Sáng
hôm sau, trước khi bất kì thành viên nữ nào trong gia đình anh có thể ngừng lại
thứ mà theo Daniel biết đó là thói quen không thích hợp, anh sải bước xuống sảnh
chính và gõ lên cánh cửa của phòng khách màu xanh. Anh đã vận đồ du hành; anh định
khởi hành đến London trong vòng một giờ nữa.
Không có âm thanh nào trong phòng, nên Daniel gõ lần
nữa. Lần này anh nghe tiếng sột soạt, sau đó là âm thanh ngái ngủ “Vào đi.”
Anh vào, đóng cửa lại sau lưng ngay khi anh nghe tiếng
Anne thở dốc, “Thưa đức ngài!”
“Ta cần nói chuyện với em,” anh nói ngắn gọn.
Cô gật, kéo chăn lên đến tận cằm, điều đó làm anh
nghĩ thật kì cục, chúng làm cô giống như đang mặc một cái bao tải thay vì váy
ngủ.
“Ngài làm gì ở đây?” cô hỏi, chớp mắt dữ dội.
Không mào đầu, anh nói, “Sáng nay ta sẽ đi London.”
Cô không nói gì.
“Ta chắc em đã biết cương ngựa bị cắt.”
Cô gật.
“Là đức ngài Ramsgate,” anh nói. “Là người của ông
ta. Có thể là gã mà ta ra xem chừng. Người mà ta bảo là say rượu.”
“Ngài nói hắn phá phách từ chuồng ngựa đến quán trọ,”
cô thì thào
“Đúng vậy,” anh nói, mỗi thớ cơ trong người anh căng
ra để giữ anh đứng yên khi anh nói chuyện. Nếu anh di chuyển, nếu anh buông bỏ
sự đề phòng dù chỉ một giây, anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Có lẽ anh sẽ gầm
lên. Anh có thể đấm vào tường. Tất cả những gì anh biết là có một cơn thịnh nộ
đang dâng lên trong anh, và mỗi lần anh nghĩ là anh tới giới hạn, rằng cơn cuồng
nộ của anh không thể tăng lên được nữa, thì có thứ gì đó bên trong dường như vọt
lên và nổ răng rắc. Da anh trở nên thít chặt, sự giận dữ, phẫn nộ--đang đấu
tranh để bùng nổ.
Nóng hơn. Đen tối hơn. Siết chặt từng mảnh tâm hồn
anh.
“Đức ngài Winstead?” cô khẽ nói, anh không thể hình
dung cơn giận dữ nào đang hiện diện trên mặt mình, bởi vì mắt cô mở lớn và lo lắng.
Sau đó, với tiếng thì thầm vừa đủ: “Daniel?”
Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh.
Anh nuốt xuống, nghiến răng lạ khi anh cố kiềm chế.
“Đây không phải là lần đầu ông ta cố giết ta,” cuối cùng anh nói. “Nhưng đây là
lần đầu tiên ông ta gần như cố giết một người khác.”
Anh quan sát cô kĩ càng. Cô vẫn đang trùm chăn cho tới
cằm, ngón tay cô nắm góc chăn. Miệng cô mở ra, như thể cô muốn nói gì đó. Anh đợi.
Cô không lên
tiếng.
Anh đứng im, cơ thể anh đứng thẳng, tay anh đan lại ở
đằng sau lưng. Có thứ gì đó cực kì cứng nhắc đến không chịu được vào lúc này,
cho dù sự thật rằng Anne ở trên giường, tóc cô rối tung trong giấc ngủ, một món
tóc dày nằm trên vai phải của cô.
Họ không thường nói chuyện cứng nhắc với nhau như vậy.
Có lẽ họ nên kết thúc, có lẽ chuyện này sẽ cứu anh khỏi cơn mê đắm, điều đó sẽ
cứu cô khỏi đồng hành cùng anh vào cái ngày Ramsgate chọn để ra tay.
Rõ ràng sẽ tốt cho cô nếu họ chưa bao giờ gặp mặt.
“Ngài sẽ làm gì?” cuối cùng cô hỏi.
“Khi ta tìm ông ta à?”
Cô nhẹ gật đầu.
“Ta không biết. Nếu ông ta may mắn ta sẽ không bóp cổ
ông ta ngay lúc thấy mặt. Ông ta cũng có thể đứng sau vụ tấn công ở London. Người
mà chúng ta nghĩ đến thật xui xẻo, một vài tên cướp tầm thường cho một ví tiền
nặng kí.”
“Có lẽ là vậy,” cô nói. “Ngài không biết được. Người
ta trộm cướp mọi lúc ở London. Nó—“
“Em đang bảo vệ ông ta?” anh ngờ vực.
“Không! Dĩ nhiên không. Chỉ là…Ừm…” Cô nuốt xuống, chuyển
động co thắt đó loang xuống cổ họng cô. Khi cô lại cất lời giọng cô nghe khá nhỏ.
“Ngài không có nhiều thông tin lắm.”
Trong một lúc anh chỉ nhìn cô, nghi ngờ mình có thể
nói được gì. “Ta đã mất ba năm để chạy trốn khỏi người của ông ta ở châu Âu,”
cuối cùng anh nói. “Em có biết điều đó không? Không à? Ừm, đúng vậy. Ta phát bệnh
vì chuyện đó. Nếu ông ta muốn trả thù ta, chắc chắn ông ta sẽ làm vậy. Ba năm của
đời ta bị đánh mất. Em có biết như thế là sao không? Ba năm cuộc đời bị tước khỏi
em?”
Môi cô hé ra, trong một khắc anh nghĩ có lẽ cô sẽ
nói vâng. Cô trông sững sờ, như bị thôi miên, sau đó cô nói, “Tôi rất tiếc.
Ngài tiếp tục đi.”
“Ta sẽ nói chuyện với con trai lão trước tiên. Ta có
thể tin tưởng đức ngài Hugh. Hoặc ít nhất ta nghĩ ta có thể.” Daniel nhắm mắt
trong một lúc và hít thở, cố gắng giữ sự cân bằng đang dao động. “Ta không biết
còn có thể tin ai nữa.”
“Ngài có thể--“ Cô ngừng. Nuốt xuống. Cô định nói rằng
anh có thể tin cô à? Anh nhìn cô chăm chú, nhưng cô quay đi, mắt cô tập trung
vào gần cửa sổ. Màn cửa đã được kéo ra, nhưng cô vẫn nhìn nó như thể có gì đó để
nhìn. “Tôi chúc ngài thượng lộ bình an,” cô thì thầm.
“Em giận ta,” anh nói.
Đầu cô quay sang đối mặt với anh. “Không. Không, dĩ
nhiên không. Tôi sẽ không bao giờ--“
“Em sẽ không bị thương nếu em không đi xe ngựa với
ta,” anh cắt ngang. Anh sẽ không tha thứ cho mình vì những vết thương anh gây
ra cho cô. Anh cần cho cô biết. “Là lỗi của ta khi em—“
“Không!” cô thét, sau đó cô nhảy khỏi giường, lao về
phía anh rồi đột ngột dừng lại. “Không, không đúng. Tôi—tôi chỉ--Không,” cô
nói, quá cứng rắn để nổi cằm cô đanh lại thành hình dấu chấm. “Không phải vậy.”
Anh nhìn cô chằm chằm. Cô đang ở trong tầm tay anh.
Nếu anh nghiêng về trước, nếu anh vươn tay ra, anh có thể nắm lấy cánh tay cô.
Anh có thể kéo cô vào anh, họ sẽ tan chảy trong vòng tay nhau, anh trong cô, cô
trong anh, cho đến khi họ sẽ không biết nơi kết thúc và bắt đầu.
“Không phải lỗi của ngài,” cô nỗ lực nói.
“Ta là người đức ngài Ramsgate muốn trả thù,” anh nhẹ
nhàng nhắc cô.
“Chúng ta không—“ cô quay đi, nhưng không phải trước
khi bàn tay cô quẹt qua mắt. “Chúng ta không phải chịu trách nhiệm cho hành động
của người khác,” cô nói. Giọng cô rung rẩy vì xúc động, cô tránh nhìn vào mắt
anh. “Đặc biệt là từ những kẻ điên,” cô kết thúc.
“Không,” anh nói, giọng anh nghe thật xa lạ trong
không khí thoáng đãng của buổi sáng. “Nhưng chúng ta chịu trách nhiệm cho những
thứ xung quanh mình. Harriet, Elizabeth, và Frances—em sẽ không để ta bảo vệ
chúng à?”
“Không,” cô nói, mày cô nhăn lại vì đau buồn. “Tôi
không có ý đó. Ngài biết là không—“
“Ta chịu trách nhiệm cho mọi người trong vùng đất
này,” anh cắt ngang. “Cả em nữa, trong khi em ở đây. Chừng nào ta biết có kẻ muốn
ta chết, thì đó là trách nhiệm và bổn phận của ta để đảm bảo không có ai bị vướng
vào nguy hiểm cùng ta.”
Mắt cô mở lớn nhìn anh, và Daniel tự hỏi cô thấy gì.
Cô thấy ai. Lời nói phát ra từ miệng
anh thật xa lạ. Anh nghe như cha anh, và ông nội của anh. Có phải sở hữu một tước
hiệu cổ xưa có nghĩa là được giao phó mạng sống và kế sinh nhai của tất cả mọi
người sinh sống trên đất của anh không? Anh là một vị bá tước khi còn quá trẻ,
sau đó bị buộc phải rời Anh quốc một năm sau đó.
Cuối cùng anh nhận ra ý nghĩa là đây. Đây là mọi ý
nghĩa của nó.
“Ta sẽ không nhìn thấy em bị thương,” anh nói, giọng
anh nghe hơi run.
Cô nhắm mắt, nhưng sau đó thái dương cô nhăn lại và
căng ra, như thể cô bị đau.
“Anne,” anh nói, bước về trước.
Nhưng cô lắc đầu, hầu như mãnh liệt, một tiếng thổn
thức kinh khủng đốt cháy cổ họng cô.
Nó gần như xé anh ra làm hai.
“Gì vậy?” anh nói, băng qua khoảng cách giữa họ. Anh
đặt tay lên cánh tay cô, có lẽ để động viên cô…có lẽ để động viên chính mình.
Sau đó anh dừng lại, chỉ hít thở. Thôi thúc ôm cô gần hơn đang bùng lên. Khi
anh vào phòng cô sáng nay anh tự nhủ là sẽ không chạm vào cô, anh sẽ không đến
đủ gần để cảm nhận cái cách không khí chuyển động quanh cô. Nhưng chuyện
này—anh không thể chịu được.
“Không,” cô nói, cơ thể cô quằn quại, nhưng không đủ
để anh nghĩ là cô muốn vậy. “Làm ơn. Đi đi. Hãy đi đi.”
“Không cho đến khi em bảo—“
“Tôi không thể,” cô bật khóc, sau đó cô đẩy anh ra,
bước lùi lại cho đến khi họ một lần nữa tách nhau ra bởi không khí lạnh giá của
buổi sáng. “Tôi không thể nói những gì ngài muốn nghe. Tôi không thể ở cùng
ngài, tôi thậm chí không thể gặp lại ngài nữa. Ngài có hiểu không?”
Anh không trả lời. Bởi vì anh hiểu cô đang nói gì.
Nhưng anh không đồng ý với điều này.
Cô nuốt xuống và tay cô bụm mặt mình, chà xát và vuốt
qua da cô với sự thống khổ đến nỗi anh
phải vươn tay ra để dừng cô lại. “Tôi không thể ở bên ngài,” cô nói, từ ngữ thốt ra đột ngột và khiên cưỡng đến nỗi anh tự
hỏi cô đang cố thuyết phục ai. “Tôi không phải…người…”
Cô quay đi.
“Tôi không phải người phù hợp với ngài,” cô nói với
cửa sổ. “Tôi không thuộc tầng lớp của ngài, và tôi không phải—“
Anh chờ. Cô sắp nói thêm điều gì khác. Anh chắc chắn
thế.
Như khi cô nói, giọng cô thay đổi, cô nghe vẻ chủ
tâm. “Ngài sẽ hủy hoại cô,” cô nói. “Ngài không cố ý, nhưng ngài sẽ làm vậy, và
tôi sẽ mất vị trí của mình và mọi thứ mà tôi trân trọng.”
Cô nhìn mắt anh khi cô nói thế, anh gần như chùn bước
vì sự trống rỗng anh thấy trên mặt cô.
“Anne,” anh nói, “Ta sẽ bảo vệ em.”
“Tôi không muốn ngài bảo vệ,” cô khóc. “Ngài không
hiểu sao? Tôi đã học cách tự bảo vệ mình, để giữ tôi—“ Cô dừng lại, sau đó kết
thúc bằng: “Tôi cũng không thể chịu trách nhiệm về ngài.”
“Em không cần làm vậy,” anh trả lời, cô gắng hiểu lời
cô.
Cô quay đi. “Ngài không hiểu.”
“Không,” anh cay nghiệt nói. “Không, ta không hiểu.”
Sao anh hiểu được? Cô giữ bí mật, giữ chúng trong lòng như những kho báu nho nhỏ,
để anh cầu xin từng kí ức của cô như một con chó chết tiệt.
“Daniel…,” cô khẽ nói, và nó đây rồi. Tên anh, như thể anh chưa từng
nghe thấy nó trước đây. Bởi vì khi cô
nói, anh cảm thấy từng âm thanh như một sự vuốt ve. Mỗi âm tiết rơi trên da anh
như một nụ hôn.
“Anne,” anh nói, và anh không nhận ra giọng mình. Nó
trầm và khàn với nhu cầu, trói buộc với khát khao, và…và…
Sau đó, trước khi anh có chút manh mối nào về việc
mình định làm gì, anh mạnh mẽ kéo cô vào vòng tay và hôn cô như thể cô là nước,
không khí, là sự cứu rỗi của anh. Anh cần cô với sự tuyệt vọng đến nỗi làm anh
rung động đến tận xương tủy nếu anh để bản thân nghĩ về điều đó.
Nhưng anh không suy nghĩ. Không phải bây giờ. Anh
đang mệt mỏi vì suy nghĩ, mệt mỏi vì lo lắng. Anh chỉ muốn cảm nhận. Anh muốn đam
mê tàn phá giác quan của mình, và các giác quan sẽ tàn phá cơ thể anh.
Anh muốn cô cũng muốn anh giống như vậy.
“Anne, Anne,” anh thở gấp, tay anh điên cuồng kéo
chiếc váy ngủ bằng len của cô. “Em đã làm gì ta—“
Cô cắt phăng lời anh, không phải bằng từ ngữ mà bằng
cơ thể cô, cô ấn vào người anh với sự cấp bách giống như anh. Tay cô trên áo
anh, xé rách phía trước, mở nó ra cho đến khi anh cảm thấy tay cô trên da anh.
Điều đó vượt quá sức chịu đựng của anh.
Với một tiếng rên, anh nửa nâng, nửa xoay cô cho đến
khi họ nằm trên giường, cuối cùng anh có được cô chính xác ở nơi mà anh muốn như
cả một đời. Bên dưới anh, chân cô vòng quanh anh.
“Ta muốn em,” anh nói, cho dù điều đó không còn nghi
ngờ gì nữa. “Ta muốn em bây giờ, theo mọi cách mà một người đàn ông có thể muốn
một người phụ nữ.”
Từ ngữ của anh thật vụng về, nhưng anh thích chúng
như thế. Nó không lãng mạn, nó là nhu cầu thuần khiết. Cô gần như đã chết. Có
thể ngày mai anh sẽ chết. Và nếu nó xảy ra, nếu mọi chuyện kết thúc và anh chưa
bao giờ nếm mùi vị của thiên đường…
Anh gần như xé váy ngủ của cô ra.
Sau đó…anh ngừng lại.
Anh dừng lại để thở, chỉ đơn thuần để nhìn cô và say
mê với cơ thể hoàn hảo của cô. Ngực cô phập phồng với mỗi hơi thở, với bàn tay
run run, anh vươn ra và ôm lấy một bên, gần như rùng mình vì khoái lạc từ cái
chạm giản đơn này.
“Em thật đẹp,” anh thì thầm. Cô hẳn phải nghe những
từ này trước đây, hàng ngàn lần, nhưng anh muốn cô nghe chúng từ anh. “Em thật…”
Nhưng anh không kết thúc, bởi vì cô còn hơn cả vẻ đẹp
của cô. Và không có cách nào anh có thể nói hết lời, không có cách nào để thốt
nên lời tất cả lí do hơi thở anh nhanh hơn mỗi lần anh nhìn cô.
Tay anh vươn ra để che vài chỗ trần trụi của cô, và
cô đỏ mặt, nhắc anh rằng điều này còn mới mẻ với cô. Nó cũng mới mẻ với anh nữa.
Anh đã làm tình với phụ nữ trước đây, chắc chắn nhiều hơn anh muốn thừa nhận,
nhưng đây là lần đầu…cô là người đầu tiên…
Chưa bao giờ giống như vầy. Anh không thể giải thích
chỗ khác biệt, nhưng nó chưa bao giờ như thế này.
“Hôn em,” cô thì thào, “đi mà.”
Anh hôn cô, giật mạnh áo sơ mi qua đầu ngay trước
khi anh nằm lên người cô, da chạm da. Anh hôn cô sâu hơn, sau đó anh hôn cổ cô,
và phần hõm ở xương đòn, anh hôn ngực cô. Cô rên khẽ và cong người bên dưới
anh, anh xem đó như lời mời để di chuyển qua bên ngực còn lại, hôn, nút và cắn
nhẹ cho đến khi anh nghĩ mình sẽ mất kiểm soát ngay tại chỗ.
Chúa ơi, cô thậm chí còn chưa chạm vào anh. Anh nằm
yên và quần ống của anh chật cứng, và anh gần như mất trí. Điều này chưa bao giờ
xảy ra khi anh còn là cậu trai trẻ.
Anh phải vào bên trong cô. Anh phải vào trong cô
ngay bây giờ. Nó vượt xa cả ham muốn. Nó còn hơn cả nhu cầu. Đây là điều cốt yếu,
một thôi thúc dâng lên trong lòng anh, như thể nói rằng cuộc đời anh phụ thuộc
vào việc làm tình với người phụ nữ này. Nếu đây là điên rồ, thì anh bị điên rồi.
Vì cô. Anh điên vì cô, và anh cảm thấy rằng nó sẽ
không mất đi.
“Anne,” anh rền rĩ, dừng lại một lát để hít thở. Mặt
anh đặt lên vùng bụng mềm mại của cô, anh hít vào mùi hương của cô khi anh cố kiềm
chế cơ thể mình. “Anne, ta cần em.” Anh nhìn lên. “Ngay bây giờ. Em hiểu không?”
Anh quỳ gối dậy, tay anh chạm đến cái quần ống túm của
mình, sau đó cô nói…
“Không.”
Anh dừng tay. Không,
cô không hiểu ư? Không, không phải bây giờ? Hay là không, không—“
“Em không thể,” cô thì thào, và cô kéo tấm mền trong
tuyệt vọng để che phủ chính mình.
Chúa ơi không phải chứ.
“Em xin lỗi,” cô nói với tiếng thở đau đớn. “Em rất
xin lỗi. Ôi trời ơi, em xin lỗi.” Điên cuồng cô rời khỏi giường, cố gắng để kéo
cái mền bao quanh mình. Nhưng Daniel vẫn đang ghim chặt cái mền, và cô vấp
chân, sau đó cô ngã về phía sau đến chiếc giường. Nhưng mà cô giữ chặt, kéo mạnh
hết lần này đến lần khác và nói, “Em xin lỗi.”
Daniel chỉ có thể cố gắng thở, thở lấy thở để với hy
vọng làm giảm bớt sự cương cứng đau đớn. Anh đang quá mất trí để có thể nghĩ
thông suốt, chứ nói gì đến việc nói chuyện.
“Em không nên như vậy,” cô nói, vẫn cố gắng che chắn
cơ thể với cái mền chết bầm đó. Cô không thể rời xa khỏi cạnh giường nếu cô muốn
che chắn cơ thể mình. Anh có thể vươn ra tóm lấy cô; tay anh đủ dài. Anh có thể
ôm lấy vai cô và kéo cô lại, cám dỗ cô vào vòng tay anh. Anh có thể khiến cô quằn
quại vì khoái cảm cho đến khi cô không nhớ nỗi tên mình. Anh biết làm cách nào.
Nhưng anh vẫn không nhúc nhích. Anh là một pho tượng
ngu ngốc chết giẫm, ngồi đó trên chiếc giường bốn cọc, quỳ gối với tay anh nắm
lấy khóa quần.
“Em xin lỗi,” cô lại nói, đến lần thứ mười lăm rồi.
“Em xin lỗi, Em chỉ…không thể. Đó là thứ duy nhất em có. Ngài có hiểu không? Đó
là thứ duy nhất em có.”
Trinh tiết của cô.
Anh còn chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Anh là loại
đàn ông nào vậy? “Ta xin lỗi,” anh nói, và sau đó anh gần như phá ra cười vì điều
ngu xuẩn đó. Đó là một bản giao hưởng của những lời xin lỗi, bất tiện và hoàn
toàn trái ngược nhau.
“Không, không,” cô quay lại, đầu cô lắc qua lắc lại,
“em không nên. Em không nên để ngài làm vậy, và cả bản thân em nữa. Em biết rõ
hơn. Em biết rõ hơn.”
Anh cũng thế.
Với một lời nguyền rủa nhỏ, anh bước xuống giường,
quên mất rằng anh đang ghim chặt cô với cái chăn. Cô trượt và vấp ngã, hụt chân
cho đến khi té xuống gần cái ghế dựa, bị bao bọc như một người La Mã, với áo
dài bị lệch.
Nó thật mắc cười nếu anh không đang gần như bùng nổ.
“Em xin lỗi,” cô lại nói.
“Ngừng nói
thế đi,” anh gần như van xin cô. Giọng anh nghiến chặt vì bực bội—không, là tuyệt
vọng—và cô ắt cũng nghe thấy, nên cô ngậm miệng lại, sợ sệt nuốt xuống khi cô
nhìn anh kéo chiếc áo sơ mi.
“Dù sao thì ta cũng phải đi London,” anh nói, không
phải vì điều này sẽ làm anh dừng lại
nếu cô không làm vậy.
Cô gật.
“Chúng ta sẽ bàn vấn đề này sau,” anh nói chắc. Anh
không biết anh sẽ nói gì, nhưng họ sẽ
nói chuyện. Chỉ là không phải bây giờ, với toàn bộ căn nhà thức giấc xung quanh
anh.
Cả căn nhà. Trời ạ, anh gần như đã mất trí rồi. Với sự quyết tâm cho thấy Anne được kính trọng vào
đêm trước, anh yêu cầu hầu gái đem cô vào phòng ngủ cho khách tốt nhất, trong
cùng một dãy hành lang với gia đình. Ai cũng có thể đi ngang qua phòng. Mẹ anh có thể thấy họ. Hoặc tệ hơn, một
trong những cô em họ của anh. Anh không thể tưởng tượng được chúng sẽ nghĩ anh
đang làm gì. Ít nhất mẹ chúng sẽ biết anh không đang giết cô gia sư.
Anne lại gật đầu, nhưng cô không nhìn thẳng vào anh.
Một vài phần nhỏ trong anh nghĩ rằng thật buồn cười, nhưng một vài phần khác,
phần lớn trong anh nhanh chóng quên đi. Anh đang quá bận tâm đến kết quả đau đớn
của sự khao khát không được thỏa mãn để có thể nghĩ về sự thật là cô không nhìn
vào mắt anh khi cô gật đầu.
“Ta sẽ đến thăm em khi em đến thành phố,” anh nói.
Cô nói lại gì đó, quá nhỏ nên anh không thể nghe thấy.
“Gì thế?”
“Em nói—“ Cô hắng giọng. Sau đó cô nói lại. “Em nghĩ
như thế là không khôn ngoan.”
Anh nhìn cô. Cứng rắn. “Em muốn ta giả vờ đến thăm
em họ nữa à?”
“Không, Em—Em sẽ--“ cô quay đi, nhưng anh thấy mắt
cô nhá lên nỗi buồn phiền, và có lẽ là giận dữ, sau đó, là cam chịu. Khi cô
nhìn lại, cô nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng nét sắc sảo trên mặt cô, cái mà thường
lôi cuốn anh…Dường như nó đã mất đi.
“Em nghĩ,” cô nói, giọng cô đều đều thận trọng,
“ngài không đến thăm thì hơn.”
Anh khoanh tay. “Vậy sao?”
“Vâng.”
Anh chiến đấu trong một lúc—kiềm chế chính mình. Cuối
cùng anh nói, phần nào nóng giận, “Bởi vì chuyện này à?”
Mắt anh rơi xuống vai cô, chỗ tấm mền trượt xuống, lộ
ra phần da trần, màu hồng nhạt và mềm mại trong buổi sớm mai. Làn da lộ ra chỉ
khoảng một tấc, nhưng trong một lúc anh muốn nó đến nỗi anh gần như có thể nói
nên lời.
Anh muốn cô.
Cô nhìn vào mắt anh, bất động vào một điểm, sau đó
rơi xuống bờ trần của cô. Với tiếng thở hổn hển nhỏ cô giật mạnh cái mền lại.
“Em—“ Cô nuốt xuống, có lẽ là để gom góp can đảm,
sau đó tiếp tục. “Em không muốn nói dối ngài rằng em không muốn chuyện này.”
“Ta,” anh dằn dỗi. “Em muốn ta.”
Cô nhắm mắt. “Vâng,” cuối cùng cô nói, “Em đã muốn
ngài.”
Một phần trong anh lại muốn ngắt lời cô, để nhắc cô
rằng cô vẫn muốn anh, rằng nó sẽ và không bao giờ là ở thì quá khứ.
“Nhưng em không thể có ngài,” cô khẽ nói, “bởi vì điều
đó, ngài không thể có em.”
Sau đó, để hoàn thành hết sự ngạc nhiên của anh, anh
hỏi, “Vậy nếu ta cưới em thì sao?”
Anne
nhìn anh với cơn sốc. Sau đó cô nhìn anh kinh sợ, bởi vì anh trông cũng ngạc
nhiên như cô, và cô khá chắc rằng nếu anh có thể nói trở lại, anh sẽ xong đời.
Với sự vội vàng.
Nhưng câu hỏi của anh—cô không thể nghĩ đó như là một
lời cầu hôn—lơ lửng trong không khí, và hai người họ nhìn đăm đăm vào nhau,
không động đậy, cho đến khi chân cô dường như nhận ra rằng đây không phải chuyện
đùa, và cô nhảy dựng lên, lùi về sau cho đến khi cô xoay xở để đem cái ghế bành
chắn giữa họ.
“Ngài không thể,” cô thốt ra.
Câu này dường như khích động phản ứng em-dám-bảo-ta-phải-làm-gì-sao của giống đực. “Tại
sao không?” anh hỏi.
“Ngài chỉ không thể,” cô bắn lại, kéo mạnh cái mền
đang bị kẹt trong góc của cái ghế. “Ngài nên biết điều đó. Trời ạ, ngài là một
bá tước. Ngài không thể cưới một người vô danh.” Đặc biệt là một người vô danh
với cái tên giả.
“Ta có thể cưới bất kì ai ta hài lòng.”
Ôi, trời ạ. Giờ đây nhìn anh như một cậu bé ba tuổi
bị cướp mất đồ chơi. Anh không hiểu cô không thể làm điều này sao? Anh có thể lừa
dối chính mình, nhưng cô không ngây thơ
như vậy. Đặc biệt sau cuộc nói chuyện của cô với phu nhân Pleinsworth vào đêm
trước.
“Ngài thật ngốc,” cô bảo anh, kéo lại cái mền chết
giẫm lần nữa. Ơn trời, muốn được tự do là quá nhiều sao? “Không thực tế. Và hơn
nữa, ngài chưa bao giờ muốn cưới em, ngài chỉ muốn đưa em lên giường thôi.”
Anh lùi lại, rõ ràng bị tức giận vì câu nói của cô.
Nhưng anh không phủ nhận.
Cô thở ra mất kiên nhẫn. Cô không có ý làm tổn
thương anh, và anh nên nhận ra chuyện đó. “Em không nghĩ ngài có ý dụ dỗ và bỏ
rơi,” cô nói, bởi vì cho dù anh làm cô tức giận thế nào, cô không thể chịu được
nếu anh tin rằng cô nghĩ anh như một tên vô lại. “Em biết loại đàn ông đó, và
ngài không phải vậy. Nhưng ngài khó mà có ý định cầu hôn, và em chắc chắn ngài
sẽ không giữ lời hứa.”
Mắt anh nheo lại, nhưng không trước khi cô thấy
chúng lóe lên nguy hiểm. “Khi nào em biết suy nghĩ của ta rõ hơn ta thế?”
“Khi ngài ngừng suy
nghĩ.” Cô lại kéo cái mền, lần này với lực đạo mạnh đến nỗi cái ghế tròng
trành và gần như ngã xuống. Và Anne gần như trần truồng. “Aaaaa!” cô hét, thấy
thất vọng đến nỗi cô gần như muốn đấm thứ gì đó. Ngẩng lên, cô trông cực kì điên tiết. Với anh, với George Chervil,
và cái mền chết dẫm nằm lộn xộn dưới chân cô. “Ngài có thể đi được không?” cô nạt.
“Ngay bây giờ, trước khi có người bước vào.”
Sau đó anh cười, nhưng không giống bất kì nụ cười
nào mà cô biết về anh. Nó lạnh lùng, châm biếm, và cái nhìn trên mặt anh xé nát
tim cô. “Sau đó sẽ xảy ra chuyện gì?” anh lầm bầm, “Em, không mặc gì ngoài cái
mền. Ta, quần áo nhăn nhúm.”
“Không ai đòi hỏi một đám cưới cả,” cô nạt. “Tôi có
thể nói với ngài như vậy. Ngài quay lại với cuộc sống vui vẻ của mình, và tôi sẽ
bị đuổi đi mà không có một tờ giấy giới thiệu.”
Anh nhìn cô chua chát. “Ta cho rằng em sẽ nói đó là
tất cả kế hoạch của ta. Hủy hoại em cho đến khi em không có cơ hội nào ngoài trở
thành nhân tình của ta.”
“Không,” cô cộc lốc, bởi vì cô không thể nói dối
anh, không về chuyện này. Sau đó, cô khẽ nói, “Tôi sẽ không bao giờ nghĩ như thế
về ngài.”
Anh im lặng, mắt anh châm chú nhìn cô. Anh bị tổn
thương, cô biết điều đó. Anh không cầu hôn, không thật sự, nhưng mà cô đã phần
nào xoay xở để từ chối anh. Và cô ghét anh bị đau đớn. Cô ghét cái nhìn trên mặt
anh, và cô ghét cái cách tay anh cứng đơ hai bên sườn, và hơn hết thảy cô ghét
mọi chuyện sẽ không bao giờ như xưa. Họ sẽ không nói chuyện. Họ sẽ không cười
đùa.
Họ sẽ không hôn nhau.
Tại
sao
cô dừng anh lại? Cô đã ở trong vòng tay anh, da chạm da, và cô muốn anh. Cô muốn
anh với ngọn lửa mà cô chưa bao giờ mơ đến. Cô muốn anh vào trong cô, và cô muốn
yêu anh bằng cơ thể cô như cô đã yêu anh bằng trái tim mình.
Cô yêu anh.
Lạy Chúa.
“Anne?”
Cô không đáp.
Daniel nhướng mày. “Anne, em ổn không? Em trông tái
đi.”
Cô không ổn. Cô không chắc là cô có bao giờ ổn lại
không nữa.
“Tôi khỏe,” cô nói.
“Anne…” Giờ anh trông lo lắng, và anh đang bước về
phía cô, và nếu anh chạm vào cô, nếu anh chìa tay ra vì cô, cô sẽ đánh mất quyết
tâm của mình.
“Không,” cô hầu như quát lên, ghét cái giọng cô
thoát ra từ sâu trong họng cô. Tổn thương. Từ ngữ gây tổn thương. Nó làm đau cổ
cô, làm đau tai cô, và nó cũng làm đau anh.
Nhưng cô phải làm vậy.
“Làm ơn đừng,” cô nói. “Tôi cần ngài để tôi một
mình. Cái….cái…” Cô cố nói; cô không thể chịu được việc gọi nó là một thứ. “Cảm giác giữa chúng ta…” cuối cùng cô thốt
ra. “Không có gì xảy ra cả. Ngài nên nhận ra. Và nếu ngài quan tâm đến tôi,
ngài nên rời đi.”
Nhưng anh không di chuyển.
“Ngài sẽ rời đi bây giờ,” cô gần như khóc, cô nghe
như một con thú bị thương. Cô cho là cô bị như vậy.
Trong một vài phút anh đứng im như tượng, cuối cùng,
với một giọng nhỏ khó nhận ra, anh nói, “Ta sẽ đi, nhưng không vì bất kì lí do
nào em yêu cầu. Ta sẽ đi London để dàn xếp vấn đề với Ramsgate, và sau đó—sau
đó,” anh nói với nỗ lực lớn hơn, “chúng ta sẽ nói chuyện.”
Im lặng, cô lắc đầu. Cô không thể làm lại chuyện
này. Quá đau đớn để nghe anh xoay trìn quanh kết thúc có hậu mà sẽ không bao giờ
xảy ra.
Anh bước tới cửa. “Chúng ta sẽ nói chuyện,” anh lại
nói.
Không phải sau khi anh bỏ đi Anne mới thì thầm.
“Không. Chúng ta không.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét