Người
dịch: themythkyra
Hugh
sống ở một căn hộ có nhiều phòng tại Albany, một tòa nhà sang trọng chuyên phục
vụ cho các quý ông có dòng dõi đặc biệt và của cải khiêm tốn. Hugh chắc chắn có
thể ở lại căn nhà khổng lồ của cha cậu ta, và thực tế là đức ngài Ramsgate đã cố
thử mọi loại hăm họa để bắt cậu ta ở lại, nhưng như Hugh đã kể với Daniel trên
chuyến hành trình dài về nhà từ Ý, cậu ta không còn nói chuyện với cha mình nữa.
Không may là, cha cậu ta vẫn còn.
Hugh không có nhà khi Daniel đến, nhưng người hầu của
cậu ta thì có, người hầu dẫn Daniel đến phòng khách, cam đoan với Daniel rằng
Hugh sẽ quay về sớm thôi.
Trong gần một giờ Daniel đi lại trong phòng, nhớ lại
từng chi tiết của cuộc tấn công, đường phố London không được chiếu sáng tốt lắm,
nhưng điều đó chắc chắc không được xem là một trong những mối nguy hiểm lớn.
Nhưng trái lại, nếu tên cướp muốn đoạt lấy cái ví đầy tiền, hắn ta sẽ không mạo
hiểm vượt quá khu nhà ổ chuột của đường Giles và Old Nichol. Daniel chắc hẳn
không phải là quý ông đầu tiên bị cướp quá gần Mayfair và đường James như vậy.
Đó có thể đơn giản chỉ là một vụ cướp đường. Đúng
không? Chúng nói chúng muốn tiền của anh. Đó có thể là sự thật.
Nhưng Daniel đã trải qua cảm giác bất an đủ lâu để có
thể chấp nhận một lời giải thích đơn giản cho mọi chuyện. Vậy nên khi cuối cùng
Hugh bước vào phòng, Daniel đang đợi cậu ta.
“Winstead,” Hugh nói ngay tức thì. Cậu ta không có vẻ
ngạc nhiên, nhưng rồi, Daniel nghĩ anh chưa bao giờ thấy Hugh có vẻ ngạc nhiên.
Cậu ta luôn luôn mang bộ mặt vô cảm khác thường. Đó là một trong những lí do cậu
ta chưa bao giờ bị đánh bại khi chơi bài. Điều đó và khả năng quái đản của cậu
ta với những con số.
“Cậu đang làm gì ở đây?” Hugh hỏi. Cậu ta đóng cửa lại
và bước khập khiễng vào trong phòng, nặng nề dựa vào cây gậy của mình. Daniel
đành phải đứng nhìn quá trình đó. Khi họ lần đầu tiên gặp lại nhau ở Ý, thật
khó khăn cho Daniel khi nhìn dáng đi khó nhọc của Hugh, biết rằng anh chính là
nguyên nhân gây ra chuyện đó. Bây giờ anh phải chứng kiến cảnh này như một loại
hối lỗi, nhưng với những gì xảy ra với anh vào tối nay, anh không chắc là anh
đáng phải nhận loại ăn năn đó.
“Tôi bị tấn công,” Daniel nói cộc lốc.
Hugh đứng yên. Chậm chạp, cậu ta quay lại, cẩn thận
quét từ mặt Daniel đến chân anh, rồi quay lại. “Ngồi đi,” cậu ta sẳng giọng, và
ra dấu về phía cái ghế.
Máu của Daniel đang chạy dồn dập nhanh đến nỗi anh
không thể ngồi được. “Tôi thích đứng hơn.”
“Vậy thứ lỗi cho tôi nếu tôi ngồi chứ,” Hugh nói với
đôi môi mím lại. Cậu ta đi đến cái ghế, một cách vụng về, cậu ta ngồi xuống.
Khi cuối cùng cậu ta thả lỏng được cái chân bị thương, cậu ta thở phào nhẹ
nhõm.
Cậu ta không giả vờ chuyện này. Cậu ta có thể nói dối
mọi chuyện, nhưng không phải chuyện này. Daniel đã nhìn thấy chân của Hugh. Nó
bị xoắn vào và nhăn nhúm lại, giữ được cái chân là một kì tích khó tin của y học.
Cậu ta có thể đi lại với cái chân đó quả là một phép lạ.
“Tôi uống rượu được chứ?” Hugh hỏi. Cậu ta đặt cây gậy
trên bàn và bắt đầu xoa bóp cơ bắp ở chân mình. Cậu ta không buồn che giấu cơn
đau trên khuôn mặt. “Rượu ở đằng kia,” cậu
ta nhăn nhó, hất đầu về phía cái tủ.
Daniel băng qua phòng và lấy ra một chai rượu. “Hai
lóng tay?” anh hỏi.
“Ba. Làm ơn. Hôm nay là một ngày dài.”
Daniel đổ rượu ra và đem nó lại. Anh không đụng vào
chất cồn kể từ khi cái đêm say sưa định mệnh đó, nhưng rồi, anh không có một
cái chân bị vỡ nát cần bị làm tê liệt.
“Cảm ơn,” Hugh nói, giọng cậu ta ở đâu đó giữa tiếng
rên rỉ và thì thào. Cậu ta nuốt một ngụm dài, và thêm một ngụm nữa, mắt nhắm lại
khi ngọn lửa trôi qua cổ họng mình. “Cái đó,” cậu ta nói khi cậu ta lấy lại sự
điềm tĩnh của mình. Cậu ta đặt cái ly xuống và nhìn lên. “Tôi nghe nói vết
thương của cậu do đức ngài Chatteris gây ra.”
“Đó là chuyện khác,” Daniel thô lỗ nói. “Tôi bị hai
người đàn ông tấn công khi đang về nhà lúc tối này.”
Hugh ngồi thẳng dậy, mắt cậu ta sắt bén. “Chúng có
nói gì không?”
“Chúng đòi tiền.”
“Chúng có biết tên cậu không?”
Daniel lắc đầu. “Chúng không gọi tên tôi.”
Hugh im lặng trong một lúc, rồi nói, “Có thể chúng
là những tên cướp bình thường.”
Daniel khoanh tay lại và nhìn chằm chằm cậu ta.
“Tôi đã bảo với cậu rằng tôi đã moi được một lời hứa
từ cha tôi,” Hugh nói lặng lẽ. “Ông ấy sẽ không đụng đến cậu.”
Daniel muốn tin cậu ta. Thực tế anh đã tin cậu ta.
Hugh chưa bao giờ nói dối. Cậu ta cũng không có bản tính thù hằn dai dẳng.
Nhưng có thể nào Hugh cũng đã bị lừa?
“Làm sao tôi có thể tin cha cậu được chứ?” Daniel hỏi.
“Ông ta đã dành ba năm qua để muốn tôi chết.”
“Và tôi cũng dành ba năm qua để thuyết phục ông ấy rằng
cái này”—Hugh xoắn môi lại và vẫy tay về phía cái chân bị hủy hoại của mình—“là
lỗi của tôi cũng như của cậu.”
“Ông ta sẽ không bao giờ tin điều đó.”
“Không,” Hugh đồng ý. “Ông ấy là một lão già cứng đầu.
Ông ấy luôn như vậy.”
Đây không phải lần đầu tiên Daniel nghe Hugh nhắc đến
cha mình với những từ ngữ như vậy, nhưng mà, anh vẫn giật mình. Giọng nói của
Hugh rõ ràng là rất chán nản.
“Làm sao tôi biết tôi sẽ an toàn?” Daniel hỏi. “Tôi
quay lại London vì lời hứa của cậu, vì niềm tin của cậu rằng cha cậu sẽ giữ lời
hứa của ông ta. Nếu có gì xảy ra với tôi, hay nếu, Chúa phù hộ cậu, bất kì ai
trong gia đình tôi, tôi sẽ săn đuổi cậu cho đến cùng trời cuối đất.”
Hugh không cần nói rõ ra rằng nếu Daniel bị giết, sẽ
không có cuộc săn lùng nào cả.
“Cha tôi đã kí một bản cam kết,” Hugh nói. “Cậu đã
thấy nó rồi.”
Thậm chí Daniel còn giữ một bản sao. Hugh và đức
ngài Ramsgate cũng vậy, và cố vấn pháp luật của Hugh dưới chỉ thị nghiêm ngặt
đã cất chúng vào tủ sắt an toàn. Nhưng mà…
“Ông ta sẽ không phải là người đàn ông đầu tiên
không thèm đếm xỉa đến bản cam kết,” Daniel khẽ nói.
“Thật vậy.” Mặt Hugh nhăn nhó, và một cái nhìn chăm
chú vào những quầng thâm dưới mắt anh. “Nhưng ông ấy sẽ không coi nhẹ lời cam kết
này. Tôi chắc chắn như thế.”
Daniel nghĩ về gia đình anh, về chị em gái và mẹ
anh, các em họ nhà Pleinsworth hay cười khúc khích và vui nhộn của anh, những
người mà anh vừa bắt đầu tìm hiểu lại lần nữa. Và anh nghĩ về cô Wynter, mặt cô
xuất hiện trong tâm trí anh. Nếu có chuyện gì xảy ra với anh trước khi anh có
cơ hội tìm hiểu cô…
Nếu có chuyện gì xảy ra với cô…
“Tôi cần biết bằng cách nào cậu có thể chắc chắn như
thế,” Daniel nói, giọng anh chuyển thành sự im lặng ngột ngạt.
“Ừm…” Hugh đưa ly lên miệng và nuốt vào nhiều hơn một
ngụm rượu. “Nếu cậu phải biết, tôi nói với ông ấy rằng nếu có chuyện gì xảy ra
với cậu, tôi sẽ tự sát.”
Nếu Daniel có cầm bất kì thứ gì, dù là bất kì thứ
gì, chúng sẽ rơi xuống đất. Thật phi thường khi anh không đổ sụp xuống sàn nhà.
“Cha tôi hiểu tôi đủ rõ để biết rằng tôi không nói
giỡn một chuyện như vậy,” Hugh nói nhẹ nhàng.
Daniel câm nín.
“Vậy nên nếu cậu…” Hugh uống thêm một ngụm, lần này
hầu như không chạm môi vào rượu. “Tôi sẽ đánh giá cao nếu cậu không cố gắng giết
mình bằng một tai nạn không may nào đó.
Tôi chắc chắn sẽ đổ lỗi cho cha tôi, và thành thật mà nói, tôi không muốn
nhìn thấy mình chết một cách không cần thiết.”
“Cậu điên rồi,” Daniel thì thào.
Hugh nhún vai. “Có lúc tôi cũng nghĩ vậy. Cha tôi nhất
định cũng đồng tình.”
“Tại sao cậu làm một chuyện như thế?” Daniel không
thể tưởng tượng được bất kì ai khác—thậm
chí không cả Marcus, người thật sự là anh em của anh—thực hiện một lời đe dọa
giống như vậy.
Hugh im lặng trong một lúc lâu, thỉnh thoảng một cái
chớp mắt cắt ngang cái nhìn chăm chăm không tập trung của cậu ta. Cuối cùng,
khi Daniel chắc chắn cậu ta sẽ không bao giờ trả lời, cậu ta quay qua và nói,
“Tôi thật ngu ngốc khi gọi cậu là đồ ăn gian. Tôi đã say. Và tôi nghĩ là cậu
cũng vậy, tôi không nghĩ cậu có khả năng đánh bại tôi.”
“Tôi không có,” Daniel nói. “Tất cả chỉ là may mắn.”
“Phải,” Hugh đồng ý. “Nhưng tôi không tin vào may mắn.
Chưa bao giờ. Tôi tin vào kĩ năng, thậm chí cả đánh giá, nhưng tôi đã không
đánh giá vào đêm đó. Không với ván bài, không với mọi người.”
Hugh nhìn vào cái ly rỗng của mình. Daniel nghĩ đến
việc đề nghị rót đầy ly, sau đó anh nghĩ Hugh sẽ yêu cầu nếu cậu ta muốn.
“Đó là lỗi của tôi khi cậu phải rời khỏi đất nước,”
Hugh nói, đặt ly lên cái bàn cạnh cậu ta. “Tôi không thể sống với bản thân mình
thêm nữa, khi biết rằng tôi đã phá hủy đời cậu.”
“Nhưng tôi cũng hủy hoại đời cậu,” Daniel nói lặng lẽ.
Hugh cười. Nhưng nó chỉ chạm đến một khóe miệng của
cậu ta, cả mắt cũng vậy. “Chỉ là một cái chân thôi mà.”
Nhưng Daniel không tin cậu ta. Anh nghĩ cậu ta cũng
không tin nổi chính mình.
“Tôi sẽ gặp đi gặp cha,” Hugh nói, giọng cậu ta sôi
nổi lên cho thấy cuộc nói chuyện của họ sắp đến hồi kết thúc. “Tôi không tin
ông ấy đủ ngu ngốc để nhận trách nhiệm cho những gì xảy ra với cậu vào tối nay,
nhưng để đề phòng, tôi sẽ nhắc ông ấy nhớ lời đe dọa của tôi.”
“Cậu sẽ cho tôi biết kết quả của cuộc nói chuyện chứ?”
“Dĩ nhiên.”
Daniel đi đến cửa, và khi anh quay lại để nói tạm biệt,
anh thấy Hugh đang chật vật để đứng dậy. Anh sắp sửa nói, Đừng, nhưng anh im lặng. Mỗi người đàn ông đều cần niềm kiêu hãnh của
riêng mình.
Hugh túm lấy cây gậy, sau đó thực hiện tiến trình
đau đớn và chậm chạp băng ngang qua phòng tiễn Daniel. “Cảm ơn cậu đã đến tối
nay,” Hugh nói. Cậu ta đưa tay ra, và Daniel nắm lấy nó.
“Tôi tự hào khi gọi cậu là bạn,” Daniel nói, sau đó
anh rời đi, nhưng không phải trước khi anh thấy Hugh nhanh chóng quay đi, mắt cậu
ta ướt nhòa vì lệ.
Chiều
hôm sau, sau khi dành cả buổi sáng để đo đạc lại đường Rotten Row ba lần, Anne
ngồi ở bàn viết trong phòng khách của nhà Pleinsworth, ve vuốt cằm bằng phần
đuôi của cây bút lông ngỗng khi cô cân nhắc món nào sẽ được đưa vào danh sách
mua hàng. Đây là buổi chiều cô được rảnh rỗi, và cô đã mong chờ cả tuần nay để
làm vài việc vặt và đi mua sắm. Không phải cô có nhiều tiền để mua sắm, nhưng
cô khá thích đi lanh quanh trong mấy cửa hàng. Thật vui khi có được vài phút ở
riêng một mình mà không phải trông nom ai hết.
Tuy nhiên công cuộc chuẩn bị của cô bị xen ngang bởi
sự xuất hiện của phu nhân Pleinsworth, bà ào vào phòng với tiếng sột soạt của
chiếc váy màu lục nhạt. “Ngày mai chúng ta sẽ đi!” Bà thông báo.
Anne nhìn lên, hoàn toàn mơ hồ, cô đứng dậy. “Gì cơ ạ?”
“Chúng ta không thể ở lại London được nữa,” phu nhân
Pleinsworth nói. “Tin đồn đang lan ra.”
Phải không? Mà tin đồn gì cơ?
“Margaret bảo ta rằng con bé nghe nói Sarah không thật
sự bị bệnh vào đêm nhạc hội và con bé đã cố phá hỏng buổi hòa nhạc.”
Anne không biết Margaret là ai, nhưng không thể chối
rằng vị tiểu thư đó nắm bắt tin tức thật tốt.
“Làm như Sarah có thể làm được một chuyện như thế vậy,” phu nhân Pleinsworth tiếp tục.
“Con bé là một nghệ sĩ tài giỏi. Là một đứa con gái biết vâng lời. Con bé trông
chờ buổi nhạc hội cả năm nay.”
Anne không thể bình luận gì được, nhưng may cho cô,
phu nhân Pleinsworth hình như không cần một lời đáp trả.
“Chỉ có một cách duy nhất để chống lại những lời dối
trá xấu xa đó,” bà tiếp tục, “đó là rời khỏi thành phố.”
“Rời khỏi thành phố?” Anne lặp lại. Nghe có vẻ cực
đoan. Mùa lễ hội vừa mới vào guồng, và cô nghĩ mục đích chính của họ là tìm chồng
cho tiểu thư Sarah. Vì điều đó nên không có vẻ gì là họ sẽ quay lại Dorset, nơi
mà dòng họ Pleinsworth đã sống suốt bảy thế hệ.
“Đúng vậy.” Phu nhân Pleinsworth thở hắt ra. “Ta biết
trông Sarah như thể đang bình phục sức
khỏe, nhưng theo như tất cả mọi người được biết, Sarah phải đang hấp hối.”
Anne chớp mắt, cố gắng theo kịp logic của nữ bá tước.
“Vậy có cần gọi thầy thuốc đến không ạ?”
Phu nhân Pleinsworth gạt đi. “Không, chỉ cần không
khí trong lành của miền quê thôi. Ai cũng biết người ta không thể dưỡng bệnh
trong thành phố.”
Anne gật đầu, thầm nhẹ nhõm trong lòng. Cô thích sống
ở miền quê. Cô không có họ hàng ở vùng tây nam nước Anh, và cô thích thế. Ở lại
chỗ này thêm nữa chỉ làm sự mê đắm của cô với đức ngài Winstead thêm phức tạp.
Cô cần phải dứt khoát bóp chết nó ngay từ trong trứng nước, và hai trăm dặm
ngăn cách giữa họ dường như là cách tốt nhất để làm được. Đặt bút xuống, cô hỏi
phu nhân Pleinsworth. “Mất bao lâu chúng ta sẽ tới Dorset?”
“Ồ, chúng ta sẽ không đến Dorset. Và tạ ơn trời vì
điều đó. Đó là một cuộc hành trình quá mệt mỏi. Chúng ta phải ở lại ít nhất hai
tuần để mọi người nghĩ Sarah có đủ thời gian nghỉ ngơi và hồi phục.”
“Vậy đâ—“
“Chúng ta sẽ đến Whipple Hill,” phu nhân Pleinsworth
nói. “Chỉ duy nhất chỗ đó gần Winsor thôi. Không cần mất cả ngày trời để đến được
đó.”
Whipple Hill ư? Sao nghe quen thế này?
“Đức ngài Winstead gợi ý nó.”
Đột nhiên Anne bắt đầu ho.
Phu nhân Pleinsworth nhìn cô với vẻ quan tâm. “Cô có
ổn không, cô Wynter?”
“Chỉ là…ừm…vài…ừm ừm…hạt bụi trong cổ họng tôi ấy
mà. Hình như vậy.”
“Ừm, ngồi xuống đi. Ta nghĩ nó sẽ làm cô đỡ hơn.
Không cần phải câu nệ với ta đâu, ít nhất là trong một lúc.”
Anne gật đầu biết ơn và ngồi lại chỗ của mình. Đức
ngài Winstead. Cô phải biết chứ.
“Đó là một giải pháp lí tưởng cho tất cả chúng ta,”
phu nhân Pleinsworth tiếp tục. “Đức ngài Winstead cũng muốn rời thành phố. Người nổi tiếng mà, cô biết đấy. Tin ngài ấy
trở về ngày càng lan ra, và ngài ấy sẽ bị tấn công dồn dập bởi những người đến
thăm. Ai có thể đổ lỗi cho chàng trai đáng thương mong muốn một cuộc sum họp
yên bình với gia đình mình chứ?”
“Vậy là ngài ấy sẽ đồng hành cùng chúng ta ư?” Anne
dè dặt hỏi.
“Dĩ nhiên. Đó là sự sản của ngài ấy. Sẽ rất kì cục
khi chúng ta đi mà không có ngài ấy, kể cả khi ta là người dì đáng mến của ngài ấy. Ta nghĩ em gái và mẹ của ngài ấy
cũng sẽ đến đó, mặc dù ta không chắc lắm.” Phu nhân Pleinsworth dừng lại để thở,
trông có vẻ hài lòng với những sự kiện diễn ra gần đây. “Nanny Flanders sẽ giám sát việc đóng gói đồ đạc cho các cô
gái, vì đây là buổi chiều được nghỉ của cô. Nhưng nếu cô có thể coi sóc mọi thứ
khi cô quay về, ta sẽ rất biết ơn. Nanny là một người đáng mến, nhưng bà ấy
đang dần già đi.”
“Tất nhiên,” Anne lẩm bẩm. Cô yêu quý Nanny, nhưng từ
lâu bà đã hơi bị điếc. Anne luôn cảm phục phu nhân Pleinsworth vì đã giữ bà lại,
tuy nhiên, bà đã săn sóc cho phu nhân Pleinsworth khi phu nhân còn nhỏ, và cả mẹ của phu nhân.
“Chúng ta sẽ đi một tuần,” phu nhân Pleinsworth tiếp
tục. “Vậy nên đảm bảo cô đem theo đủ bài học để làm bọn trẻ bận rộn.”
Một tuần? Trong nhà của đức ngài Winstead? Với đức
ngài Winstead ở nơi cư ngụ của ngài ấy?
Trái tim Anne chùng xuống và bay vút lên trong cùng
một lúc.
“Cô có chắc là cô ổn không?” Phu nhân Pleinsworth hỏi.
“Trông cô xanh xao lắm đấy. Ta hi vọng cô không bị nhiễm bệnh của Sarah.”
“Không, không.” Anne đoan chắc với bà. “Điều đó là
không thể.”
Phu nhân Pleinsworth nhìn cô.
“Ý tôi là, tôi không có tiếp xúc với tiểu thư
Sarah,” Anne vội nói. “Tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi chỉ cần một ít không khí
trong lành. Giống như bà nói đấy ạ. Nó chữa lành tất cả mọi thứ.”
Nếu phu nhân Pleinsworth nhận thấy mấy lời lảm nhảm
như vậy không hợp với cô tí nào, thì bà cũng không nói ra. “Ừm, vậy thì, cô sẽ
có một khoảng thời gian tuyệt vời cho chính mình. Cô có định đi ra ngoài
không?”
“Có ạ, cảm ơn bà.” Anne đứng dậy và hối hả đi ra cửa.
“Tốt hơn tôi nên đi sớm. Tôi có rất nhiều việc cần phải làm.” Cô khẽ nhún gối
chào, rồi lao về phòng mình để lấy đồ đạc – một cái khăn choàng mỏng, để phòng
trời trở lạnh, túi xách của cô với một ít tiền tiêu vặt, và – cô mở ngăn tủ dưới
cùng, thò tay xuống dưới đống quần áo ít ỏi của mình - nó đây rồi. Cẩn thận niêm phong lại và sẵn
sàng gửi đi. Anne để kèm theo một nửa đồng curon vào lá thư mới nhất của mình,
nên cô tin chắc Charlotte sẽ có thể trả bưu phí khi lá thư này đến. Trò lừa duy
nhất đó là phải làm sao để không ai nhận ra người thật sự gửi bức thư này.
Anne nuốt xuống, ngạc nhiên vì cục nghẹn nơi cổ họng.
Người ta sẽ nghĩ cô từng như vậy trước đây. Kí sai tên trong lá thư của cô gửi
đến chị mình, nhưng đó là cách duy nhất. Thực ra là sai sót gấp đôi. Cô thậm
chí không kí tên Anne Wynter, cái tên mà cô nghĩ là quá nhiều như cái tên
Annelise Shawcross của cô.
Cẩn trọng, cô đặt lá thư vào túi xách của mình và bắt
đầu xuống cầu thang. Cô tự hỏi những người khác trong nhà có bao giờ nhìn thấy
thư từ của cô chưa, và nếu có, họ nghĩ Mary Philpott là ai. Charlotte sẽ phải bịa
ra một câu chuyện cho cái tên đó.
Đó là một ngày xuân đẹp trời, với những cơn gió nhẹ
vừa phải đủ khiến cô ước gì cái mũ không vành của mình được buộc chặt hơn. Cô
đi ngang qua quảng trường Berkely về phía Piccadilly, nơi có một chỗ nhận thư nằm
ngay cuối con đường chính mà cô rất thích gửi thư ở đó. Nó không phải là nơi gần
nhà Pleinsworth nhất, nhưng khu vực này sầm uất hơn, và cô thích che giấu danh
tính bằng cách mặc áo choàng. Bên cạnh đó, cô thích đi dạo, luôn có chuyện vui
để làm với bước chân của cô.
Piccadilly luôn đông đúc như thường lệ, và cô đi về
phía đông, đi ngang qua vài cửa hàng trước khi nhấc viền váy lên vài tấc để
băng qua đường. Nửa tá xe ngựa đang lăn bánh qua, nhưng chỉ nhanh thôi, cô dễ
dàng đi ngang qua mấy con ngựa to khỏe, bước chân lên vỉa hè, và—
Ôi
trời ơi.
Có phải…? Không, không thể nào. Hắn không bao giờ đến
London. Hay ít nhất là đã không. Có nghĩa là hắn đã từng không đến đây, và—
Tim của Anne nện thình thịch trong lồng ngực, và
trong một khoảnh khắc cô cảm thấy tầm nhìn của cô mờ đi và đen lại. Cô buộc phải
hít thở. Nghĩ đi. Cô phải nghĩ.
Cùng một mái tóc vàng đồng, cùng một nét mặt điển
trai ấn tượng. Vẻ ngoài của hắn ta luôn luôn đặc biệt; thật khó tưởng tượng ra
hắn ta có anh em song sinh thất lạc ở thủ đô, đang lang thang ở Piccadilly.
Anne cảm thấy những giọt nước mắt, nóng hổi và giận
dữ, đang thiêu cháy mắt cô. Thật không công bằng. Cô đã làm mọi chuyện mình phải
làm. Cô đã cắt đứt liên hệ với mọi người và mọi vật mà cô từng biết. Cô đã đổi
tên, đi làm thuê và đã hứa rằng sẽ không bao giờ, không bao giờ hé lộ những gì
xảy ra tại Northumberland cách đây rất lâu.
Nhưng George Chervil đã không giữ lời hứa. Và nếu đó
thực sự là hắn ta, đứng bên ngoài của hàng quần áo của Burnell…
Cô không thể đứng đây như một mục tiêu và bị phát hiện.
Với một tiếng nấc nghẹn thất vọng, cô quay gót và chạy…vào trong cửa hàng đầu
tiên cô đi qua.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét