Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015

A night like this - Chương 20









Ngày hôm sau, sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Anne như một người khách đúng mực trong nhà anh, Daniel chuẩn bị đi gặp ngài George Chervil.

Như mong đợi, không khó để tìm địa chỉ của hắn. Hắn sống ở Marylebone, không xa dinh thự của cha vợ hắn là  Portman Square. Daniel biết tử tước Hanley là ai; quả thực, Daniel học ở Eton cùng lúc với hai trong số các con trai của Hanley. Mối quan hệ không sâu lắm, nhưng gia đình đó hẳn biết anh là ai. Nếu Chervil không thay đổi cách suy nghĩ của hắn với tốc  độ nhanh chóng, Daniel sẽ bí mật đến thăm cha vợ hắn—người rõ ràng nắm giữ túi tiền, bao gồm cả chứng từ của căn nhà Marylebone nhỏ bé gọn gàng mà Daniel đang bước chân lên—thế là đủ ăn tiền rồi.

Trong một chốc gõ cửa trước, Daniel được dẫn vào một phòng khách trang hoàng với tông trầm của màu lục và vàng. Vài phút sau, một phụ nữ bước vào. Từ tuổi tác và quần áo, anh chỉ có thể kết luận rằng cô ta là bà Chervil, con gái của tử tước mà George Chervil đã chọn cưới thay vì là Anne.


“Đức ngài,” bà Chervil nói, nhún gối thanh lịch chào anh. Cô ta khá xinh, với những lọn tóc nâu nhạt và làn da màu đào kem sạch sẽ. Cô ta không thể so sánh với vẻ đẹp cực kì của Anne, nhưng mà, một vài nét có thể. Và có lẽ Daniel phần nào đã thiên vị.

“Bà Chervil,” anh đáp trả. Cô ta trông ngạc nhiên vởi sự hiện diện của anh, và còn hơn cả tò mò. Cha cô ta là một tử tước, nên cô ta ắt hẳn đã từ đón các vị khách quý tộc, nhưng cùng lúc đó, anh hình dung rằng cũng đã một thời gian kể từ khi một bá tước đến thăm cô ta tại chính ngôi nhà của mình, đặc biệt khi chồng cô ta mới trở thành một tòng nam tước thời gian gần đây.

“Ta đến để nói chuyện với chồng bà,” Daniel bảo cô ta.

“Tôi e rằng anh ấy không có nhà,” cô ta nói. “Tôi có thể giúp gì cho ngài không? Tôi ngạc nhiên khi chồng tôi không đề cập đến mối quan hệ với ngài.”

“Chúng tôi chưa được giới thiệu chính thức,” Daniel giải thích. Dường như không có lí do nào để giả vờ khác đi; Chervil sẽ giải thích rõ khi hắn quay về và vợ hắn nhắc đến việc bá tước Winstead đã đến thăm.

“Ôi, tôi rất xin lỗi,” cô ta nói, không phải vì có chuyện gì để mà xin lỗi. Nhưng hình như cô ta là loại phụ nữ nói Tôi xin lỗi mỗi khi cô ta không biết nói gì khác. “Tôi có thể giúp gì cho ngài? Ôi tôi xin lỗi, tôi đã hỏi vậy rồi, phải không?” Cô ta ra hiệu về chỗ ngồi. “Ngài muốn ngồi xuống không? Tôi có thể gọi trà đến ngay bây giờ.”

“Không, cảm ơn,” Daniel nói. Anh rất nỗ lực để giữ lịch sự, nhưng anh biết người phụ nữ này không có lỗi với những việc xảy ra với Anne. Cô ta hình như còn chưa nghe gì về cô.

Anh hắng giọng. “Bà có biết khi nào chồng bà về không?”

“Tôi không nghĩ là quá lâu đâu,” cô ta đáp. “Ngài có muốn chờ không?”

Không hẳn, nhưng Daniel không thấy lựa chọn nào khác, nên anh cảm ơn cô ta và ngồi xuống. Trà được mang đến, và vài cuộc đối thoại nhỏ diễn ra, vài khoảng im lặng rải rác, vài cái liếc nhìn lộ liễu về phía đồng hồ trên mặt lò sưởi. Anh cố làm mình phân tâm khi nghĩ về Anne, về việc cô đang làm gì vào lúc này.

 Trong khi anh nhắp trà, cô đang cố gắng mặc quần áo mà Honoria cho mượn.
Trong khi anh mất kiên nhẫn nhịp ngón tay lên đầu gối, cô đang ngồi ăn cơm với mẹ anh, người là niềm kiêu hãnh và là cứu viện của Daniel, bà không chớp một cộng lông mi khi anh thông báo rằng anh định cưới Cô Wynter, và ồ, nhân tiện đây, cô sẽ ở lại nhà Winstead như một vị khách, khi mà cô không thể tiếp tục làm gia sư cho nhà Pleinsworth.


“Đức ngài Winstead?”

Anh ngẩng lên. Bà Chervil đã nghiêng đầu sang bên và đang chớp mắt mong đợi. Rõ ràng cô ta đã đặt cho anh một câu hỏi—mà anh không nghe thấy. May thay, cô ta là loại phụ nữ đã được giáo dục tử tế từ khi mới sinh ra đời, nên cô ta cố gắng không để ý vào sai sót của anh, thay vào đó nói ( và có lẽ là lặp lại ), “Ngài hẳn phải háo hức về lễ cưới sắp tới của em gái ngài.” Với cái nhìn ngây ra của anh, cô ta nói thêm, “Tôi đọc được trên báo, và dĩ nhiên tôi có tham dự những buổi hòa nhạc đáng yêu của gia đình ngài khi tôi mới ra mắt.”

Daniel tự hỏi liệu đó có phải là cô ta không còn nhận được lời mời không. Anh hy vọng vậy. Ý nghĩ rằng George Chervil ngồi trong nhà anh  làm da anh sởn gai ốc.

Anh hắng giọng, cố gắng giữ vẻ mặt hòa nhã. “Phải, rất háo hức. Đức ngài Chatteris đã là một người bạn thân thiết từ khi còn nhỏ.”

“Ngài thật may mắn, bây giờ ngài ấy sẽ là em trai của ngài.”

Cô ta mỉm cười, và Daniel bị một tia bức rức đánh vào. Bà Chervil hình như là một người phụ nữ vui vẻ, một người với em gái anh—hay Anne—sẽ rất thân thiện nếu cô ta không cưới ngài George. Cô ta thật ngây thơ, phải cưới một tên vô lại, và hắn sẽ hoàn toàn kết thúc cuộc đời cô ta.

“Ngài ấy giờ đang ở nhà ta,” Daniel nói, cố làm dịu cơn áy náy của mình bằng cách trò chuyện duyên dáng với cô ta hơn. “Ta tin rằng ngài ấy đang bị kéo vào kế hoạch làm lễ cưới.”

“Ôi thật dễ thương.”

Anh gật đầu, tận dụng cơ hội để chơi trò tên Giờ-Anne-đang-làm-gì? Anh hi vọng cô đang ở với phần còn lại với gia đình, góp ý kiến cho màu tím-xanh và xanh-tím và đăng ten và tất tần tật mọi thứ khác sẽ được gia đình tán dương.

Cô xứng đáng có một gia đình. Sau tám năm, cô xứng đáng được cảm thấy như thể mình được thuộc về.

Daniel liếc nhìn đồng hồ, cố gắng hơi kín đáo một chút. Anh đã ở đây một tiếng rưỡi đồng hồ. Chắc chắn bà Chervil đang thấy bồn chồn. Không ai ở lại phòng khách nhà người khác suốt một tiếng rưỡi, chờ một người về nhà. Cả hai đều biết hành động đúng đắn đó là anh để lại danh thiếp và rời đi.

Nhưng Daniel không nhúc nhích.

Bà Chervil cười ngượng. “Thật sự, tôi không nghĩ George sẽ đi lâu đâu. Tôi không biết anh ấy bận chuyện gì nữa.”

“Anh ta đi đâu?” Daniel hỏi. Đó là một câu hỏi tọc mạch, nhưng sau chín mươi phút chuyện phiếm, hình như điều này không còn quấy rầy nữa.

“Tôi nghĩ anh ấy đi gặp bác sĩ,” bà Chervil nói. “Vì vết sẹo, ngài biết đấy.” Cô ta ngẩng lên. “Ôi, ngài nói ngài vẫn chưa được giới thiệu. Anh ấy có…” Cô ta ra ý với khuôn mặt mình với vẻ buồn bã. “Anh ấy có một vết sẹo. Là do té ngựa, chỉ trước khi chúng tôi kết hôn. Tôi nghĩ vết sẹo khiến anh ấy trông rất bảnh, nhưng anh ấy luôn đánh giá thấp nó.”

Thứ gì đó xáo động bắt đầu nhốn nháo trong bụng Daniel. “Anh ta đi gặp bác sĩ?” anh hỏi.

“Ừm, tôi nghĩ vậy,” bà Chervil đáp. “Khi anh ấy rời đi sáng nay, anh ấy bảo sẽ đi gặp ai đó nói về vết sẹo. Tôi cho rằng đó là một bác sĩ. Anh ấy còn có thể gặp ai khác được?”

Anne.

Daniel đứng dậy nhanh đến nỗi anh làm đổ ấm trà, làm nước trà ấm chảy lan khắp bàn.

“Đức ngài Winstead?” Bà Chervil hỏi, giọng cô ta thắt lại vì cảnh giác. Cô ta cũng đứng lên, theo sau anh khi anh sải bước đến cánh cửa. “Có gì không ổn à?”

“Xin thứ lỗi,” anh nói. Anh không có thời gian để tế nhị. Anh đã ngồi đây suốt chín mươi phút chết giẫm, và chỉ có Chúa biết Chervil có kế hoạch gì.

Hay hắn đã thực hiện rồi.

“Tôi có thể giúp gì cho ngài không?” cô ta hỏi, hối hả theo anh khi anh đi đến cửa trước. “Có lẽ tôi có thể gởi một lời nhắn đến chồng tôi?”

Daniel quay lại. “Phải,” anh nói, và anh không nhận ra chính giọng của mình. Khiếp hãi đang làm anh loạng choạng; cơn thịnh nộ làm anh liều lĩnh. “Bà có thể nói với hắn nếu hắn chạm đến một cọng tóc của hôn thê của ta, ta sẽ tự mình chứng kiến cảnh hắn chết.”

Bà Chervil tái mặt.

“Bà hiểu không?”

Cô ta run rẩy gật đầu.

Daniel nhìn chằm chằm cô ta. Cô ta đang sợ hãi, nhưng không có gì có thể so sánh với cảm giác của Anne nếu lúc này cô bị George Chervil bắt giữ. Anh bước đến cửa trước, sau đó dừng lại. “Còn một điều nữa,” anh nói. “Nếu hắn còn sống mà về nhà tối nay, ta gợi ý bà nên nói chuyện với hắn về tương lai của các người ở nước Anh. Bà sẽ sống thoải mái hơn trên một lục địa khác. Ngày tốt lành, bà Chervil.”

“Ngày tốt lành,” cô ta nói. Sau đó cô ta ngất đi.

Anne!” Daniel rống khi anh chạy vào đại sảnh của nhà Winstead. “Anne!”

Poole, quản gia lâu năm của nhà Winstead, đột nhiên hiện ra.

“Cô Wynter đâu?” Daniel hỏi, thở hổn hển. Chiếc xe len-đô của anh bị tắc đường, và anh chạy suốt vài phút đường còn lại, lèo lách trên đường như một tên điên. Thật là một phép lại khi anh không bị xe đụng.

Mẹ anh xuất hiện từ phòng khách, theo sau là Honoria và Marcus. “Chuyện gì xảy ra?” bà hỏi. “Daniel, cái quái gì—“

“Cô Wynter đâu rồi?” anh nói, vẫn đang thở hổn hển.

“Cô ấy ra ngoài,” mẹ anh nói.

“Ra ngoài? Cô ấy ra ngoài rồi ư?” Vì cái quái gì mà cô làm vậy? Cô biết cô phải ở lại nhà Winstead cho đến khi anh trở về.

“Ừm, đó là điều ta biết,” phu nhân Winstead trông qua người quản gia cầu cứu. “Ta đã không ở đây.”

“Cô Wynter có người viếng thăm,” Poole nói. Ngài George Chervil. Cô ấy rời đi với ông ta khoảng một giờ rồi. Có lẽ là hai.”

Daniel quay qua với vẻ khiếp sợ. “Cái gì?”

“Cô ấy hình như không bận tâm vì đi cùng ông ta,” Poole bắt đầu.

“Ừm, vậy vì cái quỷ gì mà cô ấy—“

“Ông ta đi với tiểu thư Frances.”

Daniel ngừng thở.

“Daniel?” mẹ anh nói với vẻ lo lắng. “Chuyện gì đang xảy ra?

“Tiểu thư Frances?” Daniel lặp lại, vẫn nhìn vào Poole.

“Ai là ngài George Chervil?” Honoria hỏi. Cô nhìn Marcus, nhưng anh lắc đầu.

“Cô bé ở trong xe ngựa của hắn,” Poole bảo Daniel.

“Frances ư?”

Poole gật đầu. “Phải.”

“Và Cô Wynter đi theo hắn vì chuyện đó?”

“Thưa ngài tôi không biết,” quản gia nói. “Cô ấy không nói gì với tôi. Nhưng cô ấy bước ra vỉa hè với ông ta, sau đó cô ấy vào xe ngựa. Cô ấy hình như tự nguyện làm vậy.”

“Chó chết.” Daniel nguyền rủa.

“Daniel,” Marcus nói, giọng anh chắc nịch và vững vàng trong căn phòng đang đảo lộn. “Chuyện gì đang xảy ra?”

Daniel đã kể cho mẹ anh một phần quá khứ của Anne sáng nay; bây giờ anh phải kể cho họ phần còn lại.

Máu rút hết khỏi mặt phu nhân Winstead, và khi bà chộp lấy tay Daniel, nó cảm giác như một cái vuốt hoảng sợ. “Chúng ta phải kể với Cherlotte,” bà nói, chỉ đủ sức để nói.

Daniel chầm chậm gật đầu, cố gắng nghĩ. Làm sao Chervil bắt được Frances? Và hắn bắt ở đâu—“

“Daniel!” mẹ anh gần như hét. “Chúng ta phải kể với Charlotte ngay! Thằng điên đó đã bắt con của dì ấy!”

Daniel thình lình tập trung. “Phải,” anh nói. “Phải, ngay lập tức.”

“Tớ cũng đi,” Marcus nói. Anh quay sang Honoria. “Em sẽ ở lại chứ? Ai đó cần phải ở lại để phòng khi Cô Wynter quay về.”

Honoria gật đầu.

“Đi thôi,” Daniel nói. Họ chạy ào ra khỏi nhà, phu nhân Winstead còn không thèm mặc áo choàng. Xe ngựa mà Daniel bỏ lại năm phút trước đã về đến nơi, nên anh đưa mẹ vào bên trong với Marcus và bắt đầu chạy bộ. Chỉ cách một phần tư dặm, và nếu đường xá vẫn bị tắc đường, anh có thể đến nhà Pleinsworth nhanh hơn bằng chân.

Anh đến trước chiếc xe ngựa, thở nặng nhọc khi anh chạy lên bậc thang nhà Pleinsworth. Anh đập cửa ba lần và chuẩn bị lần thứ tư khi Granby mở cửa, nhanh chóng bước vào trong khi Daniel gần như ngã nhào.

“Frances,” anh thở.

“Tiểu thư không ở nhà,” Granby bảo anh.

“Ta biết. Ông có biết ở đâu—“

“Charlotte!” mẹ anh hét, kéo cái váy lên qua mắt cá chân khi bà chạy lên bậc thềm. Bà quay sang Granby với đôi mắt hoang dại. “Charlotte ở đâu?”

Granby ra hiệu về phía sau của căn nhà. “Tôi nghĩ bà ấy xem xét thư từ. Trong—“

“Ta ở ngay đây,” phu nhân Pleinsworth nói, vội vã ra khỏi phòng. “Trời ạ, có chuyện gì vậy? Virginia, chị trông—“

“Là Frances,” Daniel nói dứt khoát. “Chúng cháu nghĩ con bé đã bị bắt cóc.”

“Gì cơ?” phu nhân Pleinsworth nhìn anh, sau đó nhìn mẹ anh, cuối cùng nhìn Marcus, đang đứng im lặng gần cánh cửa. “Không, không thể nào,” bà nói, nghe bối rối hơn là lo lắng. “Con bé vừa—“ Bà quay qua Granby. “Có phải con bé ra ngoài đi dại với Nanny Flanders không?”

“Họ chưa quay về, thưa phu nhân.”

“Nhưng chắc chắn họ chưa đi quá lâu để lo lắng đâu. Nanny Flanders không còn đi nhanh nữa, nên phải mất một lúc để đi vòng quanh công viên.”

Daniel trao đổi một cái liếc nhanh với Marcus trước khi nói với Granby, “Ai đó phải đi tìm bà bảo mẫu.”

Quản gia gật đầu. “Ngay lập tức.”

“Dì Charlotte,” Daniel bắt đầu, sau đó anh thuật lại các sự kiện trưa nay. Anh chỉ kể ngắn gọn lý lịch của Anne; sẽ có thời gian cho chuyện đó sau. Nhưng không mất quá lâu để kể cho bà nghe đủ đến nỗi mặt bà tái mét.

“Gã này…” bà nói, giọng bà run sợ. “Gã điên anyf…Con nghĩ hắn bắt Frances?”

“Anne sẽ không bao giờ đi với hắn nếu không có Frances.”

“Ôi trời. phu nhân Pleinsworth lắc lư và bắt đầu loạng choạng. Daniel nhanh chóng đưa bà đến chiếc ghế. “Chúng ta sẽ làm gì?” bà hỏi anh. “Làm sao chúng ta tìm họ được?”

“Con sẽ quay lại nhà Chervil,” anh nói. “Đó là cách duy nhất—“

“Frances!” phu nhân Pleinsworth thét.

Daniel quay lại đúng lúc thấy Frances chạy bổ vào đại sảnh và nhào vào người mẹ mình. Cô bé đầy bụi, bẩn thỉu, và váy của cô bé bị rách. Nhưng cô bé hình như không bị thương, ít nhất do không phải cố tình.

“Ôi con gái yêu của mẹ,” phu nhân Pleinsworth thổn thức, ôm ấp Frances  bằng đôi tay điên cuồng. “Chuyện gì xảy ra? Ôi trời ơi, con có bị thương không?” Bà chạm vào tay, vào vai, cuối cùng là hôn như mưa xuống khuôn mặt nhỏ của cô bé.

“Dì Charlotte?” Daniel nói, cố gắng kềm nén sự khẩn cấp trong giọng nói. “Cháu xin lỗi, nhưng cháu rất cần nói chuyện với Frances.”

Phu nhân Pleinsworth quay qua anh với đôi mắt thịnh nộ, che chở con gái bằng cơ thể bà. “Không phải bây giờ,” bà gầm gừ. “Con bé mới trải qua một trận chiến. Con bé cần tắm, ăn, và—“

“Con bé là hy vọng duy nhất của cháu—“

“Nó là một đứa trẻ!”

“Và Anne có thể chết!” anh gần như gầm lên.

Cả đại sảnh im lặng, từ sau dì anh, Daniel nghe Frances nói. “Hắn bắt Cô Wynter.”

“Frances,” anh nói, nắm tay cô bé và kéo cô về phía ghế bành. “Làm ơn, em phải kể mọi chuyện với anh. Chuyện gì xảy ra?”

Frances thở vài hơi sâu và nhìn mẹ mình, bà gật nhẹ đầu cho phép cô. “Em đang ở công viên,” cô bé nói, “và Nanny đã ngủ khì trên chiếc ghế tựa. Bà ấy làm thế hầu như mỗi ngày.” Cô bé nhìn lại mẹ mình. “Con xin lỗi, mẹ. Con nên nói với mẹ, nhưng bà ấy quá già, và bà ấy mệt mỏi vào buổi chiều, và con nghĩ đó là một quãng xa để đi dạo trong công viên đối với bà ấy.”

“Ổn thôi, Frances,” Daniel nói, cố gắng kiềm sự cấp bách trong giọng nói. “Chỉ cần nói với tụi anh những gì xảy đến tiếp theo.”

“Em không để ý lắm. Em đang một mình chơi trò đóng giả con kì lân,” cô bé giải thích, và cô bé nhìn Daniel như thể anh sẽ hiểu. “Em đã phi hơi xa ra khỏi chỗ của Nanny. “Cô bé quay lại mẹ mình, biểu hiện của cô bé nghiêm nghị. “Nhưng bà ấy vẫn ở đó để trông chừng con. Nếu bà ấy tỉnh giấc.”

“Sau đó thì sao?” Daniel thúc.

Frances nhìn anh với biểu hiện ngơ ngác. “Em không biết. Em nhìn lên, và bà ấy biến mất. Em không biết chuyện gì xảy ra với bà ấy. Em gọi bà ấy vài lần, sau đó em chạy lại cái hồ nơi bà ấy thường cho vịt ăn, nhưng bà ấy không ở đó, sau đó—“

Cô bé đột nhiên run rẩy không kiểm soát.

“Đủ rồi,” phu nhân Pleinsworth nói, nhưng Daniel bắn cho bà cái nhìn nài xin. Anh biết chuyện này làm Frances khó chịu, nhưng nó phải được kể. Chắc chắn dì anh sẽ nhận ra Frances sẽ còn buồn hơn nếu Anne bị giết.

“Tiếp theo xảy ra chuyện gì?” Daniel nhẹ nhàng hỏi.

Frances nuốt xuống dữ dội, và cô bé ôm chặt thân hình nhỏ bé của mình. “Ai đó tóm lấy em. Và hắn nhét cái gì đó vào miệng em có mùi rất khó chịu, điều kế tiếp em biết là em ở trong một cỗ xe ngựa.”

Daniel chia sẻ một cái nhìn quan tâm với mẹ anh. Kế bên bà, phu nhân Pleinsworth bắt đầu âm thầm khóc.

“Đó chắc hẳn là cồn thuốc phiện,” anh nói với Frances . “Rất rất là sai trái nếu ai đó sử dụng nó với em, nhưng nó sẽ không làm em đau.”

Cô bé gật đầu. “Em cảm thấy mắc cười, nhưng em không biết.”

“Lần đầu tiên em thấy Cô Wynter là khi nào?”

“Chúng em đến nhà anh. Em muốn ra ngoài, nhưng người đàn ông—“ Cô ngẩng lên nhìn Daniel như thể chỉ vừa nhớ ra thứ gì đó quan trọng. “Hắn có một vết sẹo. Rất to. Xiên trên mặt hắn.”

“Anh biết,” anh nói nhỏ.

Cô bé nhìn anh với đôi mắt mở to tò mò, nhưng cô không hỏi anh. “Em không thể thoát ra cỗ xe ngựa,” cô bé nói. “Hắn nói hắn sẽ làm hại Cô Wynter nếu em thoát ra. Và hắn để người lái xe coi chừng em, hắn nhìn không tốt lắm.”

Daniel kiềm nén cơn thịnh nộ. Phải có một chỗ đặc biệt ở địa ngục cho những kẻ hành hạ trẻ em. Nhưng anh xoay xở để giữ bình tĩnh khi anh nói, “Sau đó Cô Wynter bước ra?”

Frances gật đầu. “Cô ấy rất giận dữ.”

“Anh chắc thế.”

“Cô ấy la hét hắn, và hắn cũng vậy, em không hiểu hầu hết những gì họ nói, ngoại trừ cô ấy rất, rất tức giận với hắn vì bắt em trong xe ngựa.”

“Cô ấy đang cố bảo vệ em,” Daniel nói.

“Em biết,” Frances khẽ nói. “Nhưng…em nghĩ…em nghĩ cô ấy có lẽ là người gây ra vết sẹo cho hắn.” Cô nhìn qua mẹ mình với biểu hiện khổ sở. “Con không nghĩ Cô Wynter sẽ làm chuyện gì như thế, nhưng hắn cứ nói về chuyện đó, và hắn rất tức giận với cô ấy.”

“Đó là chuyện xưa rồi,” Daniel nói. “Cô Wynter tự vệ chính đáng.”

“Tại sao?” Frances thì thầm.

“Không quan trọng đâu,” anh nói cứng. “Quan trọng là những gì xảy ra hôm nay, và những gì chúng ta có thể làm để cứu cô ấy. Em đã rất can đảm. Làm sao em chạy thoát được?”

“Cô Wynter đẩy em ra khỏi cỗ xe.”

“Cái gì?” phu nhân Pleinsworth rít lên, nhưng phu nhân Winstead kiềm bà lại khi bà cố lao về trước.

“Xe chạy không nhanh lắm,” Frances nói với mẹ mình. “Chỉ đâu một chút khi con đụng đất. Cô Wynter đã bảo con cuộn tròn như một trái banh trước khi con tiếp đất.”


“Ôi trời ơi,” phu nhân Pleinsworth thổn thức. “Ôi con tôi.”

“Con không sao, mẹ à,” Frances nói, và Daniel bị ấn tượng bởi sức bật của cô bé. Cô bé bị bắt cóc và sau đó bị quăng ra khỏi xe ngựa, giờ cô bé đang an ủi mẹ mình. “Con nghĩ Cô Wynter chọn chỗ đó bởi vì con không ở xa nhà lắm.”

“Ở đâu?” Daniel hỏi ngay. “Chính xác là ở đâu?”

Frances chớp mắt. “Park Crescent. Cuối đường.”

Phu nhân Pleinsworth thở dốc qua làn nước mắt. “Con tự đi suốt quãng đường đó ư?”

“Không xa lắm mà mẹ.”

“Nhưng đi xuyên qua Marylebone!” phu nhân Pleinsworth quay qua phu nhân Winstead. “Con bé tự mình đi xuyên qua Marylebone. Nó chỉ là một đứa trẻ!”

“Frances,” Daniel hỏi khẩn. “Anh phải hỏi em. Em có biết nơi nào George định mang Cô Wynter đi không?”

Frances lắc đầu, môi cô bé run run. “Em không để ý. Em sợ quá, hầu hết thời gian họ la hét nhau, sau đó hắn đánh Cô Wynter—“

Daniel bắt mình cố gắng thở.

“—sau đó em còn lo sợ hơn, nhưng hắn có nói—“ Frances nhìn lên, mắt cô mở ro phấn khích. “Em nhớ thứ gì đó. Hắn nhắc đến bãi thạch nam.”

“Hampstead,” Daniel nói.

“Phải, em nghĩ vậy. Hắn không nói cụ thể, nhưng chúng em đi theo hướng đó, đúng không?”

“Nếu em ở Park Crescent, phải.”

“Hắn cũng nói gì đó về một cái phòng.”


“Một cái phòng?” Daniel lặp lại.

Frances gật đầu quyết liệt.

Marcus, nãy giờ vẫn im lặng suốt cuộc hỏi thăm, hắng giọng. “Hắn có lẽ đề cập đến quán trọ.”

Daniel nhìn qua anh, gật đầu, sau đó quay lại với cô em họ. “Frances, em có nghĩ mình sẽ nhận ra chiếc xe ngựa không?”

“Có,” cô nói, mắt cô mở lớn. “Em nhận ra.”

“Ôi, không!” phu nhân Pleinsworth la lối. “Con bé sẽ không cùng cháu đi tìm một tên điên đâu.”

“Cháu không còn lựa chọn nào khác,” Daniel bảo bà.

“Mẹ con muốn giúp,” Frances nài. “Làm ơn đi, con yêu Cô Wynter.”

“Anh cũng vậy,” Daniel khẽ nói.

“Tớ sẽ đi với cậu,” Marcus nói, và Daniel nhìn anh với vẻ biết ơn sâu sắc.

“Không!” phu nhân Pleinsworth cự nự. “Chuyện này thật điên rồ. Cháu đang nghĩ mình sẽ làm gì?  Cõng con bé trên lưng khi cháu dạo chơi ở các quán rượu ư? Ta xin lỗi, ta không thể cho phép—“

“Thằng bé có thể mang theo người hầu,” mẹ Daniel cắt ngang.

Phu nhân Pleinsworth quay qua bà với vẻ bị sốc. “Virginia?”

“Chị cũng là một người mẹ,” phu nhân Winstead nói. “Và nếu có bất kì thứ gì xay đến với Cô Wynter….” Giọng bà rơi xuống thành một tiếng thì thầm. “Con trai chị sẽ đau khổ.”

“Chị muốn em trao con em cho con chị sao?”

“Không!” Phu nhân Winstead nắm cả hai bàn tay đang xoắn chặt của người em chồng. “Chị không làm thế. Em biết mà, Charlotte. Nhưng nếu chúng ta làm điều đúng đắn, chị không nghĩ Frances sẽ gặp nguy hiểm.”


“Không,” phu nhân Pleinsworth nói. “Không, em không đồng ý. Em sẽ không mạo hiểm mạng sống con của em—“

“Con bé sẽ không rời khỏi xe ngựa,” Daniel nói. “Dì cũng có thể đi.”

Sau đó…anh nhìn thấy trên mặt bà…Bà bắt đầu nhượng bộ.

Anh nắm tay bà. “Làm ơn, dì Charlotte.”

Bà nuốt xuống, họng bà nghẹn lại. Sau đó, bà gật đầu.

Daniel gần như sụp xuống vì biết ơn. Anh chưa tìm thấy Anne, nhưng Frances là hy vọng duy nhất của anh, nếu dì anh cấm cô bé đi cùng anh đến Hampstead, tất cả sẽ biến mất.

“Không có nhiều thời gian đâu,” Daniel nói. Anh quay qua dì mình. “Có bốn chỗ ngồi trong xe len-đô của cháu. Dì có thể chuẩn bị sẵn sàng cho một cỗ xe theo sau nhanh thế nào? Chúng ta cần năm chỗ ngồi lúc quay về.”

“Không,” dì anh nói. “Chúng ta sẽ mang theo cỗ xe bốn bánh. Nó có thể ngồi sáu người, nhưng quan trọng hơn, nó sẽ hỗ trợ cho người hầu. Dì sẽ không cho phép cháu mang con dì đi bất cứ đâu gần tên điên đó mà không có người hầu được vũ trang trên xe ngựa.”

“Như dì muốn,” Daniel nói. Anh không thể tranh cãi. Nếu anh có con gái, anh sẽ bảo vệ mãnh liệt như thế.

Dì anh quay qua một trong những người hầu đã chứng kiến nãy giờ. “Có thể mang xe ngựa ra ngay không?”

“Vâng thưa bà,” anh ta nói, trước khi bắt đầu chạy.

“Giờ phải có một chỗ cho mẹ,” phu nhân Winstead thông báo.

Daniel nhìn mẹ anh. “Mẹ cũng đi sao?”

“Con dâu tương lai của mẹ gặp nguy hiểm. Mẹ còn ở chỗ nào được cơ chứ?”

“Được rồi,” Daniel bằng lòng, bởi vì chỉ có một điểm nhỏ để tranh cãi. Nếu đủ an toàn cho Frances, thì chắc chắn cũng đủ an toàn cho mẹ anh. Nhưng mà—“

“Mẹ sẽ không vào trong,” anh nói cứng.

“Mẹ không mơ thế đâu. Mẹ có kĩ năng, nhưng chúng không bao gồm đánh nhau với những tên điên có vũ khí. Mẹ chắc mẹ sẽ ở một bên.”

Tuy nhiên, khi họ lao ra ngoài để chờ cỗ xe, một cỗ xe hai ngựa vòng quanh góc quảng trường với tốc độ hơi nhanh. Chỉ vì kĩ năng của người lái xe—Hugh Prentice, Daniel nhận ra với cơn sốc—mới không làm cỗ xe lật nhào.

“Cái quỷ gì?” Daniel sải bước về trước và nắm dây cương khi Hugh vụng về bước xuống.

“Quản gia của cậu bảo tôi cậu ở đây,” Hugh nói. “Tôi đã tìm cậu cả ngày.”

“Cậu ta đến nhà Winstead sớm nay,” mẹ anh nói. “Trước khi Cô Wynter rời đi. Cô ấy bảo không biết con đi đâu.”

“Có chuyện gì?” Daniel hỏi Hugh. Bạn anh, có khuôn mặt thường ngày là một cái mặt nạ vô cảm, đang xoắn chặt lại vì lo lắng.

Hugh đưa anh một mảnh giấy. “Tôi nhận được cái này.”

Daniel nhanh chóng đọc lá thứ. Bức thư viết tay gọn gàng và ngăn nắp, mang đậm chất đàn ông. Chúng ta có cùng kẻ thù, nó ghi, sau đó giới thiệu cách làm sao để hồi âm lại tại một quán rượu ở Marylebone.

“Chervil,” Daniel gầm gừ.

“Vậy cậu biết ai viết lá thư à?” Hugh hỏi.

Daniel gật đầu. George Chervil hình như không biết anh và Hugh chưa, chưa bao giờ, là kẻ thù. Nhưng những tin đồn phong phú có thể dẫn một người đến kết luận này.

Anh nhanh chóng thuật lại các sự kiện trong ngày cho Hugh, người nhìn vào cỗ xe của nhà Pleinsworth đang lăn đến và nói, “Cậu phải có chỗ cho một người nữa.”

“Không cần đâu,” Daniel nói.

“Tôi sẽ đi,” Hugh kiên định. “Tôi có thể không thể chạy, nhưng tôi bắn giỏi.”

Với câu đó, cả Daniel và Marcus quay đầu nhìn anh vẻ nghi ngờ.

“Khi tôi tỉnh táo,” Hugh nói rõ, bị đỏ mặt. Một ít. Daniel ngờ vực má cậu ta biết cách làm còn hơn thế.

“Thật đấy,” Hugh nói thêm, rõ ràng cảm thấy nhu cầu cần nói rõ.

“Vào đi,” Daniel nói, gật đầu về phía xe ngựa. Anh ngạc nhiên khi Hugh không chú ý—

“Chúng ta sẽ để tiểu thư Frances ngồi lên đùi mẹ cô bé trên đường về nhà để dành chỗ cho Cô Wynter,” Hugh nói.

Không có gì, Hugh chú ý đến mọi thứ.


“Đi thôi,” Marcus nói. Các quý bà đã ở trong xe ngựa, và Marcus bước một chân lên bậc.

Đó là một nhóm kì lạ của những người giải cứu, nhưng khi cỗ xe tăng tốc, bốn người hầu có vũ trang cưỡi ngựa theo, Daniel không thể không nghĩ gia đình anh là một gia đình tuyệt vời. Điều duy nhất làm nó tốt hơn nữa là Anne, bên cạnh anh, và mang tên anh.


Anh chỉ có thể cầu nguyện rằng họ đến Hampstead kịp lúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét