Khi
Anne tỉnh lại, tâm trí cô chuyển từ màu đen đặc sang một dòng xoáy màu xám, thứ
đầu tiên cô cảm nhận là những bàn tay, chọc và thúc, cố gắng cởi quần áo của
cô.
Cô muốn hét lên. Cô cố làm vậy, nhưng giọng cô không
nghe lời. Cô đang run lẩy bẩy, cơ bắp cô đau nhức và kiệt quệ, cô không chắc
mình có thể mở miệng ra, nói gì đến phát ra tiếng.
Cô đã bị dồn vào góc trước đây, bởi những người đàn
ông quá tự tin xem những cô gia sư là một trò chơi công bằng, bởi ông chủ người
chỉ ra rằng ông ta dù sao cũng trả lương cho cô. Ngay cả bởi George Chervil,
người đã khiến cuộc đời cô ra nông nỗi này.
Nhưng cô luôn có thể bảo vệ bản thân. Cô có sức mạnh,
và trí thông minh, và với George thậm chí là một món vũ khí. Bây giờ cô không
có thứ gì cả. Cô còn không thể mở mắt được.
“Không,” cô rì rầm, vặn vẹo và xoay trở trên sàn gỗ
lạnh.
“Suỵt,” một giọng nói lạ. Dù vậy Anne chắc đó là một
phụ nữ. “Để chúng tôi giúp tôi giúp cô, cô Wynter.”
Họ biết tên cô. Anne không biết đó là tốt hay xấu nữa.
“Ôi trời,” người phụ nữ nói. “Da cô lạnh như băng.
Chúng tôi sẽ cho cô vào bồn nước nóng.”
Một bồn nước. Nghe như thiên đường. Cô đang lạnh—cô
không thể nhớ có bao giờ cô bị lạnh thế này chưa. Mọi thứ thật nặng…tay cô,
chân, ngay cả tim cô.
“Đây này, cô gái,” lại giọng nói đó. “Để tôi gỡ mấy
cái nút này.”
Anne đấu tranh lần nữa để mở mắt. Cảm giác như thể
ai đó đã đè mí mắt cô, hoặc dìm cô vào đống nhựa dính nhớp mà cô không thể
thoát ra.
“Giờ cô an toàn rồi,” người phụ nữ nói. Giọng cô ấy
rất tử tế, và hình như cô ấy muốn giúp đỡ.
“Tôi đang ở đâu?” Anne thì thào, vẫn cố gắng để mở mắt
ra.
“Cô đã quay lại Whipple Hill. Đức ngài Winstead mang
cô về trong mưa.”
“Đức ngài Winstead…Ngài ấy—“ Cô thở dốc, cuối cùng mắt
cô mở ra để khám phá căn phòng, thanh lịch và lộng lẫy hơn cả cái cô được phân
cho gần đây trong phòng trẻ. Có hai cô hầu với cô, một người đang thêm nước vào
bồn, người còn lại đang cố cởi quần áo ướt của cô.
“Ngài ấy khỏe không?” Anne lo lắng hỏi. “Đức ngài
Winstead?” Một tia kí ức lóe lên trong cô. Cơn mưa. Lũ ngựa chạy thoát. Âm
thanh khủng khiếp của mảnh gỗ. Và cỗ xe, va mạnh với chỉ một bánh xe. Sau
đó…không gì hết. Anne không thể nhớ được gì cả. Họ chắc hẳn đã bị đâm—sao cô
không thể nhớ được?
Chúa ơi, chuyện gì đã xảy ra với họ?
“Đức ngài vẫn khỏe,” cô hầu đảm bảo. “Kiệt sức,
nhưng nghỉ ngơi sẽ khỏe lại thôi.” Mắt cô hầu sáng lên vì hãnh diện khi cô ấy đặt
Anne vào vị trí để cô ấy có thể lột tay áo ra. “Ngài ấy là một người hùng. Một
người hùng thật thụ.”
Anne xoa bóp mặt. “Tôi không thể nhớ chuyện gì đã xảy
ra. Một vài mảnh rời rạc, nhưng đó là tất cả.”
“Đức ngài bảo chúng tôi cô bị quăng ra từ cỗ xe,” cô
hầu nói, làm việc với ống tay còn lại. “Phu nhân Winstead nói có lẽ cô bị đụng
vào đầu.”
“Phu nhân Winstead?” Cô đã gặp Phu nhân Winstead bao
giờ?
“Mẹ của đức ngài Winstead,” cô hầu giải thích, hiểu
sai thắc mắc của Anne. “Bà biết một ít về các vết thương và chữa thương. Bà
khám cho cô ngay trên sàn đại sảnh.”
“Ôi Chúa ơi.” Anne không biết tại sao điều đó lại mất
mặt, nhưng đúng vậy.
“Phu nhân nói cô có một vết sưng, ngay đây.” Cô hầu
chạm vào đầu mình, một vài tấc ở trên tai trái.
Tay của Anne, vẫn đang xoa bóp thái dương, di chuyển
lên tóc. Ngay tức thì cô tìm thấy chỗ sưng, phình lên và dễ đau. “Ôi,” cô nói,
kéo ngón tay ra chỗ khác. Cô nhìn xuống tay mình. Không có máu. Hoặc có lẽ từng
có, nhưng cơn mưa đã rửa trôi đi.
“Phu nhân Winstead nói bà ấy nghĩ cô sẽ muốn được
riêng tư,” cô hầu tiếp tục, trượt cái váy của Anne khỏi người cô. “Chúng tôi sẽ
làm ấm cô và tắm rửa sau đó đem cô vào giường. Bà ấy gọi bác sĩ đến.”
“Ôi, tôi chắc tôi không cần bác sĩ đâu,” Anne nói
nhanh. Cô vẫn cảm thấy kinh khủng—đau đớn, lạnh, và với cục u là nguyên nhân
gây ra cơn đau đầu dữ dội của cô. Nhưng chúng là loại đau đớn tạm thời, loại
đau đớn bản năng không cần gì hơn ngoài một cái giường êm ái và súp nóng.
Nhưng cô hầu chỉ nhúng vai. “Phu nhân đã gọi bác sĩ,
nên tôi nghĩ cô không còn lựa chọn nào khác.”
Anne gật.
“Mọi người lo lắng cho cô. Tiểu thư Frances đang
khóc, và—“
“Frances ư?” Anne cắt ngang. “Nhưng cô bé không bao
giờ khóc.”
“Lần này thì có.”
“Ôi, thôi mà,” Anne khẩn cầu, buồn rầu vì lo lắng.
“Làm ơn có ai đó cho cô bé biết là tôi khỏe.”
“Một người hầu sẽ lên đây đưa thêm nước nóng. Chúng
tôi sẽ bảo anh ta nói với tiểu thư—“
“Người hầu?” Anne thở dốc, tay cô tự động che đậy cơ
thể trần trụi của mình. Cô vẫn đang mặc áo sơ mi, nhưng ướt đẫm, và hoàn toàn
trong suốt.
“Đừng lo,” cô hầu nói với tiếng cười khúc khích.
“Anh ta để nước nóng ngoài cửa. Chỉ vì Peggy không mang nó lên lầu được.”
Peggy, người đang đổ thêm thùng nước nóng khác vào bồn,
quay sang và mỉm cười.
“Cảm ơn,” Anne nhẹ nhàng nói. “Cảm ơn hai người.”
“Tôi là Bess,” cô hầu đầu tiên bảo cô. “Cô nghĩ mình
đứng dậy được không? Chỉ trong một phút? Chiếc áo lót phải cởi qua đầu cô.”
Anne gật đầu, với sự giúp đỡ của Bess cô đứng dậy,
bám vào một bên của cái bồn sứ để đứng vững. Khi áo sơ mi được cởi ra, Bess
giúp Anne vào bồn, cô chìm vào nước với vẻ biết ơn. Nước quá nóng, nhưng cô
không quan tâm. Thật tuyệt để được như vầy hơn là tê cóng.
Cô ngâm trong bồn tắm cho đến khi nước nguội dần đi,
sau đó Bess giúp cô mặc áo ngủ len mà Bess đã mang xuống từ phòng của Anne
trong phòng trẻ.
“Đây rồi,” Bess nói, dẫn Anne đi ngang tấm thảm
nhung đến một cái giường có màn trướng.
“Căn phòng này là sao?” Anne hỏi, nhìn xung quanh. Họa
tiết trang trí xoáy dọc theo trần nhà, các bức tường được bao phủ các tấm vải
hoa bạc xanh tinh tế nhất. Đây là căn phòng lớn nhất mà cô từng được ngủ.
“Phòng ngủ màu xanh cho khách,” Bess nói, sửa sang lại
gối cho cô. “Đây là một trong những căn phòng tốt nhất ở Whipple Hill. Ngay
trong cùng hành lang của gia đình.”
Của gia đình? Anne kinh ngạc ngẩng lên.
Bess nhún vai. “Đức ngài yêu cầu thế.”
“Ôi,” Anne nuốt ực xuống, tự hỏi phần còn lại của
gia đình sẽ nghĩ gì về chuyện này.
Bess quan sát khi Anne nằm dưới những tấm chăn nặng
nề, sau đó hỏi, “Tôi có nên bảo mọi người là cô có thể được thăm viếng rồi
không? Tôi biết họ muốn thăm cô.”
“Không có đức ngài Winstead?” Anne hỏi trong lo sợ.
Chắc chắn họ sẽ không cho phép anh bước vào phòng ngủ của cô. Ừm, không phải
phòng ngủ của cô, nhưng mà, là phòng ngủ. Có cô trong đó.
“Ồ không,” Bess đảm bảo. “Ngài ấy nghỉ trong giường
mình, đang ngủ, tôi hy vọng thế. Tôi không nghĩ chúng ta sẽ thấy ngài ấy trong
ít nhất một ngày. Người đàn ông tội nghiệp đó bị kiệt sức. Tôi đoán khi bị ướt
cô hơi nặng hơn so với bình thường.” Bess cười khúc khích với trò đùa của mình,
sau đó rời khỏi phòng.
Khoảng một phút sau, phu nhân Pleinsworth bước vào.
“Ôi, cô gái tội nghiệp,” bà hét. “Cô làm chúng tôi sợ quá chừng. Nhưng ơn trời,
trông cô khỏe hơn nhiều so với một giờ trước.”
“Cảm ơn,” Anne nói, cảm thấy không thoải mái với phần
tình cảm dạt dào của bà chủ. Phu nhân Pleinsworth luôn tử tế, nhưng bà chưa cố
gắng làm cho Anne cảm thấy mình như là một thành viên trong gia đình. Mà Anne
cũng không trông mong điều đó. Đó là phần kì cục của gia sư—không hoàn toàn là
người hầu nhưng cũng không hẳn là thành viên trong gia đình. Người chủ đầu tiên
của cô—bà cụ trên Đảo Man—đã cảnh báo cô điều đó. Người gia sư sẽ mãi mãi kẹt
giữa hai tầng, và tốt nhất cô nên tập quen với điều đó.
“Cô nên nhìn thấy chính mình khi đức ngài mang cô về,”
phu nhân Pleinsworth nói khi bà ngồi xuống một cái ghế gần giường. “Frances tội
nghiệp nghĩ rằng cô đã chết.”
“Ôi không, cô bé còn buồn không? Có ai đó—“
“Con bé ổn,” phu nhân Pleinsworth nói với cái vẫy
tay nhanh chóng. “Tuy nhiên con bé nài nỉ được gặp cô.”
“Như vậy sẽ rất vui,” Anne nói, cô gắng kềm lại cái
ngáp. “Tôi sẽ bầu bạn cùng cô bé.”
“Đầu tiên cô cần nghỉ ngơi,” phu nhân Pleinsworth
nói cứng rắn.
Anne gật đầu, hơi chìm vào cái gối của cô.
“Ta chắc cô muốn biết đức ngài Winstead ra sao,” phu
nhân Pleinsworth tiếp tục.
Anne lại gật đầu. Cô muốn biết, cực kì muốn, nhưng
cô bắt bản thân không được hỏi.
Phu nhân Pleinsworth ngã về trước, và biểu hiện của
bà làm Anne không hiểu được. “Cô nên biết ngài ấy gần như ngã quỵ sau khi mang
cô về nhà.”
“Tôi xin lỗi,” Anne thì thào.
Nhưng phu nhân Pleinsworth nếu có nghe cô, bà cũng
không biểu hiện gì. “Thực sự thì, ta cho là có người sẽ nói ngài ấy đã ngã quỵ. Hai anh hầu đã giúp ngài ấy
đứng lên và mang về phòng. Ta thề là ta chưa bao giờ thấy cảnh đó trước đây.”
Anne cảm thấy nước mắt châm chích mắt cô. “Ôi, tôi xin
lỗi, rất rất xin lỗi.”
Phu nhân Pleinsworth nhìn cô với vẻ mặt kì quặc, như
thể bà quên mất bà đang nói cái gì. “Không cần nói vậy. Không phải lỗi của cô.”
“Tôi biết, nhưng…” Anne lắc đầu. Cô không biết cô biết
những gì. Cô không biết bất cứ thì gì nữa.
“Nhưng mà,” phu nhân Pleinsworth vẫy tay nói, “cô
nên biết ơn. Ngài ấy mang cô suốt nửa dặm, cô biết không. Và ngài ấy làm mình bị
thương.”
“Tôi biết ơn,” Anne nhẹ nhàng nói. “Rất nhiều.”
“Dây cương bị đứt,” phu nhân Pleinsworth bảo cô. “Phải
nói là ta phát hoảng. Thật vô lương tâm khi một trang bị tệ như vậy lại được
cho phép ra khỏi chuồng. Có người sẽ bị mất việc vì chuyện này, ta chắc thế.”
Cương ngựa, Anne nghĩ. Thì ra là vậy. Mọi chuyện xảy
ra quá đột ngột.
“Dù sao thì, vụ tai nạn rất nghiêm trọng, chúng ta
nên tạ ơn khi cả hai người không bị thương nặng,” phu nhân Pleinsworth tiếp tục.
“Mặc dù ta nghĩ rằng nên quan sát cô kĩ lưỡng với vết sưng trên đầu.”
Anne lại chạm vào nó và nhăn mặt.
“Đau không?”
“Hơi hơi,” Anne thừa nhận.
Dường như phu nhân Pleinsworth không biết phải làm
gì với thông tin đó. Bà hơi cựa mình trong chỗ ngồi, sau đó vươn vai, rồi nói.
“Ừm.”
Anne cố mỉm cười. Thật lố bịch, nhưng gần như cô cảm
thấy như thể cô được cho là phải cố
làm phu nhân Pleinsworth cảm thấy khá hơn. Điều đó chắc chắn từ ngần ấy năm phục
vụ, luôn muốn hài lòng người chủ của mình.
“Bác sĩ sẽ sớm đến đây,” phu nhân Pleinsworth nói tiếp,
“nhưng trong lúc này, ta chắc có người đã nói với đức ngài Winstead rằng cô đã
tỉnh. Ngài ấy rất lo cho cô.”
“Cảm—“ Anne bắt đầu nói, nhưng hình như phu nhân
Pleinsworth vẫn chưa xong.
“Dù vậy cũng thật lạ lùng,” bà nói, môi mím lại.
“Sao cô lại đi xe ngựa của ngài ấy? Lần cuối ta thấy ngài ấy, ngài ấy đang ở
Whipple Hill.”
Anne nuốt xuống. Đây không phải cuộc nói chuyện mà một
người muốn nói dối nếu không suy nghĩ cẩn thận. “Tôi gặp ngài ấy ở trong làng,”
cô nói. “Trời mưa, và ngài ấy gợi ý chở tôi về Whipple Hill.” Cô đợi một lát,
nhưng phu nhân Pleinsworth không lên tiếng, nên cô nói thêm, “tôi rất biết ơn.”
Phu nhân Pleinsworth nghiền ngẫm câu trả lời của cô,
sau đó nói, “Phải, ừm, ngài ấy luôn rộng rãi như thế. Mặc dù rõ ràng là, cô tốt
hơn nên đi bộ về.” Bà nhanh nhẹn đứng dậy và vỗ nhẹ vào giường. “Giờ cô nên nghỉ
ngơi. Nhưng không được ngủ. Ta được bảo là cô không được ngủ cho đến khi bác sĩ
đến khám cho cô.” Bà nhướng mày. “Ta nghĩ ta sẽ bảo Frances đến. Ít nhất thì con bé sẽ giữ cho cô thức.”
Anne cười. “Có lẽ cô bé sẽ đọc cho tôi nghe. Cô bé
đã không tập đọc to trong một thời gian, và tôi muốn xem cô bé phát âm như thế
nào.”
“Mãi là cô giáo, ta hiểu,” phu nhân Pleinsworth nói.
“Nhưng đó là lí do tại sao chúng ta muốn có một gia sư, đúng không?”
Anne gật, không chắc chắn lắm đó là lời khen ngợi
hay là lời nhắc nhở về địa vị của cô.
Phu nhân Pleinsworth bước đến cửa, sau đó quay lại.
“Ô, và với việc này, đừng lo về các cô gái. Tiểu thư Sarah và tiểu thư Honoria
sẽ chia sẻ nghĩa vụ trong khi cô hồi phục. Ta chắc hai người họ sẽ lên được kế
hoạch học tập.”
“Môn toán,” Anne nói với một cái ngáp. “Họ cần học
toán.”
“Vậy thì môn toán.” Phu nhân Pleinsworth mở cửa và
bước vào hành lang. “Cố gắng nghỉ ngơi đi. Nhưng đừng ngủ.”
Anne gật và nhắm mắt, mặc dù cô biết là không nên.
Dù vậy cô không nghĩ cô sẽ ngủ. cơ thể cô kiệt quệ, nhưng tâm trí cô đang hoạt
động. Mọi người bảo Daniel không sao, nhưng cô vẫn lo lắng, cho đến khi cô nhìn
thấy anh. Bây giờ cô không thể làm gì được, không đến khi cô có thể bước đi.
Sau đó Frances lao vào, nhảy cẫng lên một bên giường
ở cạnh Anne, và tiến đến ríu rít bên tai cô. Sau đó Anne nhận ra, đó chính xác
là những gì cô cần.
Phần
còn lại của ngày trôi qua yên ả. Frances ở lại cho đến khi bác sĩ đến, ông ấy
muốn Anne thức cho đến khi đêm xuống. Sau đó Elizabeth đến, mang một khay bánh
ngọt, cuối cùng là Harriet, mang đến một chồng giấy nhỏ--tác phẩm hiện tại của
cô bé, Henry VIII và Kì lân của Doom.
“Cô không chắc Frances sẽ nhân nhượng với một con kì
lân độc ác,” Anne bảo cô bé.
Harriet nhìn lên với một lông mày nhướng lên. “Con
bé không nói rõ đó là một con kì lân tốt.”
Anne nhăn mặt. “Em sẽ có một trận chiến nữa đấy, cô
chỉ nói vậy với vấn đề này thôi.”
Harriet nhún vai, sau đó nói, “Em sẽ bắt đầu màn
hai. Màn một hoàn toàn là thảm họa. Em đã xé nát nó ra rồi.”
“Bởi vì con kì lân.”
“Không,” Harriet nhăn nhó. “Em xếp thứ tự các bà vợ
sai. Là li dị, chặt đầu, chết, li dị, chặt đầu, giết vợ.”
“Vui nhộn làm sao.”
Harriet nhìn cô nghi hoặc, sau đó nói, “Em đổi chỗ một
người li dị thành chặt đầu.”
“Cô có thể cho em ít lời khuyên không?” Anne hỏi.
Harriet nhìn lên.
“Đừng bao giờ để ai nghe em nói thế mà không có ngữ
cảnh.”
Harriet cười, sau đó vẫy mấy tờ giấy để ngụ ý cô bé
đã sẵn sàng bắt đầu.”Màn hai,” cô nói vẻ hoa mĩ. “Đừng lo, cô sẽ không lẫn lộn
đâu, đặc biệt là giờ chúng ta sẽ xem lại tất cả cái chết của mấy bà vợ.”
Nhưng trước khi Harriet đọc đến màn ba, phu nhân
Pleinsworth bước vào phòng, biểu hiện của bà cấp bách và nghiêm nghị. “Ta phải
nói chuyện với Cô Wynter,” bà nói với Harriet. “Để chúng ta lại với nhau.”
“Nhưng chúng con chưa—“
“Bây giờ,
Harriet.”
Harriet nhìn Anne với vẻ có-thể-là-chuyện-gì-chứ, mà Anne không thừa nhận, không với phu
nhân Pleinsworth đứng bên cô, trông như một đám mây giông.
Harriet thu thập lại giấy tờ và rời đi. Phu nhân
Pleinsworth bước đến cửa, lắng nghe để chắc chắn Harriet không nghe lén bên
ngoài, sau đó quay lại với Anne và nói, “Cương ngựa đã bị cắt.”
Anne thở dốc. “Cái gì?”
“Cương ngựa. Trên cỗ xe của đức ngài Winstead. Chúng
đã bị cắt.”
“Không. Không thể nào. Tại sao—“ Nhưng cô biết tại
sao. Và cô biết là ai.
George Chervil.
Anne tái nhợt đi. Hắn tìm thấy cô bằng cách nào? Và
làm thế nào mà hắn có thể biết—“
Bưu trạm. Cô và đức ngài Winstead đã ở trong đó khoảng
nữa tiếng. Bất cứ ai quan sát cô có thể nhận ra cô sẽ về nhà bằng xe ngựa của
anh.
Từ lâu Anne đã chấp nhận rằng thời gian sẽ không lụi
tắt được ngọ lửa hận thù của George Chervil, nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng hắn
sẽ coi thường mạng sống của người khác, đặc biệt là ai đó có địa vị như Daniel.
Anh là bá tước Winstead, trời ạ. Cái chết của một cô gia sư gần như không cần
truy cứu, nhưng một bá tước ư?
George mất trí rồi. Hoặc ít nhất là mất trí hơn cả
ngày xưa. Không còn lời giải thích nào hết.
“Lũ ngựa quay về vài giờ trước,” phu nhân
Pleinsworth nói tiếp. “Người giữ ngựa đã đi tìm cỗ xe, ở đó họ thấy nó. Rõ ràng
là một hành động phá hoại. Đồ làm bằng da không bị đứt với một đường thẳng chuẩn
xác.”
“Không,” Anne nói, cố gắng tiêu hóa tất cả.
“Ta cho là cô không có kẻ thù nào trong quá khứ mà
cô quên không kể với chúng ta,” phu nhân Pleinsworth nói.
Họng Anne khô khốc. Cô phải nói dối. Không còn—
Nhưng phu nhân Pleinsworth ắt hẳn đã bị hấp dẫn bởi
một trò đùa về giá treo cổ, bởi vì bà không chờ cô trả lời. “Là Ramsgate,” cô
nói. “Chúa nguyền rủa hắn, hắn mất
trí rồi.”
Anne chỉ có thể nhìn đăm đăm, không chắc liệu cô bớt
căng thẳng là vì cô có thừa sự lừa dối hay do bị sốc khi phu nhân Pleinsworth
quá phẫn nộ đến nỗi nói về đức ngài một cách khinh khi.
Có lẽ phu nhân Pleinsworth nói đúng. Có lẽ Anne chẳng
liên quan gì đến chuyện này, kẻ hung ác thật sự là hầu tước Ramsgate. Ông ta
truy đuổi Daniel ở ngoại quốc từ 3 năm trước; bây giờ chắc chắn là do ông ta muốn
Daniel chết. Có lẽ ông ta không quan tâm nếu một cô gia sư có chết hay không.
“Ông ta hứa sẽ để Daniel được yên,” phu nhân
Pleinsworth nổi xung, đi qua đi lại trong phòng. “Cô biết đó là lí do ngài ấy
quay về. Ngài ấy nghĩ mình sẽ an toàn. Đức ngài Hugh đã đi khắp hang cùng ngỏ hẻm
ở Ý để bảo với Daniel rằng cha ngài ấy sẽ kết thúc mọi thứ vô nghĩa này.” Bà thở
hắt ra, tay bà siết chặt hai bên. “Đã ba năm. Ba năm Daniel đi tha hương. Chưa
đủ sao? Daniel không giết con lão ta. Chỉ có một vết thương thôi.”
Anne im lặng, không chắc cô có nên tham gia vào cuộc
nói chuyện này không.
Nhưng sau đó phu nhân Pleinsworth quay lại về nhìn
trực tiếp vào cô. “Ta cho là cô biết câu chuyện này.”
“Phần lớn câu chuyện.”
“Phải, tất nhiên. Các cô gái sẽ kể cho cô mọi thứ.”
Bà khoanh tay, sao đó thả ra, và Anne chợt nghĩ rằng cô chưa bao giờ thấy chủ của
mình quẫn trí đến vậy. Phu nhân Pleinsworth lắc đầu, sau đó nói, “Ta không biết
làm sao Virginia sẽ chịu đựng được. Chị ấy gần như quỵ ngã khi ngài ấy rời khỏi
đất nước.”
Virginia chắc là tên của phu nhân Winstead, mẹ của
Daniel. Anne không biết tên thánh của bà.
“Ừm,” phu nhân Pleinsworth nói, sau đó đột ngột nói
thêm, “Ta nghĩ bây giờ cô có thể đi ngủ. Mặt trời lặn rồi.”
“Cảm ơn,” Anne nói. “Làm ơn—“ Nhưng cô ngừng ở đó.
“Cô vừa nói gì à?” Phu nhân Pleinsworth yêu cầu.
Anne lắc đầu. Thật không phải phép khi yêu cầu phu
nhân Pleinsworth chuyển lời chào của cô đến đức ngài Winstead. Ngoài ra, nó thật
thiếu khôn ngoan.
Phu nhân Pleinsworth bước về phía cánh cửa, sau đó
ngừng lại. “Cô Wynter,” bà nói.
“Vâng?”
Phu nhân Pleinsworth chầm chậm quay lại. “Có chuyện
này.”
Anne đợi. Không giống bà chủ của cô khi ngừng lại giữa
chừng. Đây là điềm gỡ.
“Ta để ý thấy cháu trai của mình…” Bà lại ngừng, rõ
ràng là đang tìm những từ ngữ thích hợp.
“Làm ơn,” Anne thốt ra, chắc chắn công việc của cô
như chỉ mành treo chuông. “Phu nhân Pleinsworth, tôi cam đoan với bà—“
“Đừng cắt ngang,” phu nhân Pleinsworth nói, không có
ác ý. Bà giơ một tay ra, ra dấu cho Anne đợi khi bà tập hợp suy nghĩ. Cuối
cùng, chỉ khi Anne chắc chắn cô không thể chịu thêm được nữa, bà nói, “Đức ngài
Winstead có vẻ bị cô lôi cuốn.”
Anne hy vọng phu nhân Pleinsworth không chờ một câu
đáp trả.
“Ta có thể yên tâm với sự sáng suốt của cô chứ?” Phu
nhân Pleinsworth nói thêm.
“Dĩ nhiên, thưa bà.”
“Có những lúc khi người phụ nữ nên bày tỏ sự nhạy cảm
mà đàn ông bị thiếu. Ta tin đây là lúc như vậy.”
Bà ngừng và nhìn Anne, ngụ ý lúc này bà cần một câu
đáp trả. Nên Anne nói, “Vâng thưa bà,” và cầu nguyện chừng đó là đủ.
“Sự thật là, Cô Wynter, Ta biết rất ít về cô.”
Mắt Anne mở to.
“Giấy chứng nhận của cô hoàn hảo, và dĩ nhiên cách
cư xử của cô từ khi gia nhập vào nhà của ta thì không có gì đáng trách. Cô là một
gia sư tốt nhất mà ta từng thuê.”
“Cảm ơn, thưa bà.”
“Nhưng ta không biết gì về gia cảnh của cô. Ta không
biết cha cô là ai, hay mẹ cô, hay bất cứ sự mối quan hệ nào mà cô có. Cô đã được
giáo dục tốt, rõ ràng là vậy, nhưng ngoài điều đó ra…” Bà giơ tay ra. Sau đó bà
nhìn thẳng vào mắt Anne. “Cháu trai của ta phải kết hôn với một người có thanh
danh trong sạch.”
“Tôi hiểu,” Anne khẽ nói.
“Cô ta chắc chắn nên thuộc dõng dõi quý tộc.”
Anne nuốt xuống, cố gắng không thể hiện cảm xúc gì.
“Dĩ nhiên không cần hoàn toàn như vậy. Ngài ấy có thể
cưới một cô gái thuộc tầng lớp quý tộc thấp. Nhưng cô ta sẽ là một trường hợp đặc
biệt.” Phu nhân Pleinsworth bước một bước về phía cô, đầu bà nghiêng nhẹ sang
bên, như thể bà đang cố gắng nhìn thẳng bên trong con người cô. “Ta thích cô,
Cô Wynter,” bà nói chậm rãi, “nhưng ta không biết cô. Cô hiểu không?”
Anne gật.
Phu nhân Pleinsworth bước đến cánh cửa và đặt một
tay lên nắm cửa. “Ta nghi là,” bà nói khẽ, “cô không muốn ta biết về cô.”
Sau đó bà đi khỏi, để Anne lại với cây nến lặp lòe
và những suy nghĩ quay cuồng.
Những câu bình luận của phu nhân Pleinsworth không
còn ý nào khác. Bà đã cảnh cáo cô tránh xa đức ngài Winstead, hay đúng hơn, để
chắc chắn anh tránh xa khỏi cô. Nhưng cũng thật vui buồn lẫn lộn. Bà còn chừa
cho cô một ít cơ hội đáng buồn, bóng gió rằng Anne có thể xem xét đến một cuộc hôn nhân thích hợp nếu cô hé lộ nhiều
hơn về gia cảnh của mình.
Những dĩ nhiên điều đó là vô vọng.
Ai có thể tưởng tượng được chứ? Nói sự thật về gia cảnh
của cô cho phu nhân Pleinsworth?
Ừm,
sự thật là, tôi không còn là trinh nữ.
Và
tên tôi không phải Anne Wynter.
Ồ,
và tôi đã chém một người đàn ông và bây giờ hắn đang điên cuồng săn đuổi cho đến
khi tôi chết.
Một tiếng cười khan kinh tỡm và tuyệt vọng phát ra từ
Anne. Một bản lý lịch hay ho làm sao.
“Tôi là một chiến lợi phẩm,” cô nói trong bóng tối,
sau đó cô cười lớn hơn. Hoặc có lẽ là khóc. Sau một lúc, thật khó biết là cái
nào.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét