Mười
giờ tối hôm đó, sau một ngày tìm kiếm vô ích khác, Daniel về nhà. Anh nhìn vỉa
hè khi anh bước đi, đếm bước chân khi anh xoay xở bước từng bước.
Anh đã thuê các thám tử tư. Anh tự lùng sục trên các
con đường, ngừng lại ở mỗi bưu trạm với sự mô tả về Anne và cả hai cái tên của
cô. Anh tìm thấy hai người bảo rằng họ nhớ có ai đó giống vậy đã gởi các lá
thư, nhưng họ không thể nhớ cô gởi chúng đi đâu. Cuối cùng có một người bảo rằng
cô ta thấy có một người hoàn toàn khác tên Mary Philpott cũng khớp với mô tả
đó. Một quý cô dễ thương, người chủ bưu trạm nói. Cô không bao giờ gởi thư,
nhưng cô ghé qua đều đặn mỗi tuần một lần để xem cô có nhận được thư gì không,
ngoại trừ một lần…khoảng hai tuần trước thì phải? Ông ta ngạc nhiên khi không
thấy cô, đặc biệt khi tuần trước đó cô không nhận thư, và cô gần như không bao
giờ để hơn hai tuần mà không có một lá thư.
Hai tuần. Điều đó phù hợp với ngày Anne chạy vào cửa
hiệu của Hoby và cô trông như thể đã gặp ma. Có phải cô đang trên đường lấy thư
khi cô chạm trán kẻ bí ẩn mà cô không muốn gặp? Anh đã chở cô đến một bưu trạm
để gởi lá thư cô giữ trong túi xách, nhưng nó không cùng với chỗ mà “Mary
Philpott” đã từng gởi thư của cô ta.
Dầu vậy, người đàn ông ở bưu trạm nói tiếp, cô trở lại
một vài tuần sau đó. Là thứ ba. Luôn là thứ ba.
Daniel nhướng mày. Cô biến mất vào thứ tư.
Daniel để lại tên tại cả ba bưu trạm, cùng với một lời
hứa về phần thưởng nếu họ thông báo cho anh về sự xuất hiện của cô. Nhưng ngoài
chuyện đó ra, anh không biết phải làm gì. Làm sao anh có thể tìm một người phụ
nữ ở London?
Vậy nên anh chỉ có thể đi, đi, và đi, luôn tìm kiếm
trong đám đông. Giống như câu châm ngôn mò kim đáy bể*, trừ việc nó còn tệ hơn.
Ít nhất cây kim còn ở đáy bể. Theo những
gì anh biết, Anne đã rời khỏi thành phố.
* Nguyên văn:
needle in the haystack ( cây
kim trong đống cỏ khô )
Nhưng lúc này đã tối, và anh cần ngủ, nên anh lê lết
về Mayfair,cầu nguyện rằng mẹ và em gái anh không ở nhà khi anh về. Họ không hỏi
anh làm gì mỗi ngày từ bình minh đến tối muộn, anh không nói với họ, nhưng họ
biết. Và sẽ dễ dàng hơn nếu anh không nhìn thấy sự thương hại trên mặt họ.
Cuối cùng, anh đến nhà. Nó yên tĩnh, quá yên lặng,
và âm thanh duy nhất là tiếng ngáp của chính anh khi anh nhấc cái chân nặng như
đá lên lối vào Winstead House. Đó là âm thanh duy nhất cho đến khi có ai đó thì
thào tên anh.
Anh đông cứng. “Anne?”
Một hình dáng bước ra khỏi bóng đêm, run rẩy trong
đêm. “Daniel,” cô lại nói, và nếu cô có nói gì nữa, anh cũng không nghe thấy.
Anh ngay lập tức chạy xuống bậc thang, và anh ôm cô, và lần đầu đầu tiên trong
gần một tuần, cả thế giới vững vàng quanh trục của nó.
“Anne,” anh nói, chạm vào lưng cô, tay cô, tóc cô.
“Anne, Anne, Anne.” Dường như đó là từ duy nhất anh có thể nói, tên cô. Anh hôn
mặt cô, hôn đỉnh đầu cô. “Em đã ở--“
Anh ngừng, đột nhiên nhận ra tay cô bị trói. Cẩn trọng,
rất cẩn trọng để không làm cô sợ vì cơn thịnh nộ dâng trào của anh, anh bắt đầu
cởi trói cho cô.
“Ai làm vậy với em?” anh hỏi.
Cô chỉ nuốt xuống, sợ hãi liếm môi khi cô giơ tay
ra.
“Anne…”
“Là người em từng biết,” cuối cùng cô bảo anh. “Hắn—em—em—em
sẽ nói với anh sau. Không phải bây giờ. “Em không thể--Em cần—“
“Không sao đâu,” anh dỗ dành. Anh siết chặt một bàn
tay cô, sau đó tiếp tục cởi trói. Chúng đã cột rất chặt, và cô có thể làm mình
bị thương nếu cô vùng vẫy. “Chỉ một lúc thôi,” anh nói.
“Em không còn biết phải đi đâu,” cô rụt rè nói.
“Em đã làm đúng,” anh cam đoan với cô, kéo mạnh dải
dây khỏi cổ tay cô và quăng nó qua một bên. Cô bắt đầu run rẩy, và cả hơi thở của
cô cũng vậy.
“Em không thể ngừng run,” cô nói, nhìn xuống đôi tay
run run của mình như thể cô không nhận ra chúng.
“Em sẽ ổn thôi,” anh nói, nắm lấy tay cô. Anh giữ chặt
chúng, cố làm cô bình tĩnh lại. “Chỉ là em sợ quá thôi. Anh cũng từng như vậy.”
Cô ngước nhìn anh, mắt cô mở lớn vẻ tò mò.
“Khi người của Ramsgate đã truy đuổi anh ở châu Âu,”
anh giải thích. “Khi nó qua đi, anh biết mình an toàn. Thứ gì đó bên trong anh
thoát ra, và anh run rẩy.”
“Sau đó nó ngừng lại à?”
Anh cười đảm bảo với cô. “Anh hứa.”
Cô gật đầu, trong giây phút đó trông cô cực kỳ mong
manh đến nỗi đó là những gì anh có thể làm để không vòng tay quanh cô và bảo vệ
cô khỏi cả thế giới. Thay vào đó anh vòng tay quanh vai cô và dẫn cô về phía
nhà anh. “Em hãy vào trong nào,” anh nói. Anh đang kiệt sức—vì nhẹ nhõm, vì
kinh sợ, vì phẫn nộ--nhưng mặc kệ vấn đề là gì, anh phải đưa cô vào trong. Cô cần
được chăm sóc. Cô chắc hẳn cần thức ăn. Và mọi thứ khác có thể để sau.
“Chúng ta có thể vào bằng cửa sau không?” cô ngập ngừng
nói. “Em không—Em không thể--“
“Em sẽ luôn vào bằng cửa trước,” anh nói chắc.
“Không, không phải vậy, là—làm ơn,” cô nài. “Em đang
ở trong tình trạng tệ hại. Em không muốn có ai nhìn thấy em thế này.”
Anh nắm tay cô. “Anh thấy em,” anh khẽ nói.
Mắt cô gặp mắt anh, và anh thề là anh thấy một chút ảm
đạm đã mất sạch. “Em biết.” cô thì thầm.
Anh nâng tay cô lên môi anh. “Anh đã sợ hãi,” anh bảo
cô, phơi bày tâm hồn mình. “Anh không biết tìm em ở đâu.”
“Em xin lỗi,” cô nói. “Em sẽ không làm thế nữa.”
Nhưng có thứ gì đó trong lời xin lỗi của cô làm anh
không an tâm. Thứ gì đó quá ngoan hiền, quá sợ hãi.
“Em phải yêu cầu anh vài chuyện,” cô nói.
“Sớm thôi,” anh hứa. Anh dẫn cô lên bậc thềm, sau đó
giơ một tay ra. “Chờ một lát.” Anh ngó vào đại sảnh, xác định tất cả đều im ắng,
sau đó ra hiệu cho cô vào trong. “Lối này,”anh thì thào. Và cùng nhau họ im lặng
lao lên tầng vào phòng anh.
Khi anh đóng cửa lại đằng sau mình, tuy nhiên, anh
thấy mình bị luống cuống. Anh muốn biết mọi thứ--Ai đã làm vậy với cô? Tại sao
cô chạy trốn? Cô thật ra là ai? Anh muốn các câu trả lời, và anh muốn biết lập
tức.
Không ai được đối xử với cô như thế. Không khi anh
còn sống.
Nhưng trước tiên cô cần ủ ấm, cô cần hít thở, và cho
phép chính mình nhận ra cô đã an toàn. Anh đã từng ở trong hoàn cảnh của cô trước
đây. Anh biết chạy trốn nghĩa là gì.
Anh thắp một ngọn đèn, sau đó một cái nữa. Họ cần
ánh sáng. Cả hai người.
Anne ngượng nghịu bước đến bên cửa sổ, xoa bóp cổ
tay, và lần đầu tiên trong tối nay, Daniel thật sự nhìn vào cô. Anh biết cô xộc
xệch, nhưng vì nhẹ nhõm khi tìm thấy cô nên anh không nhận ra cô xộc xệch thế
nào. Một bên tóc cô được ghim lại nhưng xõa xuống ở bên kia, áo khoác của cô bị
đứt nút, và có một vết bầm trên má cô làm máu anh lạnh lại.
“Anne,” anh nói, cố gắng tìm từ ngữ để hỏi cô. “Đêm
nay…Bất cứ ai làm…Hắn có…?
Anh không thể thốt nên lời. Nó ở trên lưỡi anh, có vị
như axit và cuồng nộ.
“Không,” cô nói, đứng vững với lòng tự trọng của cô.
“Hắn có thể làm thế, nhưng khi hắn tìm thấy em, em đang ở bên ngoài, và—“ Cô
nhìn chỗ khác, nhắm chặt mắt để chống lại kí ức. “Hắn bảo em rằng—Hắn nói hắn sẽ--“
“Em không cần nói gì cả,” anh nói nhanh. Ít nhất
không phải bây giờ, khi cô quá đau khổ thế này.
Nhưng cô lắc đầu, và mắt cô quả quyết đến nỗi anh
không thể phủ nhận. “Em muốn kể với anh mọi thứ,” cô nói.
“Để sau,” anh dịu dàng nói. “Sau khi em tắm.”
“Không,” anh nói, giọng cô bị nghẹn. “Anh phải để em
nói. Em ra ngoài trong vài giờ, và em chỉ có bao nhiêu đó dũng cảm thôi.”
“Anne, em không cần dũng cảm với—“
“Tên em là Annelise Shawcross,” cô thốt ra. “Và em
muốn làm tình nhân của anh.” Sau đó, trong khi anh nhìn cô với vẻ sửng sốt, cô
thêm vào, “Nếu anh muốn có em.”
Gần
một giờ sau, Daniel đứng gần cửa sổ, chờ Anne tắm xong. Cô không muốn ai biết
cô ở trong nhà, nên anh giấu cô trong tủ quần áo trong khi vài gia nhân chăm lo
việc đổ đầy nước vào bồn tắm, và giờ cô có lẽ vẫn đang ngâm mình trong đó, chờ
cho cơn rùng mình sợ hãi rời bỏ cơ thể cô.
Cô đã cố nói với anh về dự định của mình, khăng
khăng rằng đó là lựa chọn duy nhất của cô, nhưng anh không thể lắng nghe. Vì cô
muốn dâng hiến bản thân cho anh theo cách đó…Cô chỉ có thể làm vậy nếu cô cảm
thấy bản thân không còn chút hy vọng nào.
Và đó là thứ anh không thể chịu được khi nghĩ đến.
Anh nghe tiếng cửa phòng tắm mở, và khi anh quay lại
anh thấy cô, đã tắm rửa sạch sẽ, mái tóc ướt của cô được chải ra khỏi khuôn mặt
và thả xuống qua vai phải của cô. Cô bằng cách nào đó đã xoắn nó lại; không phải
thành một biếm tóc và là được xoáy thành một lọn xoắn ốc được giữ bằng một sợi
dây to.
“Daniel?” cô khẽ gọi tên anh khi cô chăm chú nhìn
vào phòng, lòng bàn chân trần của cô tiến theo tấm vải lông nhung. Cô đang mặc
áo ngủ của anh, màu xanh lúc nửa đêm đậm gần giống màu mắt cô. Nó thật lớn so với
cô, dài gần mắt cá chân của cô, và cô ôm vòng quanh eo mình chỉ để giữ nó đúng
chỗ.
Anh nghĩ cô chưa bao giờ trông quá xinh đẹp như thế.
“Anh ở đây,” anh nói khi anh nhận ra cô không thấy
anh đứng gần cửa sổ. Anh đã cởi áo khoác khi cô tắm, cả cà vạt và đôi bốt của
anh. Đầy tớ của anh đã bị đuổi ra khi anh không muốn được giúp đỡ, nên Daniel để
đôi bốt ngoài cửa, hy vọng anh ta hiểu đó là lời yêu cầu đem đôi bốt đi và đánh
bóng nó.
Đêm nay là đêm không thể bị làm phiền.
“Em hy vọng anh không phật lòng khi em mặc áo ngủ của
anh,” Anne nói, ghì chặt tay hơn vào cơ thể. “Không còn cái gì khác…”
“Dĩ nhiên không,” anh đáp, ra hiệu bâng quơ. “Em có
thể sử dụng bất kì thứ gì em muốn.”
Cô gật đầu, và cho dù cách nhau mười thước, anh cũng
nhìn cô lo sợ nuốt xuống. “em chợt nghĩ,” cô nói, giọng cô nén lại khi cô nói,
“rằng anh đã biết tên em.”
Anh nhìn cô.
“Từ Granby,” cô chỉ ra.
“Phải,” anh nói. “Ông ấy bảo anh về người đàn ông
đang tìm kiếm em. Đó là tất những gì anh có để tìm kiếm em.”
“Em hình dung nó không giúp gì nhiều.”
“Không.” Môi anh xoắn lại thành nụ cười khô khan.
“Anh cũng tìm cả Mary Philpott.”
Môi cô hé ra với sự ngạc nhiên ngắn ngủi. “Đó là cái
tên em từng sử dụng để viết thư cho chị Charlotte để cha mẹ em không nhận ra chị
ấy liên lạc với em. Từ thư của chị ấy mà em biết George vẫn—“ Cô dừng lại. “Em
phải vượt lên chính mình.”
Tay của Daniel nắm chặt khi nghe tên một gã đàn ông
khác. Bất kể tên George này là ai, hắn đã cố làm đau cô. Giết cô. Anh có một
thôi thúc dâng trào là vung tay ra và đấm vào thứ gì đó. Anh muốn tìm hắn, làm
đau hắn, để hắn hiểu rằng nếu bất
kì—bất kì chuyện gì—xảy ra với Anne lần nữa, Daniel sẽ xé xác hắn ra bằng tay
không.
Và anh chưa bao giờ nghĩ mình là một người bạo lực.
Anh nhìn Anne. Cô vẫn đang đứng ở chính giữa căn
phòng, tay ôm lấy cơ thể. “Tên em là—Tên em là Annelise Shawcross,” cô nói. “Em
đã phạm một sai lầm khủng khiếp lhi em mười sáu tuổi, và em vẫn đang trả giá kể
từ đó.”
“Bất kì em đã làm gì—“ anh bắt đầu, nhưng cô giơ tay
ra.
“Em không còn là trinh nữ,” cô nói với anh, những từ
ngữ lơ lửng giữa không trung.
“Anh không quan tâm,” anh nói, nhận ra rằng anh thật
sự như vậy.
“Anh nên quan tâm.”
“Nhưng anh không có.”
Cô cười với anh—khổ sở, như thể cô đang chuẩn bị để
tha thứ cho anh nếu anh thay đổi suy nghĩ. “Tên hắn là George Chervil,” cô nói.
“Bây giờ là Ngài George Chervil khi cha hắn đã mất. Em lớn lên ở Northumberland,
trong một ngôi làng cỡ trung ở phía tây của hạt. Cha em là một địa chủ. Chúng
em luôn sống thoải mái, nhưng không đặc biệt giàu có. Nhưng mà chúng em được
tôn trọng. Chúng em được mời đến mọi nơi, em và chị gái được mong đợi sẽ có những
đám tốt.”
Anh gật đầu. Đó là một bức tranh dễ dàng phác họa
trong đầu anh.
“Nhà Chervil rất giàu, hay ít nhất là khi so sánh họ
với những người khác. Khi em nhìn vào điều đó…” Cô liếc quanh căn phòng thanh lịch
của anh, nhìn vào những thứ đồ xa xỉ anh dùng để trang trí. Anh không có nhiều
tiện nghi vật chất ở châu Âu; anh sẽ không đánh giá cao điều đó lần nữa.
“Họ không ở trong địa vị giống thế này,” cô nói tiếp,
“nhưng với chúng em—với bất kì ai trong vùng—họ không nghi ngờ gì là gia đình
đáng trọng nhất chúng em biết. Và George là con một. Hắn đẹp trai, và hắn nói
những lời ngọt ngào, và em nghĩ em yêu hắn.” Cô bất lực nhún vai và liếc nhìn
trần nhà, gần như thể đang cầu xin sự tha thứ cho con người trẻ dại của cô.
“Hắn nói hắn yêu em,” cô thì thào.
Daniel nuốt xuống. Và anh có một cảm giác lạ lùng nhất,
như thể là linh cảm của một bậc cha mẹ. Nếu trời phù hộ, một ngày nào đó, anh sẽ
có một đứa con gái, và con gái anh sẽ trông giống người phụ nữ đứng trước mặt
anh, và nếu có bao giờ con bé nhìn anh với biểu hiện ngơ ngác đó, thì thầm,
“Anh ấy nói anh ấy yêu con…”
Không có loại sát nhân nào sẽ là một phản ứng chấp
nhận được.
“Em nghĩ hắn sẽ cưới em,” Anne nói, mang suy nghĩ của
anh quay lại lập tức. Dường như cô đã lấy lại được bình tĩnh, giọng cô lanh lợi,
đâu ra đấy. “Nhưng vấn đề là, hắn chưa bao giờ nói vậy. Anh chưa bao giờ đề cập
đến chuyện đó. Nên em cho là, theo cách nào đó, em phải nói đó là lỗi của em—“
“Không,” Daniel dữ dội nói, bởi vì bất kể chuyện gì
xảy ra, anh biết đó không thể là lỗi của cô. Thật dễ dàng để đoán xem chuyện gì
xảy ra tiếp theo. Gã đàn ông đẹp trai giàu có, một cô gái trẻ nhạy cảm…Đó là một
hoạt cảnh kinh khủng, và rất phổ biến.
Cô cười biết ơn với anh. “Em không định nói em đổ lỗi
cho mình, bởi vì em không có lỗi. Không còn nữa. Nhưng em nên biết rõ hơn.”
“Anne…”
“Không,” cô nói, ngừng lời bảo vệ của anh. “Em nên biết rõ hơn. Hắn không đề cập đến
hôn nhân. Không một lần nào. Em giả định là hắn sẽ hỏi. Bởi vì…em không biết.
Em chỉ nghĩ vậy. Em xuất thân từ gia đình gia giáo. Em không bao giờ nghĩ đến
việc hắn không muốn lấy em. Và…Ôi, giờ nó nghe thật kinh khủng, nhưng sự thật
là, em còn trẻ, em xinh đẹp và em biết thế. Chúa ơi, giờ nó nghe thật ngu ngốc.”
“Không, không có,” Daniel khẽ nói. “Chúng ta đều từng
trẻ dại.”
“Em để hắn hôn mình,” cô nói, sau đó khẽ thêm vào,
“và rồi em để hắn làm chuyện còn nghiêm trọng hơn thế.”
Daniel bắt mình đứng im, chờ cơn sóng ghen tị mà nó không
đến. Anh phẫn nộ với gã đàn ông đã lợi dụng sự ngây thơ của cô, nhưng anh không
thấy ghen tị. Anh không muốn là người đầu tiên của cô, anh nhận ra. Anh chỉ đơn
giản cần là người sau cùng của cô.
Người duy nhất của cô.
“Em không cần phải kể gì về chuyện đó,” anh bảo cô.
Cô thở dài. “Không, em phải kể. Bởi vì không phải do
chuyện đó. Bởi vì chuyện xảy ra sau đó cơ.” Cô bước ngang căn phòng với sự kích
động và bám lấy lưng ghế bành. Tay cô bấm chặt vào nệm ghế, và nó cho cô một thứ
để nhìn khi cô nói, “Em phải thành thật, em đã thích những gì hắn làm trong một
lúc, nhưng sau đó, ừm, nó không đáng sợ lắm. thật sự thì chỉ hơi ngượng nghịu, và một chút không thoải
mái.”
Cô nhìn lại anh, mắt cô gặp mắt anh với sự trung thực
đến choáng váng. “Nhưng em thích cái cách mà hình như làm hắn cảm thấy. Và nó làm em
thấy mình quyền năng, và lần tiếp theo em gặp hắn, em đã hoàn toàn chuẩn bị để
hắn làm thế lần nữa.”
Cô nhắm mắt, và Daniel có thể nhìn thấy kí ức quét
qua mặt cô. “Đó là một đêm thật đẹp,” cô thì thào. “Giữa mùa hè, và trời trong
vắt. Anh có thể đếm cả sao trên trời.”
“Chuyện gì xảy ra?” anh khẽ hỏi.
Cô chớp mắt, như thể cô đang bước đi trong mơ, và
khi cô nói, nó tự bật ra tự nhiên đến nỗi gần như là bối rối. “Em phát hiện hắn
cầu hôn người khác. Cái ngày sau khi em trao thân cho hắn, như một sự thật hiển
nhiên.”
Cơn cuồng nộ hình thành trong anh bắt đầu kêu răng rắc.
Anh chưa bao giờ, không một lần trong đời, cảm thấy một cơn tức giận thay cho
người khác đến vậy. Vậy ra đó là ý nghĩ của tình yêu sao? Là nỗi đau của người
đó sẽ sâu sắc hơn nỗi đau của chính mình?
“Dù vậy hắn cố muốn có em bằng cách của hắn,” cô nói
tiếp. “Hắn bảo rằng em là…Em không nhớ chính xác từng từ, nhưng hắn làm em cảm
thấy mình như một con điếm. Và có lẽ em chính là vậy, nhưng—“
“Không,” Daniel mạnh mẽ nói. Cô có thể chấp nhận việc
cô nên biết rõ hơn, rằng cô có thể nhạy cảm hơn. Nhưng anh sẽ không bao giờ cho
phép cô nghĩ về mình như vậy. Anh sải bước qua phòng, và tay anh đặt lên vai
cô. Cô nghiêng mặt về phía anh, mắt cô…đôi mắt xanh sâu không đáy ấy…Anh muốn đắm
chìm trong đó. Mãi mãi.
“Hắn lợi dụng em,” anh nói dữ dội. “Hắn nên bị phanh
thây vì—“
Một tiếng cười kinh sợ phát ra từ miệng cô. “Ôi, trời,”
cô nói, “hãy chờ đến khi anh nghe phần còn lại của câu chuyện.”
Anh nhướng mày.
“Em chém hắn,” cô nói, và anh mất một giây để hiểu ý
cô. “Hắn đến bên em, và em cố tránh xa hắn, và em nghĩ mình chộp lấy thứ đầu
tiên em chạm đến. Đó là một con dao rọc giấy.”
Ôi
chúa ơi.
“Em cố tự vệ, và em chỉ định vẫy cái dao về phía hắn,
nhưng hắn nhào vào em, và sau đó—“ Cô rùng mình, máu rút cạn khỏi mặt cô. “Từ
đây tới đây,” cô thì thầm, tay cô kéo một đường từ thái dương đến cằm. “Nó rất
kinh khủng. Dĩ nhiên không có cách nào che giấu chuyện đó. Em bị hủy hoại,” cô
nói với cái nhún vai nhỏ. “Em bị đuổi đi, bị bắt đổi tên, và cắt đứt mọi liên lạc
với gia đình.”
“Cha mẹ em cho phép thế à?” Daniel hỏi vẻ không tin.
“Đó là cách duy nhất để bảo vệ các chị em. Không ai
muốn kết hôn với họ nếu chuyện lộ ra rằng em đã ngủ với George Chervil. Anh có
tưởng tượng được không? Ngủ với hắn rồi sau đó chém hắn?”
“Những gì anh không thể hình dung là,” anh cáu, “một
gia đình đã quay lưng lại với em.”
“Ổn mà,” cô nói, cho dù cả hai người đều biết không
phải vậy. “Chị em và em bí mật liên lạc mọi lúc, nên em không hoàn toàn cô
đơn.”
“Các căn bưu trạm,” anh lầm bầm.
Cô yếu ớt cười. “Em luôn phải chắc là em biết chúng ở
đâu,” cô nói. “Nó dường như an toàn hơn để gởi và nhận thư từ vị trí không xác
định.”
“Đêm nay xảy ra chuyện gì?” anh hỏi. “Tại sao tuần rồi
em bỏ đi?”
“Khi em bỏ đi…” Cô rúng động nuốt xuống, quay đầu đi
khỏi anh, mắt cô tìm một chỗ bẩn ở trên sàn. “Hắn đã phát điên. Hắn muốn bắt em
đến trước quan tòa để treo cổ hoặc lưu đày hoặc gì đó khác, nhưng cha hắn khá cứng
rắn. Nếu George tự bêu riếu mình vì em, anh sẽ mất hôn ước với cô Beckwith. Và
cô ta là con gái của một tử tước.” Cô nhìn lên với biểu hiện khô khốc. “Nó khá
táo bạo.”
“Cuộc hôn nhân có thành không?”
Anne gật. “Nhưng hắn không bao giờ quên lời thề trả
thù. Vết sẹo đã lành tốt hơn em nghĩ, nhưng hắn hiển nhiên vẫn còn dấu sẹo. Và
trước đây hắn rất đẹp trai. Em từng nghĩ hắn muốn giết em, nhưng giờ…”
“Cái gì?” Daniel yêu cầu khi cô không nói hết.”
“Hắn muốn rạch mặt em,” cô nói khá nhỏ.
Daniel nguyền rủa. Không thành vấn đề rằng anh đang ở
cùng một quý cô. Không còn cách nào anh có thể ngăn những từ ngữ tục tĩu đó
phun ra khỏi miệng anh. “Anh sẽ giết hắn,” anh nói.
“Không,” Anne nói, “anh không làm vậy. Sau những gì
xảy ra với Hugh Prentice—“
“Không ai thèm quan tâm nếu anh làm Chervil biến mất
khỏi mặt đất này,” anh cắt ngang. “Anh không lo lắng chuyện đó.”
“Anh sẽ không giết hắn,” Anne nghiêm nghị. “Em đã
làm hắn bị thương trầm trọng—“
“Chắc em không bào chữa cho hắn chứ?”
“Không,” cô đáp, với sự sốt sắng đủ để làm tâm trí
anh yên lại. “Nhưng em nghĩ hắn đã trả giá cho những gì hắn với em vào đêm đó.
Hắn sẽ không bao giờ thoát khỏi những gì em đã làm với hắn.”
“Cũng như hắn không nên được vậy,” Daniel cáu.
“Em muốn chuyện này dừng lại,” cô cứng rắn nói. “Em muốn sống cuộc đời không còn sợ
hãi. Nhưng em không muốn trả thù. Em không cần nó.”
Daniel thì nghĩ anh
có thể cần nó, nhưng anh biết quyết định là ở cô. Mất một lúc để anh dằn cơn giận
xuống, nhưng anh có thể làm được, cuối cùng anh nói, “Hắn giải thích vết thương
ra sao?”
Anne trông bớt căng thẳng khi anh đổi chủ đề. “Một
tai nạn cưỡi ngựa. Charlotte bảo em không ai tin, nhưng họ nói rằng hắn bị
quăng đi bởi con ngựa của mình và mặt hắn bị một cành cây cắt trúng. Em không
nghĩ có ai nghi ngờ sự thật—em chắc mọi người nghĩ em tệ hại khi đột nhiên biến
mất, nhưng em không thể tưởng tượng ra có ai nghĩ rằng em sẽ cắt vào mặt hắn.”
Ngạc nhiên, Daniel cảm thấy mình mỉm cười. “Anh vui
vì em làm vậy.”
Cô ngạc nhiên nhìn anh.
“Em nên cắt hắn vào chỗ khác nữa.”
Mắt cô mở lớn, sau đó cô bật cười.
“Cứ gọi anh là kẻ khát máu,” anh lẩm bẩm.
Biểu hiện của cô chuyển thành hơi độc ác. “Anh sẽ
vui khi biết rằng đêm nay, trong khi em chuẩn bị đi…”
“Ồ, bảo anh rằng em lên gối vào bi của hắn,” anh
nài. “Làm ơn làm ơn làm ơn nói với
anh thế đi.”
Cô bậm môi lại, cố gắng không cười. “Có lẽ em đã làm
vậy.”
Anh kéo cô lại gần. “Mạnh chứ?”
“Không mạnh bằng khi em đá hắn lần nữa khi hắn nằm
trên đất.”
Daniel hôn một tay cô, sau đó tay còn lại. “Anh có
thể nói rằng anh rất hãnh diện khi biết em không?”
Cô đỏ mặt vì vui sướng.
“Và anh rất rất tự hào khi nói em là của anh.” Anh
hôn cô, nhẹ nhàng. “Nhưng em sẽ không bao giờ làm nhân tình của anh.”
Cô lùi lại. “Dan—“
Anh ngừng cô lại với một ngón tay trên môi cô. “Anh
đã thông báo rằng anh định sẽ cưới em. Em sẽ biến anh thành kẻ dối trá à?”
“Daniel, anh không thể!”
“Anh có thể.”
“Không, anh—“
“Anh có thể,”
anh cứng rắn. “Và anh sẽ.”
Mắt cô tìm kiếm trên mặt anh với chuyển động điên cuồng.
“Nhưng George vẫn ở ngoài kia. Và nếu hắn làm hại anh…”
“Anh có thể lo chuyện George Chervil,” anh cam đoan
với cô, “cũng như em có thể chăm sóc cho anh.”
“Nhưng—“
“Anh yêu em,” anh nói, và có cảm giác như thể cả thế
giới đã ở đúng chỗ khi cuối cùng anh nói với cô. “Anh yêu em, và anh không thể
chịu được suy nghĩ một lúc nào không có em. Anh muốn em ở bên cạnh anh và trên
giường anh. Anh muốn em mang thai con anh, và anh muốn mỗi người trên thế giới
này biết em thuộc về anh.”
“Daniel,” cô nói, và anh không thể nói nếu cô phản đối
hoặc cắt ngang. Nhưng mắt cô đầy nước mắt, và anh biết anh đang đến rất gần.
“Anh sẽ không hài lòng với bất kì thứ gì ít hơn,”
anh thì thầm. “Anh e rằng em sẽ phải cưới anh thôi.”
Cằm cô run rẩy. Hẳn nhiên là một cái gật đầu. “Em
yêu anh,” cô thì thầm. “Em cũng yêu anh.”
“Và…?” anh thúc giục. Bởi vì anh phải bắt cô nói ra.
“Vâng,” cô nói. “Nếu anh đủ can đảm để muốn em, em sẽ
lấy anh.”
Anh kéo cô vào người anh, hôn cô với tất cả đam mê,
và sợ hãi, và xúc cảm anh đã giữ sâu bên trong suốt cả tuần. “Không có can đảm
nào ở đây cả,” anh nói, và anh gần như bật cười, anh đang quá hạnh phúc. “Nó là
tự gìn giữ.”
Mày cô nhăn lại.
Anh lại hôn cô. Anh không thể ngừng lại. “Anh tin
mình sẽ chết nếu không có em,” anh lẩm bẩm.
“Em nghĩ…” cô thì thầm, nhưng cô không kết thúc, ít
nhất không ngay lập tức. “Em nghĩ trước đó…với George…em nghĩ không nên tính đến.”
Cô ngửa mặt lên với mặt anh, mắt cô sáng lên với tình yêu và hứa hẹn. “Đêm nay
sẽ là lần đầu tiên của em. Với anh.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét