ. David Wilding, hay anh thường được biết đến như Bác sĩ David đối với mọi
người ở Abernathy, Kentucky, anh cầm ly bia và nốc một hơi dài, trong khi Jason
nhấp nháp ly rượu mạch nha của anh.
“Vậy chú muốn gì?” Jason hỏi, nhướng mày. Đó là cái
nhìn khiến nhiều doanh nhân phải run rẩy.
“Giờ thì cái gì khiến anh nghĩ em muốn gì?”
“Nhiều năm kinh nghiệm. Phần còn lại của thị trấn có
duy nhất một con ngựa này có thể nghĩ chú sắp thành một vị thánh, nhưng anh hiểu
chú rõ hơn. Em đang định làm gì đó và chú muốn thứ đó từ anh.”
“Có lẽ em chỉ muốn thăm hỏi ông anh nổi tiếng của
mình và cách duy nhất em có thể bảo anh về nhà vào Giáng Sinh là nói cho anh biết
rằng Cha sắp chết.”
“Trò lừa rẻ tiền,” Jason nói với đôi môi mím chặt.
Anh bắt đầu mò mẫm trong túi áo sơ mi để tìm thuốc lá, rồi nhớ ra rằng anh đã bỏ
thuốc hơn hai năm về trước. Nhưng có điều gì đó về việc ở trong một quán bar tại
thị trấn nơi anh lớn lên đã thể hiện phần con người tốt đẹp xưa cũ trong anh.
“Đó là điều duy nhất em có thể nghĩ ra,” David nói để
biện hộ cho những gì anh đã làm. Anh đã đánh điện xuyên đại dương để nói cho
người anh trai giàu có, cuồng công việc ở New York biết rằng cha họ bị lên cơn
đau tim và có lẽ chỉ còn sống được vài ngày nữa thôi. Trong vài giờ đồng hồ chiếc
phi cơ riêng của Jason đã đáp xuống một sân bay cách Abernathy 50 dặm, và một
giờ sau đó Jason đứng trong phòng khách nhà họ. Khi Jason nhìn thấy cha anh uống
bia và chơi xì phé với mấy ông bạn thân, có một vài phút, David đã lo sợ cho mạng
sống của mình. Nhưng, như anh hiểu rõ, tiếng quát tháo của Jason còn tệ hơn cả
nấm đấm.
“Anh sẽ không ở lại,” Jason nói, “vậy nên quên cái ý
tưởng đó đi.”
“Tại sao không?” David nói, cố gắng nghe thật ngây
thơ. Từ lâu trong gia đình họ có một trò đùa rằng David có thể chối tội với bất
cứ điều gì và Jason luôn bị đổ lỗi vì mọi thứ. Là do vẻ ngoài của họ. David có
mái tóc vàng óng với đôi mắt xanh thẳm cùng với nước da trắng hồng. Ngay cả ở
tuổi 37 anh vẫn trông như một thiên thần. Và khi anh mặc áo blu trắng, với cái ống
nghe trên cổ, mọi người nhìn thấy anh đều thở phào nhẹ nhõm, vì bất kì người
đàn ông nào cũng trông thật siêu phàm khi anh ta có khả năng cứu người.
Mặt khác, Jason là bóng tối cũng như David là ánh
sáng, cha của anh thường nói, “Ngay cả khi con không làm gì cả, trông con giống
như đã làm,” vì Jason sinh ra với vẻ mặt cau có.
“Để em đoán,” David nói, “anh đã đặt phòng bốn tuần ở
Tahiti và anh sẽ lên giường với ba người phụ nữ cùng lúc.”
Jason chỉ hớp một ngụm uýt ki và nhìn em trai mình với
vẻ tinh nghịch.
“Không, không, đừng nói với em.” David nói. “Em thật
sự có thể đoán được chuyện này. Có lẽ là ở Paris và anh đang hẹn hò với một cô
người mẫu dáng phẳng nào đó. Một tạo vật cao và lạnh lùng với bộ ngực bằng nhựa.”
Jason nhìn đồng hồ của mình. “Anh phải đi, Leon đang
đợi.”
David biết Leon là phi công riêng của anh trai mình,
trong những trường hợp như chuyến đi này, anh ấy sẽ kiêm luôn lái xe. David
cũng biết rằng nhân viên của Jason được đối xử như gia đình của anh, kể từ khi
anh không thèm quay về nhà và anh luôn quá bận rộn để tạo dựng gia đình của
riêng mình.
Jason nhìn em trai, rồi kết thúc ly rượu và đứng dậy.
“Nghe này, em biết anh muốn ở lại và nghe em chọc cười anh đến thế nào mà, nhưng
anh có—“
“Để em nói cho,”
David nặng nề nói. “Anh có việc phải
làm.”
“Phải, đúng vậy, và anh không thể hình dung được chỉ
Giáng sinh mà người ta dừng bị bệnh,
ngay cả nơi ít dễ chịu như Abernathy.”
“Không, và họ không ngừng cần được giúp đỡ, thậm chí ở Abernathy.”
Lúc đó Jason ngồi xuống. David yêu cầu giúp đỡ chỉ
khi anh thật sự cần nó. “Nó là gì vậy? Tiền à?” Jason nói. “Bất cứ thứ gì chú cần,
nếu anh có nó sẽ là của chú.”
“Em ước gì nó đúng như vậy,” David nói, nhìn ly bia
của anh.
Jason ra hiệu cho người bồi bàn mang một ly rượu mạch
nha khác, và David ngẩng đầu nhìn anh với vẻ suy xét. Jason không phải là người
uống nhiều rượu. Anh bảo rượu làm cùn não anh và anh cần sự sáng suốt nếu anh
muốn làm việc. Và tất nhiên làm việc là mọi thứ trong cuộc đời của Jason.
“Em đang yêu,” David nói nhẹ nhàng; sau đó khi anh
trai anh im lặng, anh nhìn lên và thấy một trong những nụ cười hiếm có của anh
trai.
“Và gì khác nữa?” Jason hỏi. “Cô ấy lầm đường lạc lối
à? Và các cô chíp hôi ở thị trấn này kịch liệt phản đối vì bác sĩ David đáng
kính của họ không còn độc thân nữa?”
“Em ước gì anh đừng ghét thị trấn này đến thế. Đây
là một nơi tuyệt vời, thật đấy.”
“Nếu như chú thích những người người có đầu óc bảo
thủ,” Jason nói vui vẻ.
“Nghe này, những gì đã xảy ra với Mẹ - Không, em
không định nhắc tới chuyện đó. Em thích thị trấn này và em dự định ở lại.”
“Với người yêu mới của chú. Vậy vấn đề với cô gái
này là gì mà chú nghĩ chú cần anh? Anh có biết cái quái gì về yêu đương đâu?”
“Anh biết về chuyện hẹn hò. Em thấy tên anh trong tất
cả mục báo xã hội.”
“Hừm. Anh cần giao thiệp làm ăn trong mấy buổi lễ từ
thiện đó…và rất có ích cho anh khi có phụ nữ theo cùng,” Jason nói mà không có
cảm xúc gì nhiều.
“Thật hay khi
những người phụ nữ anh hộ tống tình cờ là một vài người đẹp nhất thế giới.”
“Và là những người tham lam nhất,” lần này Jason nói
với chút ít cảm xúc. “Chú có biết chi phí cho nguyên liệu máy bay tốn bao nhiều
tiền không? Nếu có, thì chú nên kể tiếp chuyện gì đã xảy ra để khiến chú nói dối
và thông đồng để kéo anh đến đây.”
“Em nghĩ chi phí cho một chuyến đi như vầy ít hơn
nhiều so với một cái máy đo điện tâm đồ.”
Jason không bỏ lỡ lời bóng gió. “Chú thắng rồi, nên
ngừng cầu xin và kể tiếp đi. Chú yêu ai và vấn đề là gì? Chú muốn anh chi trả
cho đám cưới à?”
“Tin hay không thì tùy,” David giận dữ nói, “vài người
trên quả đất này cần thứ khác từ anh chứ không phải tiền bạc mà nó dường như là
cả cuộc sống của anh.”
Ngay lập tức, Jason chùn bước. “Anh xin lỗi vì lời
ám chỉ. Chỉ cần kể với anh về người phụ nữ đó và anh có thể làm cái quái gì để
giúp chú.”
David thở vào một hơi. “Cô ấy là góa phụ. Cô ấy…”.
Anh ngước lên nhìn anh trai mình. Cô ấy là góa phụ của Billy Thompkins.”
Jason khẽ huýt sáo.
“Cô ấy không phải vậy đâu. Em biết Billy có vấn đề,
nhưng—“
“Phải, bộ ba:
ma túy, nghiện rượu, và lái xe.”
“Anh không biết anh ta vào những năm cuối đời. Cuối
cùng anh ta cũng ổn định. Anh ta qua bên kia sông để làm việc. Hai năm sau đó
anh ta quay lại với Amy và cô ấy đang mang thai bốn tháng. Dường như đời anh ta
đã sang một trang mới. Anh ta thậm chí còn mua một căn nhà Salma cũ**.”
Jason nhướng mày. “Cái
đống đó còn đứng được à?”
“Khá được. Dù sao thì,
anh ta mua nó với sự giúp đỡ của người mẹ. Bà ấy ký đồng thế chấp.”
“Nhưng ai ở Abernathy
này sẽ cho Billy mượn tiền?”
“Chính xác. Nhưng nó
không thành vấn đề. Bởi vì bốn tháng sau anh ta chết. Đâm vào một cái cây với tốc
độ khoảng 80.”
“Say rượu?”
“Phải, say rượu, và vợ
anh ta chẳng còn ai ngoài Mildred. Anh nhớ bà ấy không? Mẹ của Billy ấy?”
“Anh luôn thích bà ấy,”
Jason nói. “Bà ấy xứng đáng với thứ tốt hơn Billy.”
“Ừm, bà ấy có Amy. Cô ấy
là người ngọt ngào nhất anh từng gặp.”
“Vậy vấn đề của chú là
gì? Anh không tưởng tượng được Mildred sẽ cản trở chú. Đừng nói với anh là
Cha—“
“Ông yêu Amy nhiều như
em vậy,” David nói, nhìn xuống ly bia đã vơi phân nửa của anh.
“Nếu chú không nói tiếp,
anh đi đây,” Jason dọa.
“Là con trai cô ấy. Em
kể với anh là Amy đang mang thai khi quay lại với Billy. Ừm, nó là con trai.”
“Chú đỡ đẻ cho nó?”
Jason hỏi, mày nhướng lên.
“Không, đừng có bắt đầu
đấy. Nó khác khi anh là bác sĩ cho một phụ nữ.”
“Hừm. Con trai cô ấy
thì sao. Nó có giống cha không?”
“Billy có khiếu hài hước.
Còn thằng bé…Anh phải gặp nó để hiểu ý em là gì. Nó rất ngỗ nghịch. Hoàn toàn
không có lương tâm. Thằng nhóc là một con quái vật nhỏ mưu mô và quỷ quyệt nhất
mà em từng gặp. Ghen tị không thể miêu tả hết thằng bé. Nó hoàn toàn điều khiển
Amy.”
“Và cô ấy không biết những
gì thằng bé đang làm, đúng không?” Jason nói, môi mím chặt. Anh đã từng ở hoàn
cảnh giống như David. Nhiều năm trước, anh gặp một người phụ nữ mà anh cảm thấy
nhiều hơn là sự thu hút thể xác. Sau một lần hẹn hò thì anh bắt đầu nghĩ có lẽ
có thể có thứ gì đấy giữa hai người họ. Nhưng sau đó anh gặp đứa con trai 13 tuổi
của cô ấy. Thằng nhóc là một tên tội-phạm-hành-động. Nó lục lọi túi áo khoác của
anh và ăn cắp bất kì cái gì nó tìm thấy. Một lần nó lấy chìa khóe xe của anh,
làm anh rời đi mà không có chiếc Jaguar của mình vào đêm đó. Một tuần sau chiếc
xe được tìm thấy dưới đáy của Sông Đông. Dĩ nhiên mẹ của thằng nhóc không tin
con mình làm những chuyện như vậy, sau đó họ chia tay. Lần cuối cùng Jason nghe
tin, thằng nhóc đang làm việc tại Wall Street và là một tỉ phú.
“Anh có kinh nghiệm
trong chuyện này à?” David hỏi.
“Một ít. Chú không thể ở
bên cô ấy trừ khi thằng bé cho phép, phải không? Và người mẹ rất yêu thương
nó.” Có một chút cay đắng trong giọng anh.
“Giống như anh chưa bao
giờ thấy trong cuộc đời mình. Cô ấy không đi đâu mà không có thằng bé. Em cố
thuyết phục cô ấy để em mướn người giữ trẻ, nhưng cô ấy quá kiêu hãnh để nhận sự
giúp đỡ của em, nên hoặc thằng bé đi với chúng em hoặc chúng em không đi đâu hết.
Và không thể nào ở lại nhà cô ấy được.” David nghiêng người qua nửa bàn. “Thằng
bé không chịu ngủ. Ý em là. Không bao giờ. Thằng bé hoặc là quái vật hoặc là
con của quỷ. Và dĩ nhiên Amy dành 100 phần trăm sự quan tâm cho thằng bé mỗi
khi nó thức.”
“Bỏ cô ta.” Jason nói.
“Tin anh đi. Nhanh chóng rời xa cô ta. Nếu như chú có được cô ta, thì chú phải
sống với thằng nhóc. Và một buổi sáng chú sẽ tỉnh giấc với một con rắn mang
bành trên giường.”
“Con rắn phải chiến đấu
với Max để tìm chỗ trống.”
“Thằng nhóc vẫn còn ngủ
với mẹ nó?” Jason nói với vẻ ghê tởm.
“Khi nó muốn.”
“Chạy đi.”
“Anh nói thì dễ lắm.
Anh chưa bao giờ yêu. Xem này, em nghĩ em có thể xử lý thằng nhóc nếu em có được
mẹ nó. Nhưng sự thật là, em không có thời gian ở một mình với cô ấy.” Đến đó
David ngước lên nhìn Jason theo cái cách anh đã thấy hàng ngàn lần trước đây.
“Ôi, không, không. Đừng.
Chú đừng kéo anh vào chuyện này. Anh còn công việc nữa.”
“Không, anh không có. Đã bao nhiêu lần em nghe anh
phàn nàn vì nhân viên của anh muốn dành thời gian nghỉ vào dịp Giáng sinh ? Vì
vậy, năm nay anh có thể ở lại đây giúp em và cho thư ký của anh nghỉ một thời
gian. Tiện đây thì sinh vật tuyệt vời đó sao rồi?”
“Khỏe.” Jason nghiến răng nói. “Vậy đó là những gì
chú muốn? Chú muốn anh bắt cóc thằng nhóc? Hay có lẽ chúng ta nên kết thúc và
giết nó luôn.”
“Thằng nhóc cần một người cha,” David nói, miệng
nhăn nhó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét