Sau
đó Anne thốt lên hai từ. Chỉ hai từ.
“Làm ơn.”
Cô không biết tại
sao cô nói vậy; chắc hẳn là do cô không suy nghĩ lý trí. Đó chỉ là cô đã
dành năm năm cuộc đời mình để nhắc nhở mọi người rằng không tổn hại gì để cư xử
tốt đẹp và nói làm ơn để đạt được những gì mình muốn.
Và cô cực kì muốn chuyện này.
“Vậy anh,” Daniel lẩm bẩm, cúi đầu với một động tác
nhã nhặn, “chỉ có thể nói ‘cảm ơn.’”
Sau đó cô cười, nhưng không phải nụ cười thích thú
hay hài lòng. Đó là một nụ cười hoàn toàn khác, đó là loại nụ cười do bị ngạc
nhiên mà ra, nó rung rẩy trên bờ môi cho đến khi nó tìm thấy ý nghĩa của riêng
mình. Đó là nụ cười của hạnh phúc thuần khiết, đến từ sâu bên trong đến nỗi Anne phải nhắc mình hít thở.
Một giọt nước mắt chảy xuống má cô. Cô giơ tay quẹt
nó đi, nhưng ngón tay của Daniel đã đến trước. “Anh hi vọng là giọt nước mắt hạnh
phúc,” anh nói.
Cô gật đầu.
Tay anh khum lấy má cô, ngón tay cái anh nhẹ nhàng
quét qua vết bầm tìm mờ ở gần thái dương cô. “Hắn làm đau em.”
Anne đã thấy vết bầm khi cô nhìn hình phản chiếu của
mình trong tấm kính của phòng tắm. Nó không đau lắm, và cô còn không nhớ nổi tại
sao cô có nó. Cuộc chiến với George rất mờ nhạt, và cô nghĩ như thế sẽ tốt hơn.
Dù vậy, cô cười tinh nghịch, thì thầm. “Hắn trông tệ
hơn.”
D sững lại một lát, nhưng sau đó mắt anh sáng lên với
sự hóm hỉnh. “Thật không?”
“Ôi, thật.”
Anh nhẹ nhàng hôn vành tai cô, hơi thở anh nóng trên
da cô. “Ừm, điều đó quan trọng lắm đấy.”
“Ừm hửm.” Cô nghiêng cổ khi môi anh chậm chạp di
chuyển về phía xương đòn của cô. “Em từng được bảo rằng phần quan trọng nhất
trong trận đánh là đảm bảo đối thủ của anh trông tệ hơn khi anh xong chuyện.”
“Em có những người chỉ dẫn rất khôn ngoan.”
Anne lại nín thở. Tay anh đã chuyển đến sợi dây buộc
bằng lụa của áo ngủ, và cô cảm thấy thắt lưng lỏng ra khi anh mở nút thắt. “Chỉ
một người thôi,” cô thì thầm, cố không đánh mất bản thân khi cô cảm thấy bàn
tay to lớn của anh trượt dọc theo làn da nhạy cảm ở bụng cô và sau đó vòng lại
sau lưng cô.
“Chỉ có một à?” anh hỏi, ôm mông cô.
“Một người chỉ dẫn, nhưng anh ấy—Ôi, trời ạ!”
Anh lại bóp lần nữa. “Có phải ‘ôi trời’ là cái này không?” Sau đó anh làm một thứ
hoàn toàn khác, thứ gì đó liên quan tới một ngón tay hư đốn. “Hay cái này.”
“Ôi, Daniel…”
Môi anh lại tìm tới tai cô, và giọng anh nóng bỏng
và khàn khàn trên da cô. “Trước khi đêm nay qua đi, anh sẽ làm em hét lên.”
Cô chỉ có vừa đủ hơi để nói, “Không. Anh không thể.”
Anh nâng cô vào người anh, vừa đủ mạnh để chân cô rời
mặt đất và cô không còn lựa chọn nào ngoài vòng chân quanh người anh. “Anh đảm
bảo với em, anh có thể.”
“Không, không…Em không…”
Ngón tay anh, vừa vẽ một vòng tròn lười nhác trên
mông cô, đã chìm vào sâu hơn nữa.
“Không ai được biết em ở đây,” Anne thở dốc, bám chặt
lấy vai anh. Anh giờ đang di chuyển trong cô, uể oải và chậm chạp, nhưng mỗi
cái chạm dường như gởi những cơn rùng mình do khao khát đến trung tâm cơ thể
cô. “Nếu chúng ta đánh thức ai đó…”
“Ồ, đúng vậy,” anh lẩm bẩm, nhưng cô có thể nghe thấy
nụ cười xấu xa trong giọng anh. “Anh cho là anh sẽ phải thận trọng và giữ lại
đôi chút cho khi chúng ta đám cưới.”
Anne còn không thể hình dung ra anh đang nói gì,
nhưng lời nói của anh ảnh hưởng nhiều đến cô cũng như bàn tay anh, xoay tròn cô
vào dòng xoáy nóng bỏng của đam mê.
“Vì đêm nay,” anh nói, mang cô ngồi lên cạnh giường,
“anh không có lựa chọn nào ngoài đảm bảo em là một cô gái cực kì ngoan.”
“Gái ngoan á?” cô lặp lại. Cô dựa vào cạnh bên của
chiếc giường lớn tội lỗi, mặc một chiếc áo ngủ của đàn ông đang mở ra để lộ đường
cong của ngực cô, và có một ngón tay đang ở bên trong cô, làm cô thở hổn hển vì
khoái lạc.
Sau đó cô không còn thấy tuyệt gì nữa.
Mà chỉ thấy thật phi thường.
“Em có nghĩ em có thể im lặng được không?” anh chòng
ghẹo, hôn cổ họng cô.
“Em không biết.”
Anh trượt thêm một ngón tay vào trong cô. “Vậy nếu
anh làm thế này?”
Cô khẽ thút thít, và anh cười ma mãnh.
“Vậy còn thế này?” anh khàn khàn nói, đẩy một bên áo
ngủ bằng mũi của anh. Nó rơi ra khỏi bờ vai cô, làm lộ bầu ngực cô, nhưng chỉ một
giây trước khi miệng anh ngậm lấy đầu ngực.
“Ôi!” Lần này cô rên rỉ lớn hơn, và cô nghe anh cười
khúc khích trên da cô. “Anh xấu xa,” cô bảo anh.
Anh búng nhẹ đầu ngực cô bằng lưỡi, sau đó nhìn lên
vẻ đói khát. “Anh chưa bao giờ phủ nhận điều đó cả.” Anh chuyển qua bên ngực
còn lại, nó thậm chí còn nhạy cảm hơn ban đầu, và Anne chỉ đủ tỉnh táo để biết
khi nào cái áo ngủ bị lột ra khỏi người cô.
Anh lại nhìn lên. “Chờ đến khi em thấy những gì anh
có thể làm.”
“Ôi chúa tôi.” Cô không thể tưởng tượng được anh còn
có thể làm chuyện gì xấu xa hơn được nữa.
Nhưng sau đó miệng anh trượt đến khe ngực cô, và anh
chuyển xuống…xuống…qua bụng cô, rốn cô, xuống dưới…
“Ôi trời,” cô thở dốc. “Anh không thể.”
“Thật à?”
“Daniel?” Cô không biết cô đang hỏi anh chuyện gì,
nhưng trước khi cô biết được, anh đã nâng cô lên để lúc này cô đang ngồi lên
rìa giường, và miệng anh thay thế các ngón tay anh vừa lúc nãy, và chuyện anh
đang làm bằng lưỡi anh, môi anh, và hơi thở của anh…
Chúa ơi, cô đang tan chảy. Hoặc bùng nổ. Cô níu chặt
đầu anh đến nỗi anh phải nới lỏng cái níu của cô, và cuối cùng, không thể chống
đỡ bản thân được nữa, cô ngã ra sau, nằm trên tấm nệm mềm mại, chân cô vẫn đang
buông thỏng bên giường.
Đầu của Daniel ngẩng lên, và anh trông cực kì hài
lòng với chính mình.
Cô nhìn khi anh đứng dậy, sau đó thở dốc, “Anh sẽ
làm gì với em?” Bởi vì anh chắc chắn chưa kết thúc. Cô nhức nhói vì anh, vì một
thứ, vì—
“Khi em lên đỉnh,” anh nói, kéo chiếc áo qua đầu,
“em sẽ lên đỉnh với anh bên trong em.”
“Lên đỉnh?” Thế có nghĩa là quái gì, lên đỉnh ư?
Tay anh lần đến khóa quần, và trong vài giây anh đã
khỏa thân, và Anne chỉ có thể nhìn anh thắc mắc khi anh bước vào giữa hai chân
cô. Anh thật lộng lẫy, nhưng chắc chắn, chắc
chắn anh không nghĩ là—
Anh lại chạm vào cô, tay anh bao quanh bắp đùi cô, mở
cô rộng ra để chào đón anh.
“Ôi chúa ơi,” cô thì thào. Cô không nghĩ có bao giờ
cô nói những từ đó nhiều lần như những phút vừa qua, nhưng nếu có bao giờ cô phải
ca tụng đấng toàn năng, thì đây là lúc.
Đầu nhọn của anh chọc vào lối vào của cô, nhưng anh
không đẩy vào. Thay vào đó hình như anh chỉ chạm vào cô, để vật đàn ông của anh
cọ xát vào phần nhạy cảm của cô, vẽ vòng tròn quanh đó. Với mỗi cú đẩy nhỏ cô cảm
thấy mình mở ra cho anh thêm một chút, sau đó, dường như không hề có áp lực, cả
phần đỉnh nhọn trượt vào trong cô.
Cô tóm lấy cái giường, chỉ có thể ôm lấy xúc cảm kì
lạ này. Như thể anh sẽ xe toạc cô nếu anh đẩy về trước, và cùng lúc đó cô muốn
nhiều hơn. Cô không biết chuyện này có thể như vậy, nhưng cô hình như không thể
ngăn hông mình nhấn vào anh.
“Em muốn anh hoàn toàn,” cô thì thào, sốc vì những từ
ngữ đó. “Bây giờ.”
Cô nghe thấy hơi thở nặng nhọc của anh, và khi cô
nhìn lên anh, mắt anh mơ hồ và đờ đẫn vì khao khát. Anh rên rỉ tên cô, và sau
đó anh đẩy tới, không hẳn hoàn toàn, nhưng đủ để cô lại cảm thấy kì lạ, xúc cảm
phi thường khi mở ra cho anh, bị anh mở ra.
“Hơn nữa,” cô nói, và cô đang nài xin. Cô đang điều
khiển.
“Chưa đâu.” Anh hơi đẩy vào, sau đó kéo ra. “Em chưa
sẵn sàng.”
“Em không quan tâm.” Và đúng vậy. Có một áp lực hình
thành trong cô, và nó làm cô thèm khát. Cô muốn tất cả của anh, chuyển động bên
trong cô. Cô muốn cảm nhận anh trượt bên trong cô, hoàn toàn bao bọc anh.
Anh lại di chuyển, lần này cô ghì lấy hông anh, cố gắng
bắt anh đến gần cô. “Em cần anh,” cô kêu van, nhưng anh gượng lại, xác định lần
này là nhịp điệu của anh. Mặt anh vặn vẹo vì ham muốn rõ ràng, nhưng mà, Anne
biết anh muốn chuyện này nhiều như cô. Anh đang gượng lại bởi vì anh nghĩ đó là
những gì cô cần.
Nhưng cô biết rõ hơn.
Anh hẳn đã thức tỉnh một thứ bên trong cô, phần tâm
hồn xấu xa, nghịch ngợm, nữ tính của cô. Cô không biết làm sao cô biết phải làm
gì, nhưng tay cô lần đến cơ thể mình, cô ôm lấy ngực mình, đẩy chúng vào nhau,
nhào nặn chúng, cùng lúc đó anh đang nhìn cô…
Anh nhìn chằm chằm cô với ham muốn trần trụi mà cô
có thể cảm nhận trên da mình. “Làm lại đi,” anh nói khàn khàn, và cô làm, dâng
hiến bản thân như cái áo ngực hư đốn, cho đến khi cô trông như một thứ quả chín
mọng to lớn tròn trĩnh và ngon lành.
“Anh thích không?” cô thì thầm, chỉ để trêu anh.
Anh gật, hơi thở của anh nhanh đến nổi chuyển động của
anh trúc trắc và dữ dội. Anh vẫn đang cố gắng hết mình để chậm lại, và Anne biết
cô phải làm anh mất kiểm soát. Anh không thể ngừng nhìn tay cô trên ngực cô, và
nhu cầu nguyên thủy cấp thiết trong mắt anh làm cô cảm thấy mình như nữ thần,
quyền lực và mạnh mẽ.
Cô liếm môi và để ngón tay lang thang đến nhũ hoa, bắt
lấy mỗi đỉnh hồng giữa ngón tay giữa và ngón trỏ. Cảm giác thật kinh ngạc, hầu
như náo động như khi Daniel mút cô ở đó. Cô cảm thấy một làn khoái cảm nảy lên,
tóe lửa ở giữa chân cô, và cô ngạc nhiên nhận ra rằng cô đã làm chuyện đó, bằng
chính ngón tay hư đốn của mình. Đầu cô ngả sang bên, và cô rên rỉ vì sung sướng.
Daniel cũng bị làn sóng ham muốn nhấn chìm, cuối
cùng anh đẩy về trước, nhanh và mạnh, cho đến khi cơ thể họ hòa vào nhau. “Em sẽ
làm lại chuyện đó lần nữa,” anh gầm hừ. “Mỗi đêm. Và anh sẽ ngắm nhìn em…” Anh
rùng mình vì lạc thú khi anh di chuyển trong cô. “Anh sẽ ngắm em mỗi đêm.”
Cô cười, thích thú với quyền lực mới tìm thấy của
mình, và cô tự hỏi cô có thể làm gì khác để anh yếu ớt vì ham muốn.
“Em là thứ đẹp nhất mà anh từng thấy,” anh nói.
“Ngay lúc này. Giây phút này. Nhưng nó—nó—“ anh lại chuyển động, rên rỉ vì cảm
giác ma sát. Sau đó anh cắm tay xuống tấm nệm, bên cạnh đầu của cô.
Anh đang cố giữ bản thân đứng im, cô nhận ra.
“Đó không phải điều anh muốn nói,” anh nói, mỗi từ đòi
hỏi hơi thở rời rạc của anh.
Cô nhìn anh, vào mắt anh, và cô cảm thấy một tay anh
nắm tay cô, ngón tay họ quấn lấy thành một nút thắt tình yêu.
“Anh yêu em,” anh nói. “Anh yêu em.” Sau đó anh nói lại, nói lại, bằng miệng anh, bằng hơi
thở của anh. Với mỗi chuyển động của cơ thể anh, cô cảm thấy nó. Nó quá mạnh,
phi thường, hoàn toàn nhún nhường, cảm thấy thật kì diệu khi là một phần của
người khác.
Cô siết tay anh. “Em cũng yêu anh,” cô thì thầm.
“Anh là người đàn ông đầu tiên…Người đàn ông đầu tiên em từng…”
Cô không biết phải nói sao. Cô muốn anh biết mỗi
giây phút trong đời cô, mỗi chiến thắng và thất vọng. Hơn hết, cô muốn anh biết
rằng anh là người đàn ông đầu tiên cô từng tin tưởng hoàn toàn, người đàn ông
duy nhất chiếm được tim cô.
Anh nắm tay cô và nâng lên môi. Ngay sau đó, ở giữa
sự kết nối trần tục, gợi tình nhất cô có thể tưởng tượng, anh hôn khớp ngón tay
cô, dịu dàng và tôn trọng như một hiệp sĩ cổ xưa.
“Đừng khóc,” anh thì thầm.
Cô không nhận ra mình khóc.
Anh hôn những giọt nước mắt của cô, nhưng khi anh
nghiêng qua anh chuyển động trong cô, khơi gợi lại ngọn lửa hỗn loạn ở trung
tâm của cô. Cô vuốt ve bắp chân anh bằng chân cô, nâng hông cô lên thành một
vòng cung yểu điệu, sau đó anh chuyển động, và cô cũng chuyển động, và có thứ
gì đó thay đổi trong cô, căng và và thít chặt cho đến khi cô không thể chịu đựng
được nữa, sau đó—
“Ooiiiiiiiii!” Cô khẽ rên khi cả thế giới bùng nổ
quanh cô, và cô chộp lấy anh, bám chặt vai anh đến nỗi cô nẩy lên khỏi giường.
“Ôi trời ạ,” anh hổn hển. “Ôi trời, ôi—“ Với cái
thúc mạnh cuối cùng anh hét, đẩy mạnh về trước và sau đó đổ sụp xuống khi anh
phun trào trong cô.
Xong rồi, Anne mơ màng nghĩ. Đã xong rồi, và cuối
cùng cuộc đời cô cũng bắt đầu.
Khuya
hôm đó, Daniel nằm một bên, chống khuỷu tay, đầu tựa vào bàn tay khi anh đùa giỡn
với các lọn tóc lỏng lẻo của Anne. Cô đang ngủ--hay ít nhất anh nghĩ vậy. Nếu
không, cô hiển nhiên đang nuông chiều anh, để anh trượt tay qua những lọn tóc mềm,
kinh ngạc với cái cách ánh nến lập lòe phản chiếu lên mỗi sợi tóc.
Anh không nhận ra tóc cô không quá dài. Khi cô vấn
tóc lên, với ghim kẹp và lược và bất cứ thứ gì khác mà phụ nữ sử dụng, tóc cô
trông giống bất kì búi tóc nhỏ nào khác. Ừm, bất kì búi tóc nhỏ nào khác được một
phụ nữ xinh đẹp vấn lên đều làm tim anh ngừng đập.
Nhưng khi thả xuống, tóc cô rực rỡ. Nó phủ đầy qua
vai cô như một tấm mền bằng lông chồn, gợn thành những lọn sóng sang trọng và mềm
mại, dài xuống tới ngực cô.
Anh cười ma mãnh. Anh thích việc tóc cô không che hết
ngực cô.
“Anh đang cười gì thế?” cô lầm bầm, giọng cô lè nhè
và lười biếng vì ngủ.
“Em dậy rồi,” anh nói.
Cô phát ra âm thanh hừ hư nho nhỏ khi cô duỗi người,
và anh vui vẻ quan sát khi tấm trải giường tuột khỏi người cô. “Ôi!” cô rúc
rích, kéo nó lại.
Cô bao phủ tay cô bằng tay anh, giật mạnh nó xuống.
“Anh thích em như thế này,” anh khàn khàn.
Cô đỏ mặt. Trời quá tối để anh thấy sắc đỏ trên da
cô, nhưng mắt cô nhìn xuống một lát, cái cách mà cô luôn làm khi cô mắc cỡ. Sau
đó anh lại cười, bởi vì anh còn không nhận ra mình lại biết điều đó.
Anh thích biết mọi thứ về cô.
“Anh không nói tại sao anh cười,” cô nói, nhẹ nhàng
kéo tấm trải lên và kẹp dưới cánh tay.
“Anh đang nghĩ,” anh nói, “anh khá thích việc tóc
anh không đủ dài để che phủ ngực em.”
Lần này anh thấy
cô đỏ bừng, ngay cả trong bóng tối.
“Em hỏi mà,” anh lẩm bẩm.
Họ rơi vào bầu im lặng dễ chịu, nhưng nhanh chóng
Daniel thấy các đường hằn lo lắng hình thành trên trán Anne. Anh không ngạc
nhiên khi cô nhẹ nhàng hỏi, “Bây giờ thì sao?”
Anh biết cô đang hỏi gì, nhưng anh không muốn trả lời.
Nhích vào gần nhau trong chiếc giường bốn cọc của anh với màn trướng che xung
quanh họ, thật dễ dàng để giả vờ cả thế giới không tồn tại. Nhưng trời sẽ nhanh
sáng, và cùng với đó, tất cả hiểm nguy và hung ác sẽ mang cô đến vấn đề này.
“Anh sẽ đến gặp ngài George Chervil,” cuối cùng anh
nói. “Anh tin sẽ không khó để xác định địa chỉ của hắn.”
“Em sẽ đi đâu?” cô thì thào.
“Em sẽ ở đây,” Daniel nói cứng. Anh khó có thể tin rằng
cô nghĩ anh sẽ cho phép cô đi đâu khác.
“Nhưng anh sẽ nói gì với gia đình anh?”
“Sự thật,” anh nói. Sau đó, khi mắt cô mở lớn vì sốc,
anh nhanh chóng nói thêm, “Một vài trong số đó. Không cần thiết cho mọi người
biết cụ thể em ngủ ở đâu đêm nay, nhưng anh sẽ nói với mẹ và em gái anh làm sao
em đến đây mà không có nhiều quần áo để thay. Trừ khi em có thể nghĩ ra một câu
chuyện hợp lý.”
“Không,” cô đồng ý.
“Honoria có thể cho em mượn quần áo, và mẹ anh sẽ là
người đi kèm, ít nhất cũng không bất lịch sự nếu em ở trong phòng ngủ dành cho
khách.”
Trong một thoáng trông như thể cô sẽ từ chối, hay có
lẽ gợi ý một kế hoạch khác. Nhưng cuối cùng cô gật đầu.
“Anh sẽ lo liệu một giấp phép đặc biệt ngay sau khi
anh gặp Chervil,” Daniel nói.
“Giấp phép đặc biệt?” Anne lặp lại. “Chẳng phải thế
rất quá đáng sao?”
Anh nhích lại gần hơn. “Bộ em nghĩ anh sẽ chờ thời
kì đính hôn thích hợp à?”
Cô cười.
“Em nghĩ thật sự em
có thể chờ được sao?” anh khàn khàn thêm vào.
“Anh biến em thành một người đàn bà dâm đãng đấy,”
cô thì thầm.
Anh kéo cô vào người. “Anh không thể nào than phiền
chuyện đó được.”
Khi anh hôn cô, anh nghe cô nói nhỏ, “Em cũng vậy.”
Mọi chuyện rồi sẽ ổn. Với người phụ nữ như vậy trong
vòng tay anh, làm sao có thể khác đi được?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét